Vi Mạnh Kiên
Giới thiệu về bản thân
Ok chào đức kkk
Câu 1
Những đoạn, câu nói về trẻ em và tuổi thơ: Câu chuyện về đứa bé giúp sắp xếp đồ đạc: Từ hành động lật đồng hồ, sắp xếp chén trà, chỉnh giày, giấu dây tranh, đến câu trả lời "chẳng qua thấy chúng như thế, cháu cứ bứt rứt không yên!". Những câu nói thể hiện trực giác đồng cảm của bé: "Đồng hồ quả quýt úp mặt xuống bàn, nó bực bội lăm đấy!", "Chén trà nấp sau lưng mẹ thì làm sao uống sữa được?", "Giày chiếc xuôi chiếc ngược, làm sao chúng nói chuyện được với nhau?", "Bím tóc của bức tranh thòng ra trước, trông như con ma vậy.".
Câu 2
Điểm tương đồng và cơ sở khâm phục của tác giả: Sự đồng cảm với vạn vật: Trẻ em không chỉ đồng cảm với con người mà còn với chó mèo, hoa cỏ, đồ vật. Tác giả ngợi ca sự đồng cảm tự nhiên, chân thành này. Tư duy độc đáo, vượt khuôn khổ: Trẻ em nhìn sự vật không chỉ từ góc độ thực tế mà còn thấy được những điểm mà người lớn bỏ qua, bộc lộ sự bực bội, xót xa một cách hồn nhiên. Bản chất nghệ thuật: Tác giả cho rằng bản chất của trẻ thơ chính là nghệ thuật, bởi chúng sống bằng trực giác, tình cảm và sự hồn nhiên. Khả năng "đặt tình cảm vào" đối tượng: Giống như người nghệ sĩ, trẻ em dễ dàng "đặt tình cảm vào" sự vật, từ đó thấy được vẻ đẹp và sự sống động của chúng. Mong muốn quay về tuổi thơ: Tác giả muốn quay lại tuổi thơ để sống lại thời kỳ "hoàng kim", nơi tâm hồn còn nguyên vẹn sự đồng cảm và hồn nhiên. Cơ sở hình thành sự khâm phục: Tấm lòng thơ trẻ: Tác giả ngưỡng mộ tấm lòng thơ trẻ, một tâm hồn trong sáng, bao la, giàu cảm xúc và luôn hướng thiện. Sự chân thành, tự nhiên: Tấm lòng đồng cảm của trẻ em là sự chân thành, tự nhiên, không bị gò bó bởi cách nghĩ thông thường của người lớn. Biểu hiện nghệ thuật: Tác giả xem sự đồng cảm của trẻ như một nguồn cảm hứng và là nền tảng cho hoạt động sáng tạo nghệ thuật, giúp nghệ sĩ "đồng điệu đồng cảm" với đối tượng
Câu 1
Góc nhìn riêng của những người có nghề nghiệp khác nhau: Nhà khoa học: Nhìn sự vật để thấy tính chất và trạng thái của nó. Bác làm vườn: Nhìn sự vật để thấy sức sống của nó. Chú thợ mộc: Nhìn sự vật để thấy chất liệu của nó. Anh họa sĩ: Nhìn sự vật để thấy dáng vẻ của nó.
Câu 2
Cái nhìn của người họa sĩ với mọi sự vật: Tập trung vào hình thức: Người họa sĩ chỉ thưởng thức dáng vẻ, màu sắc, hình dáng của sự vật, không bận tâm đến giá trị thực tiễn hay mục đích sử dụng. Thế giới của Mĩ: Đối với họa sĩ, mọi sự vật đều có thể trở thành đề tài tuyệt vời, từ một gốc cây khô, một tảng đá lạ đến những bông hoa dại không tên. Thế giới đại đồng, bình đẳng: Họ không đặt nặng mục đích nhân quả mà chỉ đơn thuần thương thức cái đẹp hiện tại, tạo nên một thế giới mà mọi vật đều được nhìn nhận với sự bình đẳng về mặt thẩm mĩ.
Câu 1
Tóm tắt: Một đứa bé vào phòng của "tôi" và giúp sắp xếp lại những đồ vật bị đặt sai vị trí như đồng hồ, chén trà, giày, dây treo tranh. Khi được "tôi" cảm ơn, đứa bé trả lời rằng chỉ vì thấy chúng như vậy thì "bứt rứt không yên". Điều tác giả nhận ra: Tác giả nhận ra tấm lòng đồng cảm phong phú của đứa bé và từ đó, "tôi" bắt đầu để tâm đến vị trí của đồ vật.
Câu 2
Theo tác giả, sự đồng cảm của người nghệ sĩ khác với người thương ở chỗ người nghệ sĩ có sự đồng cảm với cả đồ vật, còn người thương thì không.
Câu 3
Tác dụng: Việc đặt vấn đề của văn bản nghị luận bằng cách kể lại một câu chuyện có tác dụng khơi gợi sự tò mò và cảm xúc của người đọc, giúp họ dễ tiếp nhận và đồng cảm với vấn đề được đề cập.