Nguyễn Văn Khởi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Văn Khởi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bạn tôi rất ngu.Nó ngu như tôi

Ko tôi thích đi học vì có bạn bè

Non bố đc 11đ cơ (^.^)(^.^)

1:Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ là để nhấn mạnh tâm lòng đồng cảm và sự hồn nhiên, trực giác của trẻ em. Qua đó, tác giả muốn dẫn dắt đến sự tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ (sẽ được làm rõ ở câu 2). ​Trẻ em nhìn sự vật bằng tâm hồn đồng cảm (Yêu và Đồng cảm), chúng nhìn thấy trạng thái cảm xúc và mối quan hệ giữa các đồ vật ("bực bội lắm đấy!", "làm sao chúng nói chuyện được với nhau?"). ​Đây là một cách tiếp cận nghệ thuật, nhân hóa sự vật, khác với cách tiếp cận lý trí, thực dụng của người lớn.

2:​Trẻ em là hình ảnh tự nhiên của nghệ sĩ: Trẻ em sở hữu một cách tự nhiên cái tâm lòng đồng cảm phong phú mà người nghệ sĩ phải giữ gìn và phát huy. ​Trẻ em nhìn thấy "linh hồn" của sự vật: Trẻ em có khả năng nhìn nhận và thấu hiểu trạng thái nội tại, cảm xúc của đồ vật một cách trực giác, một khả năng mà người lớn đã đánh mất (ví dụ: thấy đồng hồ "bực bội", giày không nói chuyện được). Điều này chính là tinh hoa của sự sáng tạo nghệ thuật. ​Trẻ em sống trong "thế giới đại đồng, bình đẳng": Đối với trẻ em, mọi vật đều bình đẳng, đều có giá trị tinh thần như nhau, không phân biệt cao thấp, hữu dụng hay vô dụng. Đây cũng là cái nhìn cao đẹp, vô tư của nghệ thuật.

1: Theo tác giả, góc nhìn riêng về sự vật được thể hiện ở những người cùng một sự vật nhưng có những góc độ khác nhau tùy thuộc vào nghề nghiệp của họ.

2:Cái nhìn của anh họa sĩ đối với mọi sự vật trong thế giới là nhìn thấy khía cạnh thẩm mỹ (vẻ đẹp) và tình cảm của nó, chứ không phải khía cạnh thực tiễn.

1:Tóm tắt câu chuyện: Một đứa trẻ vào phòng tác giả và giúp sắp xếp lại các đồ vật như đồng hồ, chén trà, giày, dây treo tranh theo một trật tự mà nó cho là hợp lí. Khi được tác giả cảm ơn, đứa trẻ giải thích rằng nó làm vậy vì cảm thấy khó chịu khi thấy mọi thứ không đúng vị trí và tưởng tượng ra suy nghĩ của các đồ vật đó.

2:Theo tác giả, người nghệ sĩ có sự đồng cảm khác với người thường ở chỗ: Người thường: Đồng cảm với con người, với những gì có sự sống. Người nghệ sĩ: Đồng cảm với cả những vật vô tri vô giác, tưởng tượng ra tâm tư, tình cảm của chúng để sáng tạo nên tác phẩm nghệ thuật.

3:

Theo em, việc đặt vấn đề của văn bản nghị luận bằng cách kể lại một câu chuyện có tác dụng: 
  • Gây ấn tượng: Tạo sự hấp dẫn, lôi cuốn người đọc ngay từ đầu, khiến họ tò mò về nội dung của bài viết.
  • Làm sáng tỏ vấn đề: Câu chuyện đóng vai trò là một dẫn chứng sinh động, cụ thể, giúp người đọc dễ dàng hình dung và hiểu được vấn đề mà tác giả muốn nói đến (sự đồng cảm của trẻ em và người nghệ sĩ).
  • Tăng tính thuyết phục: Từ một câu chuyện thực tế, tác giả đưa ra luận điểm, khiến cho lập luận trở nên gần gũi, đáng tin cậy và có sức thuyết phục hơn.