Nguyễn Thanh Vân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thanh Vân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

CÂU 1 Trong cuộc sống ai cũng cần có cho mình một lối sống cao đẹp để theo đuổi và thực hiện ước mơ của mình. Tuy nhiên có một bộ phận nhỏ lại sống a dua bắt chước người khác một cách mù quáng và để lại nhiều hậu quả nghiêm trọng. A dua bắt chước người khác: Là lối sống của những người không có quan điểm sống cho riêng mình, sống phụ thuộc vào cách nghĩ, cách nhìn của người khác, thậm chí không phân biệt được tốt xấu, đúng sai… A dua bắt chước một cách mù quáng sẽ không ý thức được việc làm tốt hay xấu. Khi làm việc xấu sẽ gâytổn thương cho người khác, gây ra những hậu quả nghiêm trọng. A dua bắt chước người khácmột cách mù quáng là cách nhanh nhất tự ta đánh mất bản thân, làm mất bản chất vốn có củamình. Khi cách nghĩ, cách làm đều lệ thuộc vào người khác, vào đám đông chúng ta sẽ mất đi năng lực tư duy cũng như cá tính riêng của mình. A dua bắt chước người khác bạn sẽ không nhìn thấy con đường thành công mà chỉ thấy con đường đầy tăm tối, khi lạc vào không tìm ralối thoát. Trong cuộc sống hiện nay nhiều bạn sống a dua, bắt chước người khác một cách mùquáng, không phù hợp với điều kiện hoàn cảnh của bản thân, bắt chước cách sống của ngườikhác từ cách chưng diện cho đến cách nói …A dua bắt chước người khác là lối sống tiêu cựcmà chúng ta cần phải loại bỏ ra khỏi cuộc sống đặc biệt là các bạn trẻ, vì nó để lại nhiều hậuquả nghiêm trọng khiến cho bản thân chúng ta mất kiểm soát…Qua đây mỗi chúng ta hãy tìmcho mình một lối sống ý nghĩa hơn, sống đúng với tính cách, suy nghĩ, mong ước bản thân…điều đó khiến ta cảm thấy thoải mái, hạnh phúc và có được động lực để con người khám phá,sáng tạo những điều thú vị mới mẻ, có như vậy ta mới có được thành công và thực hiện đượcước mơ của mình. Như vậy để thành công chúng ta hãy sống đúng với bản thân mình không adua đua đòi theo người khác. Hãy cứ là chính mình, hãy sống theo cách bạn mong muốn. cónhư vậy bạn mới cảm thấy thực sự vui vẻ với cuộc đời và có một cuộc sống hạnh phúc

CÂU 2 Gia đình có vai trò thật quan trọng, và đối với tôi cũng vậy. Trong gia đình, người mà tôi yêu thương nhất chính là mẹ.

Mẹ tôi là một người phụ nữ giản dị. Nhưng mẹ đã dành cho tôi những sự hy sinh thật phi thường. Bố mẹ chia tay khi tôi còn rất nhỏ. Tôi sống cùng với mẹ. Mẹ vừa phải làm mẹ, vừa phải làm bố. Nhờ có tình yêu thương vô bờ của mẹ đã lấp đầy khoảng trống tình cảm của bố.

Còn nhớ năm lớp tám, tôi đến nhà Hồng - cô bạn thân cùng lớp chơi. Do quá mải chơi nên khi về đến nhà thì trời đã tối. Tôi nghĩ thầm trong lòng rằng kiểu gì khi về đến nhà mẹ cũng mắng. Nhưng khi tôi về đến nơi, bước vào nhà lại thấy thật yên tĩnh, chỉ nhìn thấy trên bàn là cơm canh nóng hổi, mà không thấy mẹ đâu. Tôi ăn cơm xong mà lòng đầy lo âu. Tôi lén vào phòng của mẹ, thì nhìn thấy mẹ đang nằm trên giường. Tôi khẽ gọi: “Mẹ ơi!” nhưng không thấy tiếng trả lời. Cảm thấy lo lắng, tôi chạy đến bên giường, khi chạm vào người mẹ thì thấy nóng bừng. Có lẽ mẹ đã bị sốt.

Bỗng nhiên tôi cảm thấy sợ hãi, xen lẫn cả sự ân hận. Tôi tự trách mình mải chơi, trong khi mẹ thì phải làm việc vất vả, lại bị ốm mà vẫn cố gắng nấu cơm cho tôi. Tự trấn an bản thân, tôi nhanh chóng chạy đi lấy khăn mặt lạnh đắp lên trán mẹ. Rồi còn nấu một ít cháo ăn liền và mua thuốc cho mẹ. Một lúc sau, có vẻ đã khá hơn, mẹ tỉnh dậy. Tôi thuyết phục mẹ ăn cháo và uống thuốc. Mẹ vừa ăn vừa mỉm cười nhìn tôi. Xong xuôi, tôi nhìn mẹ, rồi ôm lấy mẹ và bật khóc nức nở: “Con xin lỗi mẹ ạ!”. Mẹ chỉ ôm tôi vào lòng rồi nhẹ nhàng nói: “Không sao đâu! Nín đi con!”.

Sáng hôm sau, mẹ đã khỏe hẳn và có thể đi làm bình thường. Nhưng nhờ có trải nghiệm hôm qua mà tôi mới biết mẹ đã vất vả vì tôi như thế nào. Tôi thầm nhắc nhở bản thân phải cố gắng học tập hơn, giúp đỡ mẹ nhiều hơn để mẹ khỏi lo lắng, vất vả.

Đối với tôi, mẹ chính là nguồn ánh sáng diệu kỳ. Sau hôm đó, tôi dường như thấu hiểu thêm công ơn của mẹ, cũng như hiểu được rằng:

“Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi suốt đời, lòng mẹ vẫn theo con”


Câu 1 . Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba

Câu 2. Có 2 từ láy trong câu chuyện trên là ; Bắt chước , lấp lánh

Câu 3. Truyện đồng thoại là thể loại chuyện viết cho thiếu nhi ,thường sử dụng các loài vật hoặc đồ vật dược nhân hóa để truyền tải những bài học đạo đức , lối sống . Câu chuyện thuộc thể loại truyện đồng thoại vì đã sử dụng con Vẹt làm nhân vật chính để nói về một bài học trong cuộc sống

Câu4 – Không đồng tình vì bắt chước sẽ khiến bản thân không có sự sáng tạo, không có lập trường, bản lĩnh của mình.

CÂU 5 không nên bắt trước bất cứ ai cả,phải tự bản thân học hỏi,suy nghĩ,tìm tòi,tự làm ra một câu trả lời riêng của mình và phải tin tưởng vào câu trả lời của bản thân chúng ta,không nên nản lòng trước mọi khó khăn trong cuộc sống.

Chắc hẳn ai khi học dưới mái trường cấp 1 thân yêu đều có cho mình những kỉ niệm đáng nhớ và em cũng như vậy. Kí ức tươi đẹp cùng người bạn thân Hải An luôn ghi dấu trong trái tim em.

Ngày hôm đó, cô giáo thông báo về việc nhà trường có kế hoạch tổ chức buổi dã ngoại để nâng cao khả năng thực hành và vận dụng kiến thức vào đời sống cho học sinh. Cả lớp ai cũng hân hoan, háo hức. Địa điểm mà chúng em đi đến là nông trại ở Ba Vì, Hà Nội. Em và Hải An đã cùng nhau lên rất nhiều ý tưởng cho chuyến đi ngày hôm đó. Trước hôm khởi hành, em xin phép bố mẹ sang nhà bạn ngủ để sáng mai đi sớm và được bố mẹ đồng ý. Tối hôm đó, em và bạn đi siêu thị mua đồ. Chúng em mua rất nhiều đồ ăn như bim bim, kẹo mút, kẹo dẻo, bánh mì, xúc xích, phô mai,... Thời gian mua sắm kết thúc vào lúc 9 giờ 30 phút. Chúng em thay quần áo, vệ sinh cá nhân rồi nhanh chóng lên giường ngủ. Bọn em kể cho nhau nghe mọi thứ, thậm chí cười khúc khích khiến bố mẹ phải nhắc nhở mấy lần. Sau một hồi trò chuyện, em và bạn dần đi vào giấc ngủ. Đúng 5 giờ sáng, tiếng chuông đồng hồ reo vang. Nhìn vẻ mặt ngái ngủ của nhau, chúng em đều bật cười sảng khoái. Cuối cùng, hai đứa có mặt ở trường lúc 6 giờ. Dưới sự hướng dẫn của cô chủ nhiệm, chúng em di chuyển lên xe và ngồi cạnh nhau. Bạn chỉ cho em rất nhiều điều thú vị qua ô cửa nhỏ. Vạn vật cứ thế vụt qua tầm mắt em. 9 giờ, đoàn xe đã có mặt ở nông trại. Chúng em cầm tay nhau đi thăm vườn và dạo quanh tất cả ngóc ngách. Tại đây, em và Hải An được học cách trồng cây, vắt sữa bò,... Chúng em được trở thành người nông dân thực thụ trong buổi học ngày hôm ấy. Đến cuối chuyến đi, em vấp phải hòn đá lớn khiến bản thân ngã sõng soài xuống nền đất. Quần áo dính bùn lấm lem, bẩn thỉu, mặt thì lỗ chỗ những vết đất, cát còn vương. Hải An thấy bộ dạng của em thì phá lên cười làm em giận bạn lắm! Nhưng ngay sau đó, bạn cố gắng giúp đỡ và lục tìm trong ba lô quần áo mới cho em mặc. Dưới sự giúp đỡ của bạn, em đã dần lấy lại được bình tĩnh và trở nên sạch sẽ, gọn gàng hơn. Chuyến đi ấy không chỉ đem lại cho em kĩ năng sống bổ ích mà còn là sợi dây gắn kết tình bạn của chúng em. Đối với em, Hải An luôn là người bạn tốt bụng và dễ thương nhất.

Dù không còn học cùng nhau nhưng chúng em vẫn luôn giữ liên lạc. Hải An bây giờ ngày càng xinh đẹp, học giỏi. Em rất vui mừng khi thấy bạn thành công, hạnh phúc. Em hi vọng tình bạn của chúng em sẽ bền chặt theo năm tháng.

Câu 1: Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba, nhưng qua góc nhìn và suy nghĩ của nhân vật  Câu 2: Theo câu chuyện, không ai biết ai là người trồng cây hoàng lan Câu 3:
  • Biện pháp tu từ nhân hóa: "cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà".
  • Tác dụng: Biện pháp này giúp miêu tả sự thay đổi của cây hoàng lan một cách sinh động, gợi cảm, như một con người được khoác lên mình một chiếc áo mới. Nó làm cho hình ảnh cây hoàng lan trở nên sống động, gần gũi và đẹp đẽ hơn trong mắt người đọc. 
Câu 4: Hà "run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà" và "ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ" vì cô bé cảm nhận sâu sắc về tình yêu và sự hy sinh của ông bà. Lúc này, Hà hiểu rằng những cánh hoa khô héo, dù đã cũ nhưng vẫn còn phảng phất hương thơm là biểu tượng cho tình yêu quê hương, tình yêu thương mà ông dành cho bà, và cả sự hy sinh thầm lặng của ông bà. Sự xúc động, kính trọng và thấu hiểu đã khiến cô bé run rẩy và nhìn lên ban thờ với ánh mắt đầy cảm xúc.  Câu 5:
Gia đình là điểm tựa vững chắc, là nơi mà mỗi người tìm thấy tình yêu thương và sự sẻ chia vô bờ bến. Nó là mái ấm bình yên, là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, giúp ta trưởng thành và mạnh mẽ hơn. Những ký ức tuổi thơ và tình cảm thiêng liêng sẽ luôn được lưu giữ và trân trọng trong lòng mỗi người. 

Mỗi người trong chúng ta đều có những kỷ niệm vui buồn đan xen trong cuộc sống, và đôi khi, chính những ký ức buồn lại để lại dấu ấn sâu đậm nhất trong tâm hồn. Tôi cũng vậy. Dù thời gian đã trôi qua, nhưng có một trải nghiệm buồn mà tôi không thể nào quên – đó là ngày tôi phải xa con mèo thân yêu của mình, bé Bông.

Tôi gặp Bông vào một buổi chiều mùa hè oi ả. Khi ấy, tôi thấy một chú mèo con nhỏ xíu bị bỏ rơi trước cổng nhà, lông trắng muốt, đôi mắt xanh biếc nhìn tôi như cầu cứu. Tôi lập tức mang em vào nhà, lau sạch thân thể dơ bẩn và xin ba mẹ cho nuôi. Từ ngày đó, Bông trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi.

Ngày nào đi học về, Bông cũng chạy ra cổng đón tôi, kêu “meo meo” như chào hỏi. Mỗi tối, em cuộn tròn ngủ trên chân tôi, như một chiếc gối bông ấm áp. Tôi kể cho em nghe những câu chuyện ở lớp, những lần bị điểm kém hay bị bạn hiểu lầm, và có lẽ, Bông là “người bạn” duy nhất lúc đó chịu lắng nghe tôi mà không phán xét điều gì.

Thế rồi, một buổi sáng mùa đông, tôi tỉnh dậy và không thấy Bông như thường lệ. Tôi gọi mãi không thấy em đâu. Cảm giác bất an tràn ngập trong lòng. Tôi và ba mẹ đi khắp khu xóm tìm kiếm, dán tờ rơi và gọi tên em trong vô vọng. Một ngày, hai ngày… rồi một tuần trôi qua mà không có bất kỳ tin tức gì về Bông. Đến ngày thứ mười, một bác hàng xóm báo rằng đã thấy một chú mèo trắng bị xe cán chết bên đường cách nhà tôi không xa. Tim tôi thắt lại. Tôi lao ra ngoài, và khi nhìn thấy cơ thể bé nhỏ bất động nằm lặng lẽ bên vệ đường, tôi đã không thể ngăn nước mắt tuôn rơi. Đó chính là Bông – chú mèo mà tôi yêu quý nhất trên đời. Tôi ôm lấy em, tim đau nhói như có hàng trăm mũi kim đâm vào. Dù ba mẹ cố an ủi, tôi vẫn không thể chấp nhận được sự thật rằng em đã ra đi mãi mãi. Tôi tự trách bản thân vì đã không để mắt đến em kỹ hơn, vì đã để em ra khỏi nhà trong đêm lạnh giá đó. Cả tuần sau, tôi không muốn ăn uống, cũng không còn thiết tha gì với chuyện học hành. Tôi chôn Bông dưới gốc cây trước sân nhà – nơi em từng nằm phơi nắng mỗi sáng. Mỗi lần nhìn cây, tôi lại nhớ đến ánh mắt trong veo, tiếng kêu nũng nịu và cái cách em dụi đầu vào tay tôi đầy thân thiết. Bông không chỉ là một con mèo, em là người bạn nhỏ, là niềm an ủi của tôi trong suốt một quãng thời gian dài.

Đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi lần nhớ đến Bông, trái tim tôi vẫn nhói lên một nỗi buồn nhẹ nhàng. Dù em không còn nữa, nhưng tình yêu và ký ức về em vẫn sống mãi trong tôi. Trải nghiệm buồn ấy dạy tôi trân trọng hơn những gì mình đang có và yêu thương nhiều hơn khi còn có thể. Cuộc sống là vậy – đôi khi một nỗi mất mát lại khiến ta trưởng thành hơn

Câu1: Thuộc thể loại truyện

Câu 2: Mùa hè nắng lửa , mưa dông

Câu 3: xù xì, làn sao,chồi bé

Nghĩa: xù xì: là sần sùi , không nhẵn nhụi, không trơn tru , thường gắn liền với gai góc và thô ráp.

Làn sao: diễn tả hành động của một làn gió khẽ lay động...

Chồi bé: miêu tả một chiếc chồi non rất nhỏ bé mới nhú lên , chưa phát triển đầy đủ.

Câu 5 . Em rút ra bài học là cần dũng cảm đối mặt với thử thách , yêu thương và đoàn kết , và trưởng thành qua những khó khăn , thay vì yếu đuối hay sợ hãi.