Phạm Quỳnh Trang
Giới thiệu về bản thân
Bài làm
Trong những truyện truyền thuyết mà em đã đọc,đã nghe thì em thích nhất là truyện Thánh Gióng của tác giả Lê Trí Viễn,nó đã để lại cho em nhiều cảm xúc khó quên. Tương truyền rằng vào đời Hùng Vương thứ sáu có một đôi vợ chồng ông lão chăm chỉ làm ăn sống ở làng Gióng. Nhưng hai vợ chồng chẳng có lấy một đứa con. Vì đã tuổi già sức yếu, ước mong lớn nhất của hai vợ chồng là có một đứa con. Cho đến một ngày, khi bà lão đi ra đồng thì thấy một vết chân khổng lồ, bà liền ướm thử chân mình lên xem nó to đến cỡ nào . Thời gian thấm thoát trôi đi, bà lão chẳng còn nhớ đến vết chân ngày xưa thì bỗng bà có thai. Hai vợ chồng mừng lắm, Phúc Đức bao lâu nay đã được đền đáp. Kỳ lạ là 12 tháng sau bà mới sinh ra một cậu con trai khôi ngô ,tuấn tú. Hai vợ chồng vô cùng mừng rỡ khi sinh được con Nhưng lại lo lắng ,buồn bã Không hiểu sao. Ấy là kể từ khi đứa bé ra đời thì chẳng biết cười, biết nói hay biết đi ,cứ đặt đâu thì nằm đấy . Chẳng giống một đứa bé bình thường chút nào. Lúc bấy giờ, giặc Ân sang xâm lược nước ta, khiến ai nấy cũng khiếp sợ. Chúng khiến cho đời sống nhân dân vô cùng cực khổ. Nhà vua sai sứ giả đi rao tin khắp nơi hy vọng tìm được người tài đứng lên cứu nước. Sứ giả đi rao tin và khi đến làng Gióng thì có tin mừng . Nghe tiếng rao,cậu bé bỗng cất tiếng gọi mẹ "mẹ ơi,mẹ hãy mời sứ giả vào đây cho con". Thấy đứa con mình suốt bao nhiêu ngày tháng không nói ,không cười bỗng hôm nay lại cất tiếng gọi mẹ hai ông bà vừa ngạc nhiên ,vừa mừng rỡ liền mời sứ giả vào ngay. Khi sứ giả vào nhà,cậu bé đã ngay lập tức yêu cầu sứ giả hãy về chuẩn bị vũ khí để cậu đi đánh giặc. Ngựa sắt, roi sắt và một tấm áo giáp sắt để phá tan lũ giặc xâm lược. Sứ giả liền nghi ngờ liệu một đứa trẻ có thực sự cứu nước được hay không. Thế nhưng cũng mừng rỡ vì có người dám xung phong đi đánh giặc, liền vội về tâu nhà vua chuẩn bị. Nhà vua cũng đồng ý theo lời cậu bé, lạ lùng thay ,Thánh Gióng từ khi gặp được sứ giả của nhà vua thì lớn nhanh như thổi.Cơm cha mẹ thổi bao nhiêu thì cậu ăn vẫn không đủ no, quần áo vừa mặc đã căng đứt chỉ. Cậu vẫn ăn mãi mà vẫn đòi ăn nên dân làng cùng nhau góp gạo nuôi cậu. Ai nấy cũng hi vọng cậu giúp đất nước trở lại yên ổn. Cậu bé chẳng mấy chốc hóa thành một thanh niên cao lớn,khỏe mạnh khí thế ngút trời. Giặc vừa đến chân núi trâu cũng là lúc nhà vua sai người đem đủ đến những thứ Gióng yêu cầu. Khoác lên mình áo giáp sắt,tay cầm roi sắt và cưỡi ngựa sắt Thánh Gióng bỗng trở thành một tráng sĩ mình cao hơn trượng, oai phong lẫm liệt ,trước khi đi Cậu cảm ơn Đức Sinh Thành của cha mẹ, cảm ơn dân làng đã góp phần nuôi lớn mình. Nhảy lên Mình ngựa, ngựa hí dài mấy tiếng vang dội khắp đất trời Thánh Gióng lên đường đi đánh giặc. Cậu đi đến đâu đánh bại quân giặc đến đấy. Thánh Gióng đón đầu chúng, đến những nơi có giặc, không để đường lui cho kẻ thù. Khi roi gãy, Gióng liền nhổ những cụm tre bên đường quật ngã bọn giặc ngoại xâm. Chẳng mấy chốc, một mình Gióng đã tiêu diệt hết quân giặc.Một hồi, ngựa của Gióng đã đến chân núi Sóc Sơn, Gióng cởi bỏ giáp sắt đang mặc trên người và bay thẳng lên trời. Để nhớ đến công lao của Gióng, nhà vua đã cho người lập đền thờ của vị tướng này tại quê nhà của ông là làng Gióng. Cho đến nay,vẫn còn rất nhiều dấu tích năm xưa còn lưu lại và cứ tháng tư hàng năm người ta vẫn thường đến đền thờ Phù Đổng Thiên Vương để tưởng nhớ ông.
Câu1:kể bằng ngôi kể thứ 2
Câu2:gia đinhg khó khăn mẹ thì ốm đâu liên miên
Câu3:thiêm thiếp(em nằm thiêm thiếp dưới gốc cây đa)
Câu4:Aưm là người mạnh mẹ,kiên trì và không dẽ khuất phục trước mọi khó khăn.
Câu5 bài học mà em rút ra ở câu chuyện này là nếu kiên trì thì việc gì cũng có thể thành công.