Hà Thị Quỳnh Anh
Giới thiệu về bản thân
Trong những bài thơ viết về vẻ đẹp quê hương, bài thơ "Chiều đồng nội" của Nguyễn Lãm Thắng như một bức tranh thuỷ mặc dịu dàng, vẽ lại khung cảnh làng quê thanh bình và thơ mộng. Bài thơ đã khơi gợi trong lòng người đọc biết bao cảm xúc, đưa ta trở về với những kí ức tuổi thơ êm đềm, ngọt ngào.
Mở đầu bài thơ, khung cảnh chiều thu hiện lên với những hình ảnh trong trẻo: "Những giọt thu trong veo/ Rắc ngang qua đồng nội". Cách dùng từ "trong veo" không chỉ gợi tả sự tinh khiết của không khí mùa thu, mà còn chạm vào tâm hồn người đọc bằng sự nhẹ nhàng, thanh thoát. Hình ảnh "Cánh chim bay xuống chiều/ Nâng nắng lên kẻo mỏi" là một phép nhân hoá độc đáo, khiến khung cảnh trở nên sống động, có hồn. Cánh chim nhỏ bé lại mang một sứ mệnh lớn lao là "nâng nắng", như một người bạn thân thiết của thiên nhiên, tô điểm thêm nét đẹp dịu dàng của buổi chiều tà.
Cảnh sắc đồng quê tiếp tục hiện ra với những gam màu và chuyển động đối lập mà hài hòa. "Buổi chiều thu mướt xanh" của cỏ hoa, đối lập với sự vội vã của "Cánh cò trôi nhanh nhanh". Trong khi đó, "Đàn trâu về chậm rãi" lại gợi lên một nhịp sống thong thả, an nhiên, đặc trưng của làng quê. Sự đối lập này không gây mâu thuẫn mà ngược lại, tạo nên một bức tranh đa sắc, đa động, nhưng vẫn toát lên vẻ yên ả, thanh bình.
Ở những câu thơ cuối, tác giả khéo léo đưa vào những hình ảnh thân thuộc của cuộc sống con người. "Mùa thu như tay mềm/ Chạm lên từng thảm lụa" là một phép so sánh tinh tế, ví mùa thu như một người mẹ hiền dịu dàng vuốt ve cánh đồng lúa, khiến cho bức tranh thêm ấm áp. Và rồi, mùi hương của quê hương hiện lên với "Hương thơm từng dấu chân/ Bếp nhà ai toả khói". Đây là những hình ảnh quen thuộc, gần gũi, gợi lên cảm giác sum vầy, quây quần. Mùi khói bếp không chỉ là dấu hiệu của bữa cơm chiều, mà còn là lời gọi thiêng liêng của tình thân, khiến "trăng thu" cũng phải "xuống gần" để cùng hòa chung vào không khí ấm cúng đó.
Bằng việc sử dụng thể thơ năm chữ, ngôn ngữ giản dị, tinh tế cùng nhiều hình ảnh thân thuộc, tác giả đã thành công trong việc vẽ nên một khung cảnh thanh bình, mộc mạc mà nên thơ. Các biện pháp tu từ độc đáo như nhân hóa và so sánh không chỉ thổi hồn vào thiên nhiên mà còn thể hiện sự giao cảm sâu sắc và tình yêu tha thiết của nhà thơ dành cho quê hương. Giọng điệu thơ nhẹ nhàng, đằm thắm kết hợp với nhịp điệu linh hoạt đã tạo nên một dòng cảm xúc lắng đọng, đưa người đọc trở về với những kí ức êm đềm, ngọt ngào của tuổi thơ.
Với ngôn ngữ giản dị mà giàu sức gợi, cùng những hình ảnh thơ mộng, bài thơ "Chiều đồng nội" của Nguyễn Lãm Thắng đã khắc hoạ thành công bức tranh thiên nhiên làng quê vào mùa thu. Bài thơ không chỉ đơn thuần miêu tả cảnh vật mà còn là lời tự tình tha thiết của tác giả dành cho quê hương. Đọc bài thơ, người đọc như được trở về với những kí ức tuổi thơ, để rồi càng thêm yêu, thêm trân trọng vẻ đẹp giản dị, bình yên của mảnh đất quê hương thân thuộc.
Khi đọc bài thơ, hình ảnh khói bếp lan tỏa trong buổi chiều tà đã gợi lại trong em kỉ niệm ấm áp về những buổi chiều bên bếp củi cùng bà. Những lúc ấy, mùi khói không chỉ là mùi của bếp lửa mà còn là hương vị của tình thương và những bữa cơm giản dị mà bà nấu. Chính những khoảnh khắc bình dị ấy đã làm nên một phần kí ức đẹp đẽ, khắc sâu trong tâm hồn em. Qua đó, em hiểu rằng thông điệp mà tác giả gửi gắm là hãy biết trân trọng những điều giản dị, ấm áp từ gia đình và quê hương. Bởi lẽ, vẻ đẹp của quê hương không chỉ nằm ở cảnh sắc thiên nhiên, mà còn ở những yêu thương thân thuộc, giản dị nhưng vô cùng quý giá.