Nguyễn Thị Bích Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Bích Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

3 người trong 1 ngày làm được số bộ bàn ghế là 75:5=5 bộ

Một người làm được số bộ bàn ghế là: 15:3=5 bộ

Năm người làm được số bộ bàn ghế là: 5*5=25 bộ

5 người trong 7 ngày làm được số bộ bàn ghế là:25*7=175 bộ

Đáp số:175 bộ


Mỗi khi hoàng hôn buông xuống, ánh chiều nhuộm vàng trên cánh đồng quê, trong lòng tôi lại vang lên những câu thơ dịu dàng của Nguyễn Lãm Thắng trong bài “Chiều đồng nội”. Bài thơ là khúc nhạc êm đềm về quê hương, về tuổi thơ trong sáng, gợi lên bao cảm xúc thân thương và sâu lắng trong lòng người đọc. “Chiều đồng nội” mở ra một bức tranh quê mộc mạc mà nên thơ. Cánh đồng trải dài mênh mông, con trâu thung thăng về chuồng, cánh diều lững lờ trong gió, tiếng sáo vi vu vang vọng giữa không trung. Mỗi hình ảnh, âm thanh đều chan chứa hơi thở của làng quê Việt Nam. Nguyễn Lãm Thắng không chỉ tả cảnh mà còn gửi gắm trong đó cả tâm hồn của người con yêu quê hương, nhớ về tuổi thơ hồn nhiên bên dòng sông, bờ tre, bếp rơm và những buổi chiều êm đềm. Giữa cuộc sống hiện đại hối hả, bài thơ như một khoảng lặng yên bình. Người đọc như được trở về với quá khứ — nơi có hương lúa chín, có khói lam chiều và tiếng gọi mẹ thân thương. Ngôn từ giản dị, hình ảnh gần gũi nhưng giàu sức gợi, khiến “Chiều đồng nội” trở thành một khúc ca quê hương thấm đẫm tình người. Bài thơ “Chiều đồng nội” không chỉ giúp ta cảm nhận vẻ đẹp bình dị của quê hương, mà còn nhắc nhở mỗi người biết trân trọng những giá trị giản đơn quanh mình. Dù đi xa đến đâu, trong sâu thẳm trái tim ta, cánh đồng nội chiều vàng ấy vẫn mãi là nơi chở che, là miền ký ức ấm áp của tuổi thơ.

Khi đọc bài thơ, em nhớ về những kỉ niệm tuổi thơ gắn​ bó với quê hương như hình ảnh cánh diều và khói bếp.tác giả muốn gửi thông điệp về tình yêu thương quê hương sâu sắc và nỗi da diết về quá khứ tươi đẹp .