Nguyễn Quang Khải

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Quang Khải
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài thơ “Chiều đồng nội” mở ra một bức tranh thiên nhiên đầy thanh bình và thơ mộng của buổi chiều mùa thu trên cánh đồng quê. Từ những câu thơ đầu: “Những giọt thu trong veo / Rắc ngang qua đồng nội” chúng ta đã cảm nhận được một khung cảnh tĩnh lặng, trong suốt như những giọt sương thu đêm nay. Hình ảnh “giọt thu trong veo” gợi cho người đọc cảm giác về thời gian giao mùa, ánh sáng nhẹ nhàng, không ồn ã mà rất thanh khiết. Tiếp theo, cảnh vật được miêu tả rất tinh tế: “Cỏ thơm cùng hoa dại / Cánh cò trôi nhanh nhanh / Đàn trâu về chậm rãi.” Hình ảnh cò trắng lướt nhẹ trên đồng, đàn trâu thong thả quay về nhà… tất cả như được dệt nên từ một tâm hồn dịu dàng, yêu quê hương. Bài thơ không chỉ là sự nhìn mà còn là sự cảm — cảm cả hương thơm, cảm cả cái chậm rãi thong thả lẫn cái nhanh nhẹn nhẹ nhàng của thiên nhiên. Ở khổ thơ tiếp: “Cánh đồng chiều thật êm / Nhấp nhô đều sóng lúa / Mùa thu như tay mềm / Chạm lên từng thảm lụa.” Chúng ta thấy được sự nhân hóa rất khéo: “mùa thu như tay mềm” — thu không chỉ là thời gian, là màu sắc, mà như một bàn tay nhẹ nhàng chạm lên từng tấm “lụa” là những đám lúa chín. Sự nhân hóa làm cho thiên nhiên trở nên sống động, đầy tình cảm, khiến người đọc gần gũi và thân thương hơn. Kết thúc bài thơ là hình ảnh “Bếp nhà ai toả khói / Gọi trăng thu xuống gần.” Khoảnh khắc này như nhắc nhở rằng: thiên nhiên và con người luôn gắn kết. Hương khói nhà quê, trăng thu, đồng nội… tất cả hòa quyện trong một tâm trạng yên bình, đầy hoài niệm. Bài thơ vì thế không chỉ dừng lại ở việc tả cảnh, mà mở rộng sang cảm xúc của người nhìn – người đọc như được trở về với ký ức, với cội nguồn quê hương. Với tôi, “Chiều đồng nội” như một liều thuốc an thần cho tâm hồn giữa cuộc sống náo nhiệt ngày nay. Nó nhắc ta chậm lại, lắng nghe tiếng cò, tiếng trâu, tiếng khói bếp và hương đồng nội. Đồng thời, bài thơ cũng như một lời nhắc: hãy biết quý thiên nhiên, biết yêu mến và gìn giữ mỗi khoảnh khắc bình dị. Người ta thường tìm kiếm ở nơi xa vời những khung cảnh hoành tráng, nhưng có khi hạnh phúc chỉ nằm trong một buổi chiều thu trên cánh đồng nội – đơn giản, nhẹ nhàng mà sâu lắng.

Khi đọc bài thơ, em nhớ về những buổi chiều cùng bạn bè thả diều trên cánh đồng quê, tiếng cười vang vọng giữa không gian yên bình. Kỉ niệm ấy khiến em cảm nhận sâu sắc tình yêu quê hương giản dị mà tha thiết. Em hiểu rằng thông điệp tác giả muốn gửi gắm là hãy trân trọng những gì gần gũi, thân thương – nơi nuôi dưỡng tâm hồn và tuổi thơ của mỗi người. Quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra mà còn là nguồn cội của tình cảm, của ký ức trong sáng và bình yên.