Hoàng Thanh Tùng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Thanh Tùng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

1. Tìm trong văn bản những đoạn, những câu nói về trẻ em và tuổi thơ. Vì sao tác giả lại nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ như vậy?

✨ Những đoạn/câu nói về trẻ em và tuổi thơ:

1. Về hành động và tâm hồn đồng cảm của trẻ em (Đoạn 1 và 5):

• "Tôi phục sát cái tấm lòng đồng cảm phong phú của chú bé này."

• "Bởi trẻ em phần lớn rất giàu lòng đồng cảm. Hơn nữa, chúng không chỉ đồng cảm với con người mà bằng một cách hết sức tự nhiên, còn đồng cảm với hết thảy sự vật như chó mèo, hoa cỏ, chim cá, bướm sâu... Chúng hồn nhiên trò chuyện với chó mèo, hồn nhiên hôn lên hoa cỏ, hồn nhiên chơi với búp bê, tấm lòng chúng chân thành mà tự nhiên hơn nghệ sĩ nhiều!"

• "Chúng thường để ý đến những việc mà người lớn không chú tâm đến, phát hiện ra những điểm mà người lớn không phát hiện được. Bởi vậy bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật."

2. Về giá trị của tuổi thơ (Đoạn 6):

• "Chúng ta lại biết hành vi hoà mình hay hay nhập vào cuộc sống của trẻ nhỏ. Chúng thường dốc hết hứng thú vào chơi đùa mê mải, quên cả đôi rét mệt mỏi."

• "Tuổi thơ quả là thời hoàng kim trong đời người! Tuy thời hoàng kim của chúng ta đã trôi qua, nhưng nhờ bồi dưỡng về nghệ thuật, chúng ta vẫn có thể thấy lại thời hoàng kim đó cùng với cái hạnh phúc, nhân ái và hoà bình ấy."

💡 Lý do tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ:

Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ vì:

1. Trẻ em là hình ảnh nguyên thủy của lòng đồng cảm: Trẻ em sở hữu một lòng đồng cảm "tự nhiên, chân thành", bao la, quảng đại đối với mọi vật có tình cũng như không có tình (với đồng hồ, chén trà, giày...). Đây chính là trạng thái tâm hồn thuần khiết nhất và tuyệt vời nhất của sự đồng cảm mà tác giả muốn ca ngợi.

2. Tuổi thơ là "thời hoàng kim" của nghệ thuật: Tác giả coi bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật vì chúng có khả năng nhập tâm vào vạn vật, khám phá thế giới bằng góc nhìn duy mỹ (thế giới của Mỹ) mà không bị ràng buộc bởi mục đích thực dụng (thế giới của Chân và Thiện) như người lớn.

3. Trẻ em làm nền tảng cho sự so sánh với nghệ sĩ: Tác giả dùng trẻ em để làm rõ điểm đặc biệt của người nghệ sĩ. Mặc dù người nghệ sĩ cần phải nuôi dưỡng lại phẩm chất này, nhưng trẻ em lại là người có sẵn nó một cách bẩm sinh.

2. Tác giả đã phát hiện ra những điểm tương đồng nào giữa trẻ em và người nghệ sĩ? Sự khâm phục, trân trọng trẻ em của tác giả được hình thành trên cơ sở nào?

1. Những điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ:


Ba người đầu tiên (khoa học, làm vườn, thợ mộc) đều có chung một mục đích thực dụng, đều nghĩ tới quan hệ nhân quả và khía cạnh tiện lợi của cái cây.

• Anh họa sĩ thì khác, anh ta chỉ thấy thực thể dáng vẻ của cái cây hiện tại, không còn mục đích gì khác, chỉ thấy thế giới của Mỹ (cái đẹp) chứ không phải thế giới của Chân và Thiện (giá trị thực dụng, đạo đức).

2. Cái nhìn của người họa sĩ với mọi sự vật trong thế giới như thế nào?

🎯 Trả lời:

Cái nhìn của người họa sĩ (người nghệ sĩ) đối với mọi sự vật trong thế giới được tác giả miêu tả là:

1. Chỉ thấy khía cạnh hình thức, không phải khía cạnh tiện lợi: Người họa sĩ tập trung vào thực thể dáng vẻ, màu sắc, hình dạng của sự vật, chứ không quan tâm tới giá trị thực tiễn của nó.

2. Chỉ thấy thế giới của Mỹ (cái đẹp): Anh ta chỉ thấy cái đẹp, mà không phải thế giới của Chân (cái đúng) và Thiện (cái tốt).

3. Tấm lòng đồng cảm, đại đồng và bình đẳng:

• Họa sĩ nhìn mọi vật với tấm lòng đồng cảm và nhiệt thành.

• Anh ta thấy một gốc cây khô (vô giá trị sử dụng) hay một tảng đá lạnh (không tên) vẫn là một đề tài tuyệt vời và một bông hoa dại cũng đẹp đẽ như hoa trồng trong nhà.

• Họ coi thế giới là một thế giới đại đồng, bình đẳng, nơi mọi sự vật đều được tôn trọng như nhau.

Tóm lại: Cái nhìn của người họa sĩ là duy mĩ, phi thực dụng, và đầy lòng đồng cảm bình đẳng với mọi sự vật "có tình cũng như không có tình" trên đời.


1. Tóm tắt câu chuyện tác giả đã kể và cho biết câu chuyện giúp tác giả nhận ra điều gì?

📝 Tóm tắt câu chuyện:

Tác giả kể về một đứa bé vào phòng giúp ông sắp xếp đồ đạc. Đứa bé có cách sắp xếp rất đặc biệt:

• Cháu lấy chiếc đồng hồ đang úp mặt xuống bàn lên, vì cháu nghĩ nó đang "bực bội lắm đấy" khi bị úp mặt.

• Cháu lật ngược chén trà bị úp vì nghĩ "nắp sau lưng mẹ thì sao uống sữa được?".

• Cháu đặt lại đôi giày đang xuôi ngược vì nghĩ "làm sao chúng nói chuyện được với nhau?".

• Cháu bẻ bím tóc của bức tranh lòi ra trước, trông như con ma, vào trong cho nó trông như mây.

Khi tác giả khen cháu chăm chỉ, đứa bé trả lời rằng cháu làm vì "thấy chúng như thế, cháu cứ bứt rứt không yên".

💡 Điều tác giả nhận ra:

Câu chuyện đã giúp tác giả nhận ra sự đồng cảm phong phú và bao la của đứa bé. Từ hành động của cháu, tác giả khẳng định và phục sát tâm lòng đồng cảm này, cho rằng đây là tâm thức cực kỳ cao đẹp và là thủ pháp thường dùng trong văn miêu tả hay nghệ thuật.

2. Theo tác giả, người nghệ sĩ có sự đồng cảm khác với người thường ở chỗ nào?

🎯 Trả lời:

Theo tác giả, sự đồng cảm của người nghệ sĩ khác với người thường ở chỗ:

• Người thường (người bình thường) chỉ có thể đồng cảm với người hoặc đồng loại (người thường chỉ có thể đồng cảm với đồng loại hoặc cùng lắm là với động vật mà thôi).

• Người nghệ sĩ (tác giả) lại có lòng đồng cảm bao la và quảng đại hơn, có thể đồng cảm với:

• Vị trí của đồ vật, điều kiện để chúng được dễ chịu.

• Vạn vật trên trời đất, trải khắp vạn vật có tình cũng như không có tình.

3. Theo em, việc đặt vấn đề của văn bản nghị luận bằng cách kể một câu chuyện có tác dụng gì?

🎯 Trả lời:

Việc đặt vấn đề của văn bản nghị luận bằng cách kể một câu chuyện hoặc một sự việc cụ thể (câu chuyện về đứa bé) có những tác dụng quan trọng sau:

1. Gây hứng thú và thu hút người đọc:

• Một câu chuyện cụ thể, sinh động, đặc biệt là về hành động đáng yêu và sự đồng cảm khác thường của một đứa bé, sẽ tạo ấn tượng ngay lập tức và lôi cuốn người đọc vào vấn đề một cách tự nhiên hơn là một câu phát biểu lý luận khô khan.

2. Dẫn dắt vấn đề một cách trực quan, cụ thể:

• Câu chuyện về đứa bé sắp xếp đồ đạc theo cảm nhận của "chúng" đã minh họa rõ ràng và cảm tính cho khái niệm trừu tượng là "lòng đồng cảm".

• Nó cung cấp một ví dụ thực tế để tác giả dựa vào đó phân tích, làm cho lập luận sau này trở nên có căn cứ và dễ hình dung hơn, đi từ cảm xúc đến lý lẽ.

3. Tạo giọng điệu gần gũi và nhân văn:

• Bắt đầu bằng một sự việc đời thường, nhân vật hóa đồ vật (đồng hồ bức bối, giày không nói chuyện được), giúp văn bản có một giọng điệu nhẹ nhàng, giàu cảm xúc trước khi đi vào phân tích lý luận, tăng tính thuyết phục về mặt tình cảm.