Trần Phương Chi
Giới thiệu về bản thân
Trong kho tàng truyền thuyết Việt Nam, câu chuyện về người anh hùng Thánh Gióng luôn chiếm một vị trí đặc biệt, không chỉ bởi những yếu tố kỳ ảo mà còn vì tinh thần yêu nước, chống giặc ngoại xâm bất diệt mà câu chuyện truyền tải.
Truyện kể rằng, vào đời Vua Hùng thứ sáu, ở làng Gióng có hai vợ chồng đã lớn tuổi nhưng vẫn chưa có con. Hai ông bà vốn sống hiền lành, phúc đức. Một hôm, người vợ ra đồng thấy một vết chân rất to, bà tò mò đặt chân mình vào ướm thử. Từ đó, bà mang thai, và sau mười hai tháng thì sinh ra một cậu bé khôi ngô, tuấn tú. Hai vợ chồng vui mừng đặt tên con là Gióng.Tuy nhiên, niềm vui chưa trọn thì nỗi lo lại ập đến. Gióng lên ba tuổi mà vẫn không biết nói, không biết cười, cũng chẳng biết đi, chỉ nằm yên một chỗ. Hai ông bà vô cùng buồn rầu.Bấy giờ, đất nước ta đứng trước họa ngoại xâm. Giặc Ân hung hãn tràn vào bờ cõi, khiến nhà vua vô cùng lo lắng, bèn sai sứ giả đi khắp nơi rao tìm người tài giỏi cứu nước.Khi sứ giả đi ngang qua làng Gióng, đang rao lời chiêu mộ hiền tài, bỗng dưng cậu bé Gióng nằm trên giường cất tiếng nói: “Mẹ ra mời sứ giả vào đây cho con!” Người mẹ kinh ngạc không tin vào tai mình, còn sứ giả thì ngỡ ngàng. Sứ giả vào đến nơi, Gióng dõng dạc nói: “Ông về tâu với vua sắm cho ta một con ngựa sắt, một cái roi sắt và một tấm áo giáp sắt, ta sẽ đánh tan lũ giặc này!”Nghe lời Gióng, sứ giả vội vã trở về tâu vua. Về phần Gióng, từ khi cất tiếng nói và nhận lời đi đánh giặc, cậu bé lớn nhanh như thổi. Cơm ăn mấy cũng không no, áo mặc mấy cũng không vừa. Hai vợ chồng lo lắng phải chạy đôn chạy đáo, làm ra bao nhiêu cũng không đủ nuôi con. Thấy vậy, bà con xóm làng đều vui lòng góp gạo, góp thóc để nuôi Gióng, ai cũng mong cậu lớn nhanh đánh giặc cứu nước.Khi giặc Ân đã tiến đến sát chân núi Trâu, cũng là lúc sứ giả mang vũ khí đến. Gióng vươn vai đứng dậy, lập tức trở thành một tráng sĩ oai phong lẫm liệt, cao lớn hơn người. Tráng sĩ mặc áo giáp sắt, nhảy lên ngựa sắt, cầm roi sắt, rồi chào mẹ và dân làng lần cuối, phi thẳng ra trận tiền.Trên chiến trường, Gióng cùng ngựa sắt phun lửa, xông thẳng vào quân địch, đánh giặc chết như rạ. Roi sắt gãy, Gióng không hề nao núng, liền nhổ những bụi tre ngà bên đường làm vũ khí tiếp tục chiến đấu. Quân giặc hoảng hồn, tan tác bỏ chạy.Sau khi dẹp xong giặc Ân, cứu nguy cho đất nước, Gióng phi ngựa đến chân núi Sóc Sơn. Tại đây, tráng sĩ cởi bỏ áo giáp sắt, rồi cả người lẫn ngựa từ từ bay thẳng lên trời. Gióng không màng danh lợi, chỉ lặng lẽ hoàn thành sứ mệnh rồi trở về với cõi tiên.Ghi nhớ công lao to lớn của người anh hùng, nhà vua phong Gióng là Phù Đổng Thiên Vương, cho lập đền thờ tại quê nhà. Cho đến ngày nay, ở làng Phù Đổng (hay còn gọi là làng Gióng) vẫn còn đền thờ và hàng năm mở hội Gióng tưng bừng để tưởng nhớ người tráng sĩ.
Truyền thuyết Thánh Gióng không chỉ là câu chuyện kể về chiến công hiển hách mà còn là bản anh hùng ca bất tử về lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và sức mạnh tiềm tàng của dân tộc Việt Nam. Sự ra đời và lớn lên kỳ lạ của Gióng tượng trưng cho sức mạnh phi thường, sự trỗi dậy mạnh mẽ, kịp thời của nhân dân ta khi đất nước lâm nguy. Gióng mãi mãi là biểu tượng cao đẹp của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam.
Câu1: Văn bản tên được viết theo thể thơ : Thơ lục bát.
Câu2: Từ hiệp vần là : Từ rồi - ngồi
Câu3: Biện pháp tu từ nhân hoá giúp dòng thơ trên trở nên sinh động hơn , khiến con người có cảm giác gần gũi khi trăng biết thở.
Câu4: Hình ảnh quê hương hiện lên bình dị , gần gũi những sự vật giản đơn mà khiến người đọc phải cảm thấy bâng khuâng , nhớ về quê nhà.
Câu5: Em thích nhất hình ảnh " Nhớ thầy , em lại lặng ngồi em nghe" . Vì hình ảnh đó thể hiện sự yêu thương , kính trọng với người thầy giáo khi nhớ thầy cậu bé đó lại ngồi lắng nghe.