Nguyễn Thị Ngọc Bích
Giới thiệu về bản thân
Cách tác giả triển khai quan điểm như sau:
- Chiều tóc bạc vẫn thu hoạch mùa thơ dậy thì, sức trẻ từ nội lực của chữ: Lí Bạch, Gớt, Ta-go.
- Dẫn ý kiến của các nhà thơ, nhà văn lớn trên thế giới (Ét-mông Gia-bét - Edmond Jabès, Gít-đơ - Gide, Pét-xoa – Pessoa).
+ Ét-mông Gia-bét nói đến vai trò của sáng tạo ngôn từ trong việc xác định danh vị đích thực của nhà thơ.+ Lê Đạt lại phát triển thêm, cho rằng mỗi lần sáng tạo tác phẩm mới lại một lần nhà thơ phải vật lộn với chữ.
+ "Nhà thơ” không phải là danh vị được tạo một lần cho mãi mãi. Nó có thể bị tước đoạt nếu nhà thơ không chịu khổ công lao động với ngôn từ mỗi khi viết một bài thơ mới.Ý 1: Không đồng tình – “Thơ gắn liền với cảm xúc bột phát, ‘bốc đồng’, làm thơ không cần cố gắng.”
→ Luận điểm phản bác: Không đồng tình với quan niệm trên.
→ Các ý triển khai:
- Tôn-xôi chữa đi chữa lại nhiều lần tiểu thuyết.
- Phlô-be cân nhắc từng chữ trên cân tiểu li.
- Những cơn bốc đồng thường ngắn ngủi, không tạo ra giá trị lâu dài.
- Làm thơ không phải chuyện may rủi, đánh quả.
- Không ai trúng độc đắc suốt đời.
Ý 2: Không đồng tình – “Thơ là vấn đề của năng khiếu đặc biệt, xa lạ với lao động lầm lũi và nỗ lực trau dồi học vấn.”
→ Luận điểm phản bác: Không đồng tình với quan niệm trên.
→ Các ý triển khai:
- Những câu thơ là kết quả của sự thành tâm, kiên trì, một đam mê mang đắm đuối.
- Nhà thơ cần học tập và rèn luyện suốt đời.
- Nếu chỉ sống bằng vốn trời cho, nhà thơ sẽ sớm tàn lụi.
Phong cách lập luận
- Lập luận chặt chẽ, có dẫn chứng: Tôn-xôi, Phlô-be, câu nói Trang Tử.
- Đưa ra đối chiếu, so sánh: “đánh quả”, “trúng số độc đắc”.
- Thể hiện hiểu biết, trải nghiệm cá nhân: “tôi rất biết”.
- Thái độ rõ ràng: “nhưng là”, “đã chứ”, “tôi rất ghét”, “tôi không mê”.
- Biện pháp ẩn dụ được tạo lập dựa trên sự phát hiện về mối tương đồng giữa hoạt động sáng tạo của nhà thơ và lao động của người nông dân trên đồng ruộng.
- Xét trên cả hai mặt: sự lao khổ và thành tựu cuối cùng có được đều do sự lao động vất vả, nghiêm túc, tâm huyết mà có.
Tác giải không mê:những nhà thơ thần đồng.
Tác giả ưa những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hỡi lấy từng hạt chữ.