Nguyễn Khánh Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Khánh Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

\(\) Câu 1

Phương thức biểu đạt chính thức tùy thuộc vào nội dung cụ thể của bài báo về sự kiện UNESCO vinh danh.

Câu 2

Dựa trên dữ kiện ngày 04/12/2024, di sản của Việt Nam chính thức được UNESCO ghi danh.

Câu 3

Phần sa-pô nằm ở ngay dưới tiêu đề và trên phần thân bài của văn bản. Đặc điểm hình thức thường là in đậm hoặc in nghiêng để gây chú ý, nhằm tóm tắt nội dung chính hoặc dẫn dắt người đọc.

Câu 4

– Phương tiện: Hình ảnh, biểu đồ, hoặc sơ đồ trong văn bản (cần nhìn giữ liệu gốc).

– Tác dụng: Giúp minh họa trực quan, làm nổi bật thông tin chính và giúp người đọc dễ dàng ghi nhớ nội dung hơn.

Câu 5

– Trạng ngữ: “ vào tối ngày 04/12/2024 ” hoặc “ Trên thế giới ”.

– Tác dụng: Xác định bối cảnh thời gian hoặc không gian cho sự việc được nhắc đến trong câu, giúp câu văn rõ ràng hơn.  

Câu 6

Việc giữ gìn và phát huy các di sản văn hóa dân tộc có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với mỗi quốc gia. Trước hết, di sản là “ cuốn bách khoa toàn thư ” sống động lưu giữ lịch sử, bản sắc và linh hồn của tổ tiên để lại cho con cháu. Khi chúng ta bảo tồn được di sản, chúng ta không chỉ bảo vệ những giá trị vật chất hay tinh thần mà còn khẳng định vị thế văn hóa của Việt Nam trên trường quốc tế. Bên cạnh đó, các di sản còn là nguồn lực quý giá để phát triển du lịch, góp phần thúc đẩy kinh tế đất nước đi lên. Vì vậy, mỗi người trẻ cần có ý thức học hỏi, trân trọng và chung tay bảo vệ để những báu vật của dân tộc không bị mai một theo thời gian. Sự trường tồn của di sản chính là điểm tựa vững chắc để chúng ta hội nhập mà không “ hòa tan ”.

\(\) Câu 1

Phương thức biểu đạt chính thức tùy thuộc vào nội dung cụ thể của bài báo về sự kiện UNESCO vinh danh.

Câu 2

Dựa trên dữ kiện ngày 04/12/2024, di sản của Việt Nam chính thức được UNESCO ghi danh.

Câu 3

Phần sa-pô nằm ở ngay dưới tiêu đề và trên phần thân bài của văn bản. Đặc điểm hình thức thường là in đậm hoặc in nghiêng để gây chú ý, nhằm tóm tắt nội dung chính hoặc dẫn dắt người đọc.

Câu 4

– Phương tiện: Hình ảnh, biểu đồ, hoặc sơ đồ trong văn bản (cần nhìn giữ liệu gốc).

– Tác dụng: Giúp minh họa trực quan, làm nổi bật thông tin chính và giúp người đọc dễ dàng ghi nhớ nội dung hơn.

Câu 5

– Trạng ngữ: “ vào tối ngày 04/12/2024 ” hoặc “ Trên thế giới ”.

– Tác dụng: Xác định bối cảnh thời gian hoặc không gian cho sự việc được nhắc đến trong câu, giúp câu văn rõ ràng hơn.  

Câu 6

Việc giữ gìn và phát huy các di sản văn hóa dân tộc có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với mỗi quốc gia. Trước hết, di sản là “ cuốn bách khoa toàn thư ” sống động lưu giữ lịch sử, bản sắc và linh hồn của tổ tiên để lại cho con cháu. Khi chúng ta bảo tồn được di sản, chúng ta không chỉ bảo vệ những giá trị vật chất hay tinh thần mà còn khẳng định vị thế văn hóa của Việt Nam trên trường quốc tế. Bên cạnh đó, các di sản còn là nguồn lực quý giá để phát triển du lịch, góp phần thúc đẩy kinh tế đất nước đi lên. Vì vậy, mỗi người trẻ cần có ý thức học hỏi, trân trọng và chung tay bảo vệ để những báu vật của dân tộc không bị mai một theo thời gian. Sự trường tồn của di sản chính là điểm tựa vững chắc để chúng ta hội nhập mà không “ hòa tan ”.

a, Một số quốc gia Đong Nam Á phong kiến từ thế kỉ VII đến thế kỉ X bao gồm Chăm–pa, Pa–gan, Ăng–co,  và Sri Vi–giay–a.

b, Các quốc gia này hình thành chủ yếu tại các khu vực ven biển, đồng bằng và lưu vực các con sông lớn, thuộc các quốc gia Đông Nam Á ngày nay như Việt Nam, Mi–an–ma, Campuchia và In–đô–nê–xi–a.   

a, Một số quốc gia Đong Nam Á phong kiến từ thế kỉ VII đến thế kỉ X bao gồm Chăm–pa, Pa–gan, Ăng–co,  và Sri Vi–giay–a.

b, Các quốc gia này hình thành chủ yếu tại các khu vực ven biển, đồng bằng và lưu vực các con sông lớn, thuộc các quốc gia Đông Nam Á ngày nay như Việt Nam, Mi–an–ma, Campuchia và In–đô–nê–xi–a.   

Dịp Tết vừa qua, trải nghiệm đáng nhớ nhất đối với em chính là lần đầu tiên được cùng bà ngoại tự tay gói bánh chưng vào đêm 28 Tết.

Dưới sự hướng dẫn tỉ mỉ của bà, em được học cách lau lá dong sao cho khéo, cách đong gạo, đỗ và đặt miếng thịt lợn vào giữa để làm nhân. Dù đôi tay còn vụng về, khiến chiếc bánh đầu tiên có hình dáng hơi “nghiêng ngả”, nhưng bà vẫn mỉm cười động viên : “Quan trọng là tấm lòng mình đặt vào chiếc bánh để dâng lên tổ tiên”.

Tối hôm đó, cả nhà cùng quây quần bên bếp lửa hồng để trông nồi bánh. Trong cái se  lạnh của đêm cuối năm, hơi ấm từ củi lửa và mùi thơm nồng của lá dong, gạo nếp lan tỏa khắp sân vườn. Nghe bà kể những câu chuyện Tết xưa, em cảm thấy mình hiểu và yêu thêm những giá trị truyền thống của dân tộc.

Trải nghiệm này không chỉ giúp em có thêm một kỹ năng mới mà còn khiến em trân trọng hơn những giây phút đoàn viên bên gia đình. Đó chắc chắn là kỉ niệm đẹp nhất mà em sẽ mang theo suốt những năm tháng sau này.

               

9.

Câu văn sau đã sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa.

– Chỉ ra: Các hành động, tâm trạng của con Sáo ( một loài vật ) được miêu tả bằng những từ ngữ chỉ hoạt động, tính cách, cảm xúc của con người như : “tạt qua”,“tránh mặt mọi người”,“biết hối hận”,“nhớ quê hương”.

–Tác dụng: Biện pháp nhân hóa giúp cho hình ảnh con Sáo trở nên sinh động, gần gũi với con người hơn. Qua đó, thể hiện rõ nét sự hối hận, tình cảm sâu sắc của Sáo dành cho quê hương , làm cho câu chuyện thêm phần ý nghĩa và gợi cảm xúc mạnh mẽ cho người đọc.

10.

Sau khi đọc truyện “Chào Mào và Sáo Sậu”, em tâm đắc nhất với bài học về tình yêu quê hương và sự hối hận. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng quê hương luôn là nơi ấm áp và quan trọng nhất trong lòng mỗi người. Dù có đi đâu xa hay mắc sai lầm, chúng ta vẫn luôn có thể quay về và sửa chữa. Sáo đã biết hối hận và nhớ quê hương, đó là một tình cảm đáng quý. Bài học này giúp em trân trọng hơn nơi mình sinh ra và lớn lên, đồng thời biết tha thứ và thấu hiểu cho những người biết nhận lỗi.                           

Câu 1

Văn bản “Chợ quê” của tác giả Nguyễn Đức Mậu là một bài thơ lục bát đang đậm chất dân dã,mộc mạc,vẽ nên bức tranh chân thực và đầy cảm xúc về phiên chợ quê Việt Nam truyền thống,qua đó bộc lộ tình yêu quê hương sâu sắc của tác giả. 

Câu 2

Một mùa hè nữa lại đến.Sau những ngày tháng học tập vất vả,chúng tôi đã được nghỉ hè.Vì vậy,tôi xin bố mẹ cho về thăm bà ngoại ở quê.Sáng chủ nhật,tôi và mẹ ra bến xe.Khoảng hai tiếng,xe đã về đến quê.Bà ngoại đã đợi hai mẹ con ở ngoài cổng.Tôi liền chạy đến ôm chầm lấy bà.Mẹ chỉ ở lại một hôm,rồi phải lên thành phố đi làm.Còn tôi được ở lại với bà suốt ba tháng hè.Tôi rất nhiều kỉ niệm đẹp đẽ.Buổi sáng,tôi dậy sớm ra đồng đi dạo cùng bà.Ông mặt trời thức giấc từ sớm.Tiếng chim hót líu lo đón chào ngày mới.Buổi trưa,tôi được thưởng thức rất nhiều món ngon do bà nấu.Đến tôi,hai bà cháu ra ngoài sân ngồi hóng mát.Tôi ngước nhìn ông trăng đang lơ lửng trên bầu trời.Tôi còn được nghe bà ngoại kể chuyện.Những chuyện cổ tích tôi đã đọc trong sách đã biết bao lần.Nhưng khi nghe bà kể lại thấy thật thú vị,mới lạ.Chuyện về cô Tấm ở hiền gặp lành,chuyện chàng Thạch Sanh dũng cảm hay chuyện về cậu bé thông minh đã giúp được nhà vua.Giọng kể của bả thật hấp dẫn,miệng bà vẫn còn thoảng hương trầu.Bà giống như bà tiên trong các truyện cổ tích vậy.Tôi trân trọng biết bao những kỉ niệm đẹp đẽ về bà ngoại.  

Câu 1

Văn bản “Chợ quê” của tác giả Nguyễn Đức Mậu là một bài thơ lục bát đang đậm chất dân dã,mộc mạc,vẽ nên bức tranh chân thực và đầy cảm xúc về phiên chợ quê Việt Nam truyền thống,qua đó bộc lộ tình yêu quê hương sâu sắc của tác giả. 

Câu 2

Một mùa hè nữa lại đến.Sau những ngày tháng học tập vất vả,chúng tôi đã được nghỉ hè.Vì vậy,tôi xin bố mẹ cho về thăm bà ngoại ở quê.Sáng chủ nhật,tôi và mẹ ra bến xe.Khoảng hai tiếng,xe đã về đến quê.Bà ngoại đã đợi hai mẹ con ở ngoài cổng.Tôi liền chạy đến ôm chầm lấy bà.Mẹ chỉ ở lại một hôm,rồi phải lên thành phố đi làm.Còn tôi được ở lại với bà suốt ba tháng hè.Tôi rất nhiều kỉ niệm đẹp đẽ.Buổi sáng,tôi dậy sớm ra đồng đi dạo cùng bà.Ông mặt trời thức giấc từ sớm.Tiếng chim hót líu lo đón chào ngày mới.Buổi trưa,tôi được thưởng thức rất nhiều món ngon do bà nấu.Đến tôi,hai bà cháu ra ngoài sân ngồi hóng mát.Tôi ngước nhìn ông trăng đang lơ lửng trên bầu trời.Tôi còn được nghe bà ngoại kể chuyện.Những chuyện cổ tích tôi đã đọc trong sách đã biết bao lần.Nhưng khi nghe bà kể lại thấy thật thú vị,mới lạ.Chuyện về cô Tấm ở hiền gặp lành,chuyện chàng Thạch Sanh dũng cảm hay chuyện về cậu bé thông minh đã giúp được nhà vua.Giọng kể của bả thật hấp dẫn,miệng bà vẫn còn thoảng hương trầu.Bà giống như bà tiên trong các truyện cổ tích vậy.Tôi trân trọng biết bao những kỉ niệm đẹp đẽ về bà ngoại.  

1. Mở hết rèm cửa vào ban ngày để đón ánh sáng tự nhiên

Hạn chế sử dụng đèn vào ban ngày

Sử dụng quạt thay cho điều hòa khi có thể để tiết kiệm điện

2. Tắt hết các thiết bị điện như đèn,quạt tivi,máy tính khi ra khỏi phòng

Rút phích cắm các thiết bị không sử dụng để tránh lãng phí điện năng do chế độ chờ

Khi nấu ăn, hãy tắt bếp điện hoặc lò vi sóng trước khi hoàn thành một vài phút để tận dụng nhiệt dư

3. Thay thế bóng đèn sợi đốt bằng bóng đèn LED các loại đèn có nhãn tiết kiệm năng lượng

Khi mua thiết bị mới hay ưu tiên chọn các sản phẩm có nhãn tiết kiệm năng lượng

Sử dụng các thiết bị điện thông minh hoặc các bộ cặp thông minh

4. Sử dụng điều hòa ở mức nhiệt độ vừa phải khoảng 26 độ — 27 độ C vào mùa hè

Không mở tủ lạnh nhiều lần và không cho đồ nóng vào tủ

Giặt quần áo bằng nước lạnh thay vì nước nóng      


a, Nhà nổi hoặc nhà bè

b, Phần nền: Thùng thuy ngựa hoặc phao nổi bằng kim loại, bê tông.

Phần khung: Gỗ,tre,sắt.

Phần tường: Gỗ,ván ép,tôn.

Phần mái: Tôn,ngói,lá dừa.