Hà Kiều Trang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hà Kiều Trang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Những kí ức mà em đã trải qua ở nơi quê hương bát ngát này là một điều đáng nhớ. Em nhớ về những buổi chiều hè ở quê, khi theo bà ra đồng nhặt cỏ ven bờ mương. Cánh đồng khi ấy cũng mướt xanh, gió nhẹ mang theo mùi rạ mới, và khói bếp từ xa bay lên trong ánh hoàng hôn. Kỉ niệm ấy khiến em hiểu rõ hơn thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm: đó là vẻ đẹp bình dị, yên ả của quê hương luôn gắn bó với tuổi thơ và tâm hồn con người Việt Nam. Bài thơ nhắc em biết trân trọng từng khoảnh khắc nhỏ bé, bởi chính những điều giản dị ấy làm nên hồn quê và nuôi dưỡng tình yêu cuộc sống.

Bài thơ “Chiều đồng nội” mở ra trước mắt người đọc một khung cảnh quê vùng thu thật thanh bình và thơm mùi đất – mùi lúa – mùi hoa dại. Nhà thơ dùng thể thơ năm chữ, gọn gàng, nhẹ nhàng nhưng giàu hình ảnh: “Những giọt thu trong veo / Rắc ngang qua đồng nội” tạo nên cảm giác như thu đang rải mình giữa không gian đồng ruộng, như hơi thở nhẹ thoáng, như mảnh tia sáng mỏng lướt qua bề mặt.

Tiếp đó, hình ảnh “Cánh chim bay xuống chiều / Nâng nắng lên kẻo mỏi” lại khiến ta liên tưởng tới một buổi chiều lừ đừ, nắng ửng, nhưng vẫn có sự sống – chim bay, nắng vẫn như được nâng niu bởi thiên nhiên. Câu thơ vừa mang vẻ nhàn nhạt của chiều, vừa có cái chuyển động nhẹ nhàng, đủ làm ta thấy lòng mình lắng lại. Trong khổ thơ tiếp: “Buổi chiều thu mướt xanh / Cỏ thơm cùng hoa dại / Cánh cò trôi nhanh nhanh / Đàn trâu về chậm rãi” – hình ảnh đàn trâu về chậm rãi, cò bay „nhanh nhanh“, cỏ thơm, hoa dại… tất cả tạo nên một bức tranh đồng quê sống động nhưng rất êm, rất chậm để ta cảm nhận từng nhịp thời gian.

Điều khiến em đặc biệt cảm động là cách nhà thơ kết bài: “Buổi chiều thu đồng nội / Hương thơm từng dấu chân / Bếp nhà ai toả khói / Gọi trăng thu xuống gần.” Ở đây, cái “hương thơm từng dấu chân” như lưu giữ ký ức, dấu vết của con người, của lao động, của nhà cửa – thật giản dị mà rất đậm. Khói bếp nhà ai lan tỏa giữa chiều và “gọi trăng thu xuống gần” – trăng thu như được mời gọi, như gần gũi hơn với con người và thiên nhiên. Thật ra, không chỉ là chiều ghé thăm đồng nội, mà người và thiên nhiên đang hoà vào nhau, như một thể thống nhất.

Từ góc độ cảm nhận cá nhân, bài thơ làm em nhớ về những khoảng thời gian về quê, lắng nghe tiếng trâu về, ngửi mùi rạ khói, cảm nhận không khí yên bình sau một ngày lao động. Nó làm giảm nhịp sống hối hả, khiến ta muốn chậm lại và lắng nghe thiên nhiên. Em cũng thấy bài thơ nhắc ta rằng trong sự giản dị – cỏ thơm, hoa dại, khói bếp – có một vẻ đẹp vừa thân thương vừa thơ mộng, cái đẹp của miền quê Việt Nam.

Bên cạnh đó, nhà thơ lựa chọn từ ngữ thật gọn nhưng giàu nghĩa: “mướt xanh”, “hoa dại”, “khói … gọi trăng” – mỗi từ như mở ra một lớp cảm xúc, không ồn ào mà tinh tế. Điều này làm em thấy rằng thơ không cần lời lẽ cầu kỳ, mà chỉ cần hình ảnh đúng, cảm xúc thật là có thể chạm đến người đọc.

Cuối cùng, em rút ra được rằng bài thơ không chỉ miêu tả cảnh vật mà còn truyền tải sự an yên, sự hoà hợp giữa con người với thiên nhiên, giữa lao động và nghỉ ngơi. Ở đó, con người không bị vội vàng, mà được sống chậm, được ngửi được cái mùi của đất, cái màu của lúa, cái khói ấm từ bếp, được thấy trăng thu gần hơn. Em cảm thấy biết ơn nhà thơ đã dịu dàng dẫn ta về với miền quê – một miền quê mà có thể mỗi người ít‐nhiều đã một lần gắn bó nhưng hiếm khi ta dừng lại để cảm nhận như vậy.