Đỗ Hoàng Phúc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đỗ Hoàng Phúc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

sau khi đọc bài thơ "Chiều đồng nội " của nhà thơ Nguyễn Lãm Thắng thì em cảm thấy Bài thơ “Chiều đồng nội” của Nguyễn Lãm Thắng là một bức tranh quê êm đềm, tràn đầy hương sắc của mùa thu đồng nội. Bằng thể thơ bốn chữ nhẹ nhàng, trong sáng cùng những hình ảnh gần gũi, tác giả đã khắc họa vẻ đẹp thanh bình của thiên nhiên và gợi lên tình yêu sâu sắc với quê hương.

Ngay từ những câu thơ đầu tiên , "Những giọt thu trong veo"và “cánh chim bay xuống chiều” mở ra không gian trong trẻo, dịu dàng của một buổi chiều mùa thu. Thiên nhiên được cảm nhận bằng đôi mắt tinh tế và một tâm hồn đầy yêu thương. Bức tranh quê hiện lên với “cỏ thơm cùng hoa dại”, “cánh cò trôi nhanh nhanh”, “đàn trâu về chậm rãi” – tất cả đều mang dáng vẻ yên ả, hài hòa. Tác giả không chỉ miêu tả mà còn gửi vào đó nhịp sống quen thuộc của làng quê Việt Nam, nơi con người và thiên nhiên gắn bó thân thiết.

Hình ảnh “mùa thu như tay mềm / chạm lên từng thảm lụa” là một cách so sánh thật đẹp, thể hiện cảm xúc tinh tế của tác giả. Cánh đồng lúa chín không chỉ là hình ảnh lao động mà còn là biểu tượng của no ấm, của tình quê dạt dào. Khổ thơ cuối, với “bếp nhà ai tỏa khói / gọi trăng thu xuống gần”, khiến không gian trở nên ấm áp, thân thuộc – gợi lên tình cảm gia đình, tình yêu quê hương giản dị mà sâu lắng.

Bài thơ giúp em cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp hiền hòa của làng quê Việt Nam và tình yêu tha thiết mà tác giả dành cho mảnh đất thân thương ấy. Qua “Chiều đồng nội”, em hiểu rằng hạnh phúc đôi khi không ở nơi xa xôi, mà chính là trong những buổi chiều yên ả, trong khói bếp quê, trong nhịp sống thanh bình của đồng nội quê hương.

Khi đọc bài thơ, em nhớ về những buổi chiều quê yên bình, khi em cùng ông ra đồng thả diều, nghe tiếng trâu gọi nhau về chuồng và ngắm mặt trời khuất dần sau lũy tre. Kỉ niệm ấy gợi cho em cảm giác ấm áp, thân thuộc và trân quý quê hương. Nhờ vậy, em hiểu rằng tác giả muốn gửi gắm thông điệp: hãy yêu thương, nâng niu vẻ đẹp bình dị của làng quê và biết trân trọng những khoảnh khắc yên ả, trong trẻo trong cuộc sống.