Trần Lê Tuấn Đạt
Giới thiệu về bản thân
Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng biết đến bộ tứ bất tử của Việt Nam. Mỗi người đều có một câu chuyện riêng vậy hôm nay em sẽ kể về câu chuyện của Thánh gióng
Ở làng Gióng có hai vợ chồng nổi tiếng phúc đức.Hai ông bà luôn ao ước có một đứa con.Một hôm bà ra đồng thì thấy một dấu chân rất to, bà liền ướm thử xem thua kém bao nhiêu bất ngờ khi về nhà bà mang thai , mười hai tháng sau bà đẻ ra một đứa trẻ khôi ngô tuấn tú đặt tên là Gióng.Lạ thấy đứa trẻ khi lên ba vẫn không biết nói, đặt đâu nằm đấy.Bấy giờ giặc Ân đến xâm phạm nước ta , vua thấy vậy bèn xai sứ giả đi tìm người tài cứu đất nước.Nghe tiếng sứ giả Gióng nói "Mẹ ra mời sứ giả vào đây"người mẹ bất ngờ liền mời sứ giả. Đứa bé nói "cho ta một con ngựa sắt, một cái roi sắt, một áo giáp sắt,ta sẽ đánh tan lũ giặc này".Sứ giả mừng rỡ vội vàng về tâu vua .Lạ hơn nữa,sau khi sứ giả đi đứa bé lớn nhanh như thổi cơm ăn đến mấy cũng không no , áo vừa mặc đã căng đứt chỉ.Hai vợ chồng làm báo nhiêu cũng không đủ nuôi con , đành phải nhờ bà con làng xóm .Giặc đã đến chân núi Trâu, thế nước lâm nguy . Vừa lúc đó sứ giả mang áo giáp sắt, roi sắt, áo giáp sắt, đứa bé mặc áo giáp sắt vươn vai trở thành tráng sĩ.Tráng sĩ cưỡi ngựa, đón đầu giặc, đánh hết lớp giặc này đến lớp giặc khác, giặc chết như ngả rạ.Bỗng roi sắt gãy, tráng sĩ bèn nhổ bụi tre bên đường làm vũ khí , tre quất đến đâu giặc chết đến đấy. Giặc tan dẫm đạp lên nhau mà chạy, tráng sĩ trở về làng.Thấy Gióng trở về dân làng mừng rỡ,Gióng cởi áo giáp sắt tạm biệt mọi người và bay về trời.
Qua câu chuyện này em thấy Thánh Gióng là tấm gương sáng để học tập.Em sẽ tiếp bước Thánh Gióng chăm chỉ học tập để xây dựng đất nước
Chắc hẳn ai trong chúng ta cũng biết đến bộ tứ bất tử của Việt Nam. Mỗi người đều có một câu chuyện riêng vậy hôm nay em sẽ kể về câu chuyện của Thánh gióng
Ở làng Gióng có hai vợ chồng nổi tiếng phúc đức.Hai ông bà luôn ao ước có một đứa con.Một hôm bà ra đồng thì thấy một dấu chân rất to, bà liền ướm thử xem thua kém bao nhiêu bất ngờ khi về nhà bà mang thai , mười hai tháng sau bà đẻ ra một đứa trẻ khôi ngô tuấn tú đặt tên là Gióng.Lạ thấy đứa trẻ khi lên ba vẫn không biết nói, đặt đâu nằm đấy.Bấy giờ giặc Ân đến xâm phạm nước ta , vua thấy vậy bèn xai sứ giả đi tìm người tài cứu đất nước.Nghe tiếng sứ giả Gióng nói "Mẹ ra mời sứ giả vào đây"người mẹ bất ngờ liền mời sứ giả. Đứa bé nói "cho ta một con ngựa sắt, một cái roi sắt, một áo giáp sắt,ta sẽ đánh tan lũ giặc này".Sứ giả mừng rỡ vội vàng về tâu vua .Lạ hơn nữa,sau khi sứ giả đi đứa bé lớn nhanh như thổi cơm ăn đến mấy cũng không no , áo vừa mặc đã căng đứt chỉ.Hai vợ chồng làm báo nhiêu cũng không đủ nuôi con , đành phải nhờ bà con làng xóm .Giặc đã đến chân núi Trâu, thế nước lâm nguy . Vừa lúc đó sứ giả mang áo giáp sắt, roi sắt, áo giáp sắt, đứa bé mặc áo giáp sắt vươn vai trở thành tráng sĩ.Tráng sĩ cưỡi ngựa, đón đầu giặc, đánh hết lớp giặc này đến lớp giặc khác, giặc chết như ngả rạ.Bỗng roi sắt gãy, tráng sĩ bèn nhổ bụi tre bên đường làm vũ khí , tre quất đến đâu giặc chết đến đấy. Giặc tan dẫm đạp lên nhau mà chạy, tráng sĩ trở về làng.Thấy Gióng trở về dân làng mừng rỡ,Gióng cởi áo giáp sắt tạm biệt mọi người và bay về trời.
Qua câu chuyện này em thấy Thánh Gióng là tấm gương sáng để học tập.Em sẽ tiếp bước Thánh Gióng chăm chỉ học tập để xây dựng đất nước