Nguyễn Anh Mỹ

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Anh Mỹ
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Truyền thuyết Thánh Gióng đời Hùng Vương thứ sáu kể về một gia đình lão nông làm ăn phúc đức nhưng hiếm muộn có con cái. Trong một lần đi làm bà lão tình cờ thấy một vết chân to, vì khá tò mò nên bà đã ướm thử xem mình hơn kém bao nhiêu. Không ngờ, bà về nhà bất ngờ thụ thai và mười hai tháng sau sinh ra một cậu bé mặt mũi khôi ngô. Nhưng lạ thay cậu bé lên ba không nói hay cười cũng chẳng biết đi đặt đâu nằm đấy. Rồi một hôm, nhà vua sai sứ giả tìm người tài giỏi về giết giặc, sứ giả liền đi tìm người bỗng chốc cậu không biết nói liền cất tiếng nói với mẹ:

-Mẹ ơi! mẹ mau gọi sứ giả vào đây con nói chuyện. Bà có vẻ khá bất ngờ nhưng vẫn đi gọi người, khi sứ giả bước vào nhà, cậu bé liền nói:

-Ông về với vua sắm cho ta cong ngựa sắt, áo giáp sắt, roi sắt.Ông khá kinh ngạc và vui mừng vội vàng về tâu vua. Nhà vua truyền cho thợ giỏi đi rèn những thứ chú bé dặn. Từ hôm ấy, cậu bảo với mẹ nấu một cơm thật nhiều, nhưng cậu ăn hết cũng không thấy no. Rồi đến khi ăn hết các thứ trong nhà phải nhờ sự giúp đỡ của bà con. Cậu bé lớn rất nhanh, ăn đến đâu lớn đến đấy. Bà con hàng xóm cũng rất nhiệt tình. Quần áo cũng vì vậy mà thay liên tục. Rồi đến một ngày, Gióng nghe tin giặc Ân đã đến chân núi Trâu, cùng lúc đó sứ giả mang đồ đến. Gióng liền bật dậy thoắt cái đã thành tráng sĩ, mình cao hơn trượng. Bà con ai ai cũng mong chờ vào cậu, cậu liền cưỡi lên lưng ngựa rồi phi đến những nơi có giặc. Con ngựa của cậu phi đến đâu lửa phun đến đấy, còn cậu thì dùng roi không ngừng quật về phía bọn giặc. Đang đánh bỗng nhiên roi gãy cậu đành nhổ khóm tre ven đường quật chúng. Giặc tan vỡ. Tráng sĩ đuổi đến chân núi Sóc Sơn, đến đấy, một mình một ngựa, lên đỉnh núi. Cậu cởi bỏ áo giáp sắt. Rồi cả người lẫn ngựa từ từ bay lên trời. Sau đó vua nhớ công ơn phong cho Gióng là Phù Đổng Thiên Vương.

Truyền thuyết Thánh Gióng đời Hùng Vương thứ sáu kể về một gia đình lão nông làm ăn phúc đức nhưng hiếm muộn có con cái. Trong một lần đi làm bà lão tình cờ thấy một vết chân to, vì khá tò mò nên bà đã ướm thử xem mình hơn kém bao nhiêu. Không ngờ, bà về nhà bất ngờ thụ thai và mười hai tháng sau sinh ra một cậu bé mặt mũi khôi ngô. Nhưng lạ thay cậu bé lên ba không nói hay cười cũng chẳng biết đi đặt đâu nằm đấy. Rồi một hôm, nhà vua sai sứ giả tìm người tài giỏi về giết giặc, sứ giả liền đi tìm người bỗng chốc cậu không biết nói liền cất tiếng nói với mẹ:

-Mẹ ơi! mẹ mau gọi sứ giả vào đây con nói chuyện. Bà có vẻ khá bất ngờ nhưng vẫn đi gọi người, khi sứ giả bước vào nhà, cậu bé liền nói:

-Ông về với vua sắm cho ta cong ngựa sắt, áo giáp sắt, roi sắt.Ông khá kinh ngạc và vui mừng vội vàng về tâu vua. Nhà vua truyền cho thợ giỏi đi rèn những thứ chú bé dặn. Từ hôm ấy, cậu bảo với mẹ nấu một cơm thật nhiều, nhưng cậu ăn hết cũng không thấy no. Rồi đến khi ăn hết các thứ trong nhà phải nhờ sự giúp đỡ của bà con. Cậu bé lớn rất nhanh, ăn đến đâu lớn đến đấy. Bà con hàng xóm cũng rất nhiệt tình. Quần áo cũng vì vậy mà thay liên tục. Rồi đến một ngày, Gióng nghe tin giặc Ân đã đến chân núi Trâu, cùng lúc đó sứ giả mang đồ đến. Gióng liền bật dậy thoắt cái đã thành tráng sĩ, mình cao hơn trượng. Bà con ai ai cũng mong chờ vào cậu, cậu liền cưỡi lên lưng ngựa rồi phi đến những nơi có giặc. Con ngựa của cậu phi đến đâu lửa phun đến đấy, còn cậu thì dùng roi không ngừng quật về phía bọn giặc. Đang đánh bỗng nhiên roi gãy cậu đành nhổ khóm tre ven đường quật chúng. Giặc tan vỡ. Tráng sĩ đuổi đến chân núi Sóc Sơn, đến đấy, một mình một ngựa, lên đỉnh núi. Cậu cởi bỏ áo giáp sắt. Rồi cả người lẫn ngựa từ từ bay lên trời. Sau đó vua nhớ công ơn phong cho Gióng là Phù Đổng Thiên Vương.

Truyền thuyết Thánh Gióng đời Hùng Vương thứ sáu kể về một gia đình lão nông làm ăn phúc đức nhưng hiếm muộn có con cái. Trong một lần đi làm bà lão tình cờ thấy một vết chân to, vì khá tò mò nên bà đã ướm thử xem mình hơn kém bao nhiêu. Không ngờ, bà về nhà bất ngờ thụ thai và mười hai tháng sau sinh ra một cậu bé mặt mũi khôi ngô. Nhưng lạ thay cậu bé lên ba không nói hay cười cũng chẳng biết đi đặt đâu nằm đấy. Rồi một hôm, nhà vua sai sứ giả tìm người tài giỏi về giết giặc, sứ giả liền đi tìm người bỗng chốc cậu không biết nói liền cất tiếng nói với mẹ:

-Mẹ ơi! mẹ mau gọi sứ giả vào đây con nói chuyện. Bà có vẻ khá bất ngờ nhưng vẫn đi gọi người, khi sứ giả bước vào nhà, cậu bé liền nói:

-Ông về với vua sắm cho ta cong ngựa sắt, áo giáp sắt, roi sắt.Ông khá kinh ngạc và vui mừng vội vàng về tâu vua. Nhà vua truyền cho thợ giỏi đi rèn những thứ chú bé dặn. Từ hôm ấy, cậu bảo với mẹ nấu một cơm thật nhiều, nhưng cậu ăn hết cũng không thấy no. Rồi đến khi ăn hết các thứ trong nhà phải nhờ sự giúp đỡ của bà con. Cậu bé lớn rất nhanh, ăn đến đâu lớn đến đấy. Bà con hàng xóm cũng rất nhiệt tình. Quần áo cũng vì vậy mà thay liên tục. Rồi đến một ngày, Gióng nghe tin giặc Ân đã đến chân núi Trâu, cùng lúc đó sứ giả mang đồ đến. Gióng liền bật dậy thoắt cái đã thành tráng sĩ, mình cao hơn trượng. Bà con ai ai cũng mong chờ vào cậu, cậu liền cưỡi lên lưng ngựa rồi phi đến những nơi có giặc. Con ngựa của cậu phi đến đâu lửa phun đến đấy, còn cậu thì dùng roi không ngừng quật về phía bọn giặc. Đang đánh bỗng nhiên roi gãy cậu đành nhổ khóm tre ven đường quật chúng. Giặc tan vỡ. Tráng sĩ đuổi đến chân núi Sóc Sơn, đến đấy, một mình một ngựa, lên đỉnh núi. Cậu cởi bỏ áo giáp sắt. Rồi cả người lẫn ngựa từ từ bay lên trời. Sau đó vua nhớ công ơn phong cho Gióng là Phù Đổng Thiên Vương.

Truyền thuyết Thánh Gióng đời Hùng Vương thứ sáu kể về một gia đình lão nông làm ăn phúc đức nhưng hiếm muộn có con cái. Trong một lần đi làm bà lão tình cờ thấy một vết chân to, vì khá tò mò nên bà đã ướm thử xem mình hơn kém bao nhiêu. Không ngờ, bà về nhà bất ngờ thụ thai và mười hai tháng sau sinh ra một cậu bé mặt mũi khôi ngô. Nhưng lạ thay cậu bé lên ba không nói hay cười cũng chẳng biết đi đặt đâu nằm đấy. Rồi một hôm, nhà vua sai sứ giả tìm người tài giỏi về giết giặc, sứ giả liền đi tìm người bỗng chốc cậu không biết nói liền cất tiếng nói với mẹ:

-Mẹ ơi! mẹ mau gọi sứ giả vào đây con nói chuyện. Bà có vẻ khá bất ngờ nhưng vẫn đi gọi người, khi sứ giả bước vào nhà, cậu bé liền nói:

-Ông về với vua sắm cho ta cong ngựa sắt, áo giáp sắt, roi sắt.Ông khá kinh ngạc và vui mừng vội vàng về tâu vua. Nhà vua truyền cho thợ giỏi đi rèn những thứ chú bé dặn. Từ hôm ấy, cậu bảo với mẹ nấu một cơm thật nhiều, nhưng cậu ăn hết cũng không thấy no. Rồi đến khi ăn hết các thứ trong nhà phải nhờ sự giúp đỡ của bà con. Cậu bé lớn rất nhanh, ăn đến đâu lớn đến đấy. Bà con hàng xóm cũng rất nhiệt tình. Quần áo cũng vì vậy mà thay liên tục. Rồi đến một ngày, Gióng nghe tin giặc Ân đã đến chân núi Trâu, cùng lúc đó sứ giả mang đồ đến. Gióng liền bật dậy thoắt cái đã thành tráng sĩ, mình cao hơn trượng. Bà con ai ai cũng mong chờ vào cậu, cậu liền cưỡi lên lưng ngựa rồi phi đến những nơi có giặc. Con ngựa của cậu phi đến đâu lửa phun đến đấy, còn cậu thì dùng roi không ngừng quật về phía bọn giặc. Đang đánh bỗng nhiên roi gãy cậu đành nhổ khóm tre ven đường quật chúng. Giặc tan vỡ. Tráng sĩ đuổi đến chân núi Sóc Sơn, đến đấy, một mình một ngựa, lên đỉnh núi. Cậu cởi bỏ áo giáp sắt. Rồi cả người lẫn ngựa từ từ bay lên trời. Sau đó vua nhớ công ơn phong cho Gióng là Phù Đổng Thiên Vương.

Truyền thuyết Thánh Gióng đời Hùng Vương thứ sáu kể về một gia đình lão nông làm ăn phúc đức nhưng hiếm muộn có con cái. Trong một lần đi làm bà lão tình cờ thấy một vết chân to, vì khá tò mò nên bà đã ướm thử xem mình hơn kém bao nhiêu. Không ngờ, bà về nhà bất ngờ thụ thai và mười hai tháng sau sinh ra một cậu bé mặt mũi khôi ngô. Nhưng lạ thay cậu bé lên ba không nói hay cười cũng chẳng biết đi đặt đâu nằm đấy. Rồi một hôm, nhà vua sai sứ giả tìm người tài giỏi về giết giặc, sứ giả liền đi tìm người bỗng chốc cậu không biết nói liền cất tiếng nói với mẹ:

-Mẹ ơi! mẹ mau gọi sứ giả vào đây con nói chuyện. Bà có vẻ khá bất ngờ nhưng vẫn đi gọi người, khi sứ giả bước vào nhà, cậu bé liền nói:

-Ông về với vua sắm cho ta cong ngựa sắt, áo giáp sắt, roi sắt.Ông khá kinh ngạc và vui mừng vội vàng về tâu vua. Nhà vua truyền cho thợ giỏi đi rèn những thứ chú bé dặn. Từ hôm ấy, cậu bảo với mẹ nấu một cơm thật nhiều, nhưng cậu ăn hết cũng không thấy no. Rồi đến khi ăn hết các thứ trong nhà phải nhờ sự giúp đỡ của bà con. Cậu bé lớn rất nhanh, ăn đến đâu lớn đến đấy. Bà con hàng xóm cũng rất nhiệt tình. Quần áo cũng vì vậy mà thay liên tục. Rồi đến một ngày, Gióng nghe tin giặc Ân đã đến chân núi Trâu, cùng lúc đó sứ giả mang đồ đến. Gióng liền bật dậy thoắt cái đã thành tráng sĩ, mình cao hơn trượng. Bà con ai ai cũng mong chờ vào cậu, cậu liền cưỡi lên lưng ngựa rồi phi đến những nơi có giặc. Con ngựa của cậu phi đến đâu lửa phun đến đấy, còn cậu thì dùng roi không ngừng quật về phía bọn giặc. Đang đánh bỗng nhiên roi gãy cậu đành nhổ khóm tre ven đường quật chúng. Giặc tan vỡ. Tráng sĩ đuổi đến chân núi Sóc Sơn, đến đấy, một mình một ngựa, lên đỉnh núi. Cậu cởi bỏ áo giáp sắt. Rồi cả người lẫn ngựa từ từ bay lên trời. Sau đó vua nhớ công ơn phong cho Gióng là Phù Đổng Thiên Vương.

Truyền thuyết Thánh Gióng đời Hùng Vương thứ sáu kể về một gia đình lão nông làm ăn phúc đức nhưng hiếm muộn có con cái. Trong một lần đi làm bà lão tình cờ thấy một vết chân to, vì khá tò mò nên bà đã ướm thử xem mình hơn kém bao nhiêu. Không ngờ, bà về nhà bất ngờ thụ thai và mười hai tháng sau sinh ra một cậu bé mặt mũi khôi ngô. Nhưng lạ thay cậu bé lên ba không nói hay cười cũng chẳng biết đi đặt đâu nằm đấy. Rồi một hôm, nhà vua sai sứ giả tìm người tài giỏi về giết giặc, sứ giả liền đi tìm người bỗng chốc cậu không biết nói liền cất tiếng nói với mẹ:

-Mẹ ơi! mẹ mau gọi sứ giả vào đây con nói chuyện. Bà có vẻ khá bất ngờ nhưng vẫn đi gọi người, khi sứ giả bước vào nhà, cậu bé liền nói:

-Ông về với vua sắm cho ta cong ngựa sắt, áo giáp sắt, roi sắt.Ông khá kinh ngạc và vui mừng vội vàng về tâu vua. Nhà vua truyền cho thợ giỏi đi rèn những thứ chú bé dặn. Từ hôm ấy, cậu bảo với mẹ nấu một cơm thật nhiều, nhưng cậu ăn hết cũng không thấy no. Rồi đến khi ăn hết các thứ trong nhà phải nhờ sự giúp đỡ của bà con. Cậu bé lớn rất nhanh, ăn đến đâu lớn đến đấy. Bà con hàng xóm cũng rất nhiệt tình. Quần áo cũng vì vậy mà thay liên tục. Rồi đến một ngày, Gióng nghe tin giặc Ân đã đến chân núi Trâu, cùng lúc đó sứ giả mang đồ đến. Gióng liền bật dậy thoắt cái đã thành tráng sĩ, mình cao hơn trượng. Bà con ai ai cũng mong chờ vào cậu, cậu liền cưỡi lên lưng ngựa rồi phi đến những nơi có giặc. Con ngựa của cậu phi đến đâu lửa phun đến đấy, còn cậu thì dùng roi không ngừng quật về phía bọn giặc. Đang đánh bỗng nhiên roi gãy cậu đành nhổ khóm tre ven đường quật chúng. Giặc tan vỡ. Tráng sĩ đuổi đến chân núi Sóc Sơn, đến đấy, một mình một ngựa, lên đỉnh núi. Cậu cởi bỏ áo giáp sắt. Rồi cả người lẫn ngựa từ từ bay lên trời. Sau đó vua nhớ công ơn phong cho Gióng là Phù Đổng Thiên Vương.