Lê Văn Anh Tú
Giới thiệu về bản thân
Trải nghiệm buồn thường là những vết hằn sâu nhưng cũng chính là cơ hội để mỗi người tự nhìn nhận và trưởng thành. Trong hành trình tuổi thơ của em, có một lần mắc lỗi đã trở thành bài học quý giá, giúp em hiểu sâu sắc hơn về sự trung thực và lòng tự trọng.
Đó là một buổi kiểm tra mười lăm phút môn Ngữ văn vào đầu năm lớp Sáu. Mải mê với bộ phim yêu thích tối hôm trước, em đã bỏ quên việc ôn bài. Khi cô giáo phát đề, sự lo lắng đã biến thành một cảm giác hoảng loạn thực sự. Em ngồi loay hoay, không thể trả lời trọn vẹn bất cứ câu hỏi nào. Lúc đó, Lan, cô bạn thân cùng bàn, đã lén đẩy bài làm của mình về phía em. Không suy nghĩ, em nhanh chóng chép lại phần lớn câu trả lời của bạn. Trong khoảnh khắc ấy, em chỉ thấy nhẹ nhõm vì đã "thoát nạn" điểm kém.
Tuy nhiên, niềm nhẹ nhõm ấy nhanh chóng tan biến. Trong tiết học sau, khi cô giáo trả bài và nhận xét: “Cô rất buồn vì trong lớp vẫn còn hiện tượng chép bài. Minh Hà và Thu Trang, hai em có điều gì muốn nói với cô không?”, cả lớp bỗng chốc im lặng, tất cả ánh mắt đổ dồn vào em và Lan. Tên em được xướng lên cùng với hành vi gian lận khiến em cảm thấy như có một tảng đá đè nặng trong lồng ngực. Bài kiểm tra của em nhận điểm ba, kèm theo lời phê của cô: "Gian lận trong thi cử là hành vi đáng xấu hổ nhất".
Lúc đó, em không chỉ buồn vì điểm kém mà còn vì sự thất vọng trong ánh mắt cô giáo và sự xấu hổ với chính bản thân. Em nhận ra rằng, dù có được điểm cao nhờ gian lận thì kết quả đó cũng không hề có ý nghĩa. Sự trung thực bị đánh mất còn đau đớn hơn bất kỳ điểm số nào.
Trải nghiệm buồn này đã dạy em một bài học lớn: Sự trung thực là nền tảng của lòng tự trọng. Từ đó, em luôn cố gắng học tập chăm chỉ, không còn ỷ lại hay tìm cách gian lận. Thất bại và sự buồn bã ngày hôm đó đã giúp em hoàn thiện bản thân, trở nên có trách nhiệm và trung thực hơn trong học tập cũng như trong cuộc sống. Đó thực sự là một trải nghiệm buồn nhưng vô cùng ý nghĩa.
Câu 1. Văn bản trên thuộc thể loại truyện đồng thoại .
Câu 2. những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh khắc nhiệt của thiên nhiên và sự nguy hiểm của sườn núi .
Câu 3. 2 từ láy có trong văn bản trên là : xù xì , cheo leo và xù xì giúp chúng ta liên tưởng đến một mặt không bằng phẳng , lồi lõm và cheo leo giúp chúng ta liên tưởng đến một địa hình rất cao, hiểm trở.
Câu 4. Nhân vật “tôi” (hạt dẻ gai) thể hiện rõ những đặc điểm tiêu biểu của nhân vật trong truyện đồng thoại.
Câu 5. Từ câu chuyện của hạt dẻ gai, em rút ra bài học sâu sắc về sự trưởng thành và lòng dũng cảm.
rong những năm học Tiểu học, kỷ niệm khiến em nhớ nhất là lần tham gia hội thi “Kể chuyện Bác Hồ” vào năm lớp 4. Đó là lần đầu tiên tôi đứng trên sân khấu lớn trước thầy cô và bạn bè toàn trường.
Khi cô giáo chọn tôi làm đại diện lớp, tôi vừa vui vừa lo. Bình thường tôi rất nhút nhát, chỉ cần phát biểu trong lớp cũng run. Nhưng cô và các bạn luôn động viên, giúp tôi tập kể mỗi ngày. Cô còn chỉ em cách nói to, rõ và thể hiện cảm xúc trong từng câu chuyện. Nhờ vậy, em dần tự tin hơn.
Ngày thi, tim em đập mạnh khi bước lên sân khấu. Ánh đèn sáng rực, phía dưới là bao ánh mắt dõi theo. Em run lắm, nhưng khi thấy nụ cười khích lệ của cô, em lấy hết can đảm bắt đầu kể. Càng kể, tôi càng say sưa, quên hết sợ hãi.
Kết thúc phần thi, tiếng vỗ tay vang lên giòn giã. Em vui mừng khôn xiết khi biết mình đạt giải Nhì. Tuy không phải giải cao nhất, nhưng niềm tin vào bản thân mà tôi nhận được còn quý hơn rất nhiều.
Kỷ niệm ấy giúp em hiểu rằng: chỉ cần cố gắng và dám thử, ta có thể vượt qua mọi nỗi sợ hãi của chính mình.
câu 1: Trong cuộc sống, thói bắt chước là một thói quen xấu có thể gây ra nhiều tác hại cho con người. Khi chỉ biết bắt chước người khác, con người dễ đánh mất đi cá tính và bản sắc riêng của mình. Việc làm theo người khác một cách mù quáng khiến ta trở nên phụ thuộc, thiếu sáng tạo và không dám thể hiện suy nghĩ riêng. Nhiều người vì muốn “hòa nhập” mà bắt chước cách ăn mặc, nói năng, hành động của người khác, dẫn đến lối sống giả tạo, thiếu trung thực với chính mình. Thậm chí, bắt chước những thói xấu còn có thể khiến ta sa vào con đường sai lầm, gây hậu quả nghiêm trọng. Mỗi người cần nhận thức rằng, chỉ khi sống là chính mình, phát huy khả năng và tư duy độc lập thì mới có thể tạo nên giá trị riêng và được người khác tôn trọng. Vì vậy, chúng ta nên học hỏi điều hay nhưng không nên mù quáng bắt chước người khác.
câu 2: Trong cuộc sống, mỗi người đều có những trải nghiệm đáng nhớ, giúp ta trưởng thành hơn và biết trân trọng những điều giản dị xung quanh. Với em, trải nghiệm đáng nhớ nhất là lần em cùng các bạn trong lớp tham gia chuyến đi thiện nguyện đến một ngôi trường vùng cao vào mùa đông năm ngoái.
Hôm ấy, trời se lạnh, sương giăng kín con đường nhỏ dẫn lên bản. Em và các bạn mang theo những bao quà gồm áo ấm, sách vở, bánh kẹo để tặng các em nhỏ nơi đây. Khi chiếc xe dừng lại trước ngôi trường nhỏ nằm nép bên triền núi, em không khỏi ngạc nhiên: phòng học chỉ là những căn nhà gỗ cũ kỹ, bàn ghế xiêu vẹo, còn các em học sinh thì mặc quần áo đã sờn cũ, chân đi dép lê giữa cái lạnh cắt da.
Thế nhưng, khi chúng em bước xuống xe, các em nhỏ chạy ùa ra, miệng cười rạng rỡ. Ánh mắt trong veo và tiếng cười giòn tan của các em khiến em thấy ấm áp lạ thường. Chúng em cùng các em hát, chơi trò chơi, tặng quà rồi ngồi kể chuyện bên đống lửa. Dù điều kiện thiếu thốn, các em vẫn lạc quan, hồn nhiên và ham học. Nhìn thấy các em nâng niu từng cuốn vở mới, em cảm nhận rõ niềm hạnh phúc giản dị mà sâu sắc biết bao.
Chuyến đi hôm ấy đã để lại trong em nhiều suy nghĩ. Em nhận ra rằng, cuộc sống không phải lúc nào cũng đầy đủ và dễ dàng, nhưng chỉ cần có tình yêu thương và sẻ chia, mọi khó khăn đều có thể được sưởi ấm. Em học được cách biết ơn những gì mình đang có, và hiểu rằng giúp đỡ người khác chính là cách để làm cuộc sống trở nên ý nghĩa hơn.
Trở về sau chuyến đi, mỗi khi nhìn thấy những em nhỏ vùng cao qua hình ảnh hay tin tức, lòng em lại dâng lên một niềm thương nhớ và mong muốn được quay lại đó. Đó không chỉ là một chuyến đi thiện nguyện, mà còn là một bài học sâu sắc về lòng nhân ái và sự trân trọng cuộc sống mà em sẽ mang theo suốt đời.
câu 1 : Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ ba
câu 2 : theo em, là không có ai là người trồng cây hoàng lan.
câu 3 : theo em là ''khoác trên mình một màu xanh nõn nà '' là sự dụng biện pháp tu từ và tác dụng của biện pháp tu từ là giúp cho câu văn thêm sinh động hơn , hay hay , và có nhiều hình ảnh đẹp hơn .
câu 4 :theo em ,vì em xúc động, bồi hồi và cảm nhận được tình yêu thương, sự trân trọng và thiêng liêng trong hành động nhỏ bé ấy.
câu 1: Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba,
câu 2: 2 từ láy trong bài văn là: khấp khởi, líu ríu.
Câu 3. câu chuyện trên thuộc thể loại truyện đồng thoại vì Nhân vật là loài vật (Vẹt, Chim Khuyên, Vượn, Ếch, Gà Trống, Chích Choè, …) nhưng được nhân hoá, biết nói năng, suy nghĩ và hành động như con người.
câu 4: Em không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt, vì Vẹt chỉ bắt chước tiếng của người khác mà không có giọng hót riêng, không hiểu giá trị thật của bản thân. Việc bắt chước mù quáng khiến Vẹt trở nên rỗng tuếch, nghèo nàn và mất đi cá tính.
câu 5: Từ câu chuyện em rút ra được bài học là không nên bắt chước người khác vì nó là 1 tính cách xấu.