Hà Thị Bảo Ngọc
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Thói quen bắt chước có thể dẫn đến sự trì trệ, thụ động và mất đi giá trị của bản thân, vì nó khiến con người không còn độc lập trong suy nghĩ và hành động. Khi quá quen với việc làm theo người khác, ta sẽ trở nên yếu đuối, thiếu bản lĩnh, dễ dàng từ bỏ trước khó khăn và đánh mất đi sự sáng tạo, cá tính riêng. Điều này cũng khiến chúng ta trở thành gánh nặng cho người khác và cản trở sự phát triển chung của xã hội. Thay vì vậy, mỗi người cần rèn luyện tính tự lập, chủ động trong cuộc sống để khẳng định giá trị của chính mình.
Câu 2
Kì nghỉ hè vừa qua đã đem đến cho em rất nhiều những trải nghiệm tuyệt vời. Nhưng đáng nhớ nhất với em, vẫn là trải nghiệm được tự mình đi đào củ sen với chị gái.
Đó là một buổi chiều mùa hè có nắng nhẹ và gió mát rười rượi. Sau khi xin phép ông ngoại, em và chị gái xách theo cái giỏ tre to, đi ra đầm sen cuối làng để lấy củ sen. Đến nơi, em choáng ngợp trước vẻ đẹp tuyệt vời của nơi đây. Rợp cả đầm, là những chiếc lá sen to, những đóa những nụ sen hồng thơm ngát. Xa xa là núi non, mây trời lồng lộng, đẹp hơn cả tiên cảnh trong các bộ phim em vẫn thường xem.
Ngắm nghía xong xuôi, em bắt tay vào việc chính. Đầu tiên, em xắn quần, mang ủng cho cẩn thận, rồi mới theo chị lội xuống bùn. Từng bước chân dần lún xuống dưới bùn, ngập đến tận đầu gối khiến mỗi bước di chuyển đều trở nên thật khó khăn. Nhưng ngay khi được anh trai gọi lại, cùng hợp sức kéo củ sen từ dưới lớp bùn lên là em lại quên ngay chút khó khăn ấy. Sau một hồi cặm cụi, em và anh đã có một giỏ củ sen đầy. Nhìn những củ sen to, dài mà em vui vẻ vô cùng. Trước lúc về nhà, chị gái còn bẻ lá sen, làm mũ che che em đội nữa chứ.
Tối đó, em được ăn món canh xương hầm củ sen tươi do chính tay mẹ nấu. Cắn một miếng sen thơm, mà em cảm thấy ngon vô cùng. Đây quả là một trải nghiệm tuyệt vời mà em chẳng bao giờ quên được.
Câu 1. Câu truyện trên được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2. 2 từ láy là líu lo và huênh hoang.
- nghĩa của từ "Líu lo" là từ miêu tả âm thanh của tiếng chim hót nhanh, véo von, hoặc giọng nói lanh lảnh, líu ríu, vang lên nhanh và cao.
- nghĩa của từ "huênh hoang" là khoe khoang quá đáng, nói khoác, ba hoa.
Câu 3. Truyện "Con vẹt nghèo" thuộc thể loại truyện đồng thoại vì nó có các đặc điểm nổi bật của thể loại này: nhân vật chính là loài vật (vẹt) được nhân hóa, có tâm lý và hành động như con người.
Câu 4.
– Em không đồng tình. Vì bắt chước sẽ khiến bản thân không có sự sáng tạo, không có lập trường, bản lĩnh của mình.
Câu 5. Em rút ra được bài học là không nên bắt trước bất cứ ai cả,phải tự bản thân học hỏi,suy nghĩ,tìm tòi,tự làm ra một câu trả lời riêng của mình và phải tin tưởng vào câu trả lời của bản thân chúng ta,không nên nản lòng trước mọi khó khăn trong cuộc sống.
Khi mới qua khỏi cổng trường sơn xanh, em thấy sờ sợ vì bên trong có rất đông các bạn và các thầy cô giáo mới. Em níu chặt áo mẹ. Mẹ đang mải dỗ dành em thì cô xuất hiện, nhẹ nhàng, thướt tha trong bộ áo dài màu hồng phớt. Bây giờ, em thấy cô giống hệt một nàng tiên nhẹ nhàng bay tới. Cô cúi xuống, hỏi thăm em ân cần. Em bỗng cảm thấy mình rất tự tin, cảm giác lo sợ đã biến đâu mât. Cô tự giới thiệu với em tên cô là Trang rồi dẫn em vào lớp.
Trong lớp, các bạn đang chơi đùa vui vẻ. Cô dẫn em về chỗ rồi đưa cho em một hộp bút màu và một tờ giấy trắng. Cô bảo: “Con hãy vẽ những gì mà con thích nhé!”. Trong bức tranh đầu tiên đó, em đã vẽ một cánh đồng toàn hoa cỏ và viết ở dưới là: “Tặng mẹ Trang của con”. Cô đã rất cảm động và nói rằng cô sẽ giữ nó mãi mãi làm kỉ niệm. Em sẽ không bao giờ quên ánh mắt long lanh, hiền dịu của cô nhìn em lúc đó. Trong suốt năm năm học, em đã nhận được không biết bao nhiêu ánh mắt, nụ cười của các thầy cô nhưng ánh mắt cô Trang có lẽ là bao dung, ân cần hơn tất cả. Trong suốt năm học ấy, em đã bao nhiêu lần làm cô phải buồn, nhưng nhờ ánh mắt lúc thì nghiêm nghị, khi thì động viên, khích lệ mà em đã biết tự sửa chữa sai lầm để vươn lên. Sau này, khi em đã học lớp 4, lớp 5, mỗi lần gặp cô, em thấy ánh mắt cô vẫn dịu dàng, ân cần như ngày đầu tiên cô nhìn em trong ngày khai giảng năm nào.
Bây giờ, tuy đã lớn và đang học năm đầu tiên ở trường Trung học cơ sở, em vẫn nhớ về cô Trang với những ánh mắt, nụ cười. Kỉ niệm về người mẹ thứ hai ấy là những kỉ niệm đẹp nhất trong thời học sinh của em.
Câu 1. Câu truyện trên đc kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2. Theo câu chuyện trên, bà là người trồng cây hoàng lan.
Câu 3. Biện pháp tu từ nhân hoá được sử dụng trong câu "cả cây hoàng lan đã khoác lên mình một màu xanh nõn nà"
- Tác dụng của biện pháp này là làm cho hình ảnh cây hoàng lan trở nên sinh động, gần gũi và giúp người đọc dễ dàng hình dung sự phát triển nhanh chóng, mạnh mẽ của cây chỉ sau vài ngày.
Câu 4. Hành động "run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà" thể hiện sự trân trọng, nâng niu và xúc động của Hà khi được bà trao cho kỷ vật thiêng liêng của ông.
Câu 5. Câu chuyện về cây hoàng lan gợi cho em suy nghĩ rằng gia đình là điểm tựa tinh thần vững chắc và cội nguồn của mọi yêu thương. Dù cuộc đời có bao nhiêu thăng trầm, gia đình vẫn là nơi ta có thể về. tình cảm gia đình là động lực giúp ta vượt qua khó khăn nuôi dương tâm hồn và là hành trang quý giá ta mang theo suốt trạng đường đời.
Câu 1. Văn bản trên thuộc thể loại truyện đồng thoại.
Câu 2. Những hạt dẻ lớn lên trong rừng trên sườn núi cheo leo.
Câu 3. 2 từ láy là xù xì và cheo leo.
- nghĩa của từ xù xì là bề mặt không nhẵn bóng, gồ ghề, sần sùi.
- nghĩa của từ cheo leo là cao và khôngcó chỗ bấu víu, dễ bị rơi, ngã.
Câu 4. Nhân vật "tôi" thể hiện những đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại như nhân hoá và nhân vật mang đặc điểm của con người.
Câu 5. Em rút ra được bài học về sự dũng cảm, sẵn sàng đối mặt với thử thách và chấp nhận cuộc sống mới để trưởng thành.
Ngày hôm nay là chủ nhật, nên em dành thời gian dọn dẹp lại bàn học của mình. Chợt em tìm thấy trong góc phòng một chiếc hộp nhỏ, trong đó đựng một chú lật đật bị vỡ ở một bên thân. Nhìn chú, em lại nhớ về một lần nói dối khiến mẹ phải buồn xảy ra vào năm ngoái.
Lúc đó, em đang ngồi xem ti vi ở trong phòng khách, nhưng chẳng có chương trình gì thú vị cả. Vậy nên em đã chạy vào phòng bố mẹ để chơi. Trong lúc em loay hoay xem chiếc hộp nhạc, thì vô tình làm rơi chú lật đật xuống đất. Cú rơi không quá mạnh, nhưng làm một bên thân chú bị vỡ ra. Khi đó, em hoảng hốt vô cùng, bởi em biết đó là món quà của một người bạn ở xa tặng mẹ. Lâu nay vẫn được mẹ giữ gìn cẩn thận. Thế là, em đã lấy một miếng băng dính, dán lại mảnh vỡ đó, đặt chú lật đật vào vị trí cũ rồi chạy về phòng.
Tối hôm đó, em ăn cơm, học bài rồi đi ngủ trong sự thấp thỏm và lo âu, vì sợ bị phát hiện. Nhưng em cũng không đủ can đảm để nói ra sự thật. Ngày hôm sau lúc đi học về, nhìn thấy mẹ ngồi xem ti vi trong phòng khách, em có một thoáng ngập ngừng. Nhưng rồi em vẫn chào mẹ với giọng điệu như hằng ngày rồi ngay lập tức trở về phòng. Ngồi trên bàn, em liên tục tự trách bản thân mình: Sao mày lại hèn nhát vậy, mày quên hết những bài học mà cô giáo đã dạy rồi ư? Quên đi sự tin tưởng của bố mẹ dành cho mày ư? Em cứ ngồi dằn vặt bản thân như vậy mãi một lúc, rồi cuối cùng, em lấy hết can đảm để nhận lỗi với mẹ.
Khi em thú nhận sự thật với mẹ, đôi mắt cứ nhìn thẳng xuống đất, không dám nhìn mẹ. Nghe em trình bày xong, mẹ gọi em ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt mẹ, rồi nói: “Mẹ rất vui vì con đã dám nói cho mẹ sự thật. Ngay tối hôm qua, mẹ đã phát hiện ra mảnh vỡ của chú lật đật rồi. Và nhìn ánh mắt con là mẹ đã hiểu ra sự việc. Mẹ chỉ chờ con nói cho mẹ điều đã xảy ra mà thôi. Thực sự, suốt đêm qua đến nay mẹ đã rất buồn, vì nghĩ rằng con của mẹ không phải là người trung thực. Nhưng hành động này của con đã khiến mẹ vui lắm. Vì con của mẹ thật dũng cảm”. Nói rồi, mẹ cười dịu dàng vuốt lấy tóc em.
Sau sự kiện lần đó, mẹ định vất chú lật đật bị hỏng đi. Nhưng em đã xin lại, cất vào một chiếc hộp để giữ nó làm kỉ niệm. Để mãi không quên lần lỡ khiến mẹ phải buồn này. Em luôn tự nhủ, sẽ mãi luôn là một người con trung thực, ngoan ngoãn để mẹ luôn được vui vẻ.