Nguyễn Yến Nhi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Yến Nhi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.

Câu 2. 2 từ láy có trong truyện Con vẹt nghèo là : khấp khởi, bì bộp.

Câu 3.Câu chuyện trên thuộc thể loại truyện đồng thoại vì:

– Là truyện viết cho trẻ em.

– Có nhân vật là loài vật được nhân cách hoá. Các nhân vật vừa mang đặc tính vốn có của loài vật, vừa mang đặc điểm của con người.

Câu 4.Em không đồng tình vì hành động bắt chước đã khiến Vẹt không có cá tính riêng, không có lập trường riêng.

Câu 5.Từ câu chuyện trên, em rút ra được bài học cho bản thân rằng:

– Hãy tạo ra bản sắc riêng, giá trị riêng cho bản thân chứ đừng bắt chước người khác.

– Đừng ảo tưởng về bản thân, đừng huênh hoang, coi thường người khác.

Bài làm

Trong suốt quãng thời gian học Tiểu học, trải nghiệm đáng nhớ nhất đối với em chính là lần em đi tham quan ở Văn Miếu – Quốc Tử Giám. Đó là lần đầu tiên em được đến một di tích lịch sử nổi tiếng như vậy nên em vô cùng háo hức. Ngay từ sáng sớm, chúng em đã tập trung tại sân trường, ai cũng mặc đồng phục gọn gàng và mang theo mũ, nước uống và đồ ăn. Khi đến cổng Văn Miếu, em ấn tượng với chiếc cổng Tam Quan cổ kính và dòng chữ “Văn Miếu Môn” được khắc trên đá.

Bước vào bên trong, chị hướng dẫn viên kể cho chúng em nghe về Quốc Tử Giám – trường đại học đầu tiên của Việt Nam, nơi đào tạo nhiều nhân tài cho đất nước. Em chăm chú lắng nghe từng lời kể về các tiến sĩ thời xưa và đặc biệt thích thú khi được nhìn thấy những tấm bia đá đặt trên lưng rùa. Chị nói rằng rùa tượng trưng cho sự trường tồn, còn bia đá là để khắc tên các vị đỗ đạt, thể hiện sự trân trọng đối với việc học. Em cảm thấy rất tự hào về truyền thống hiếu học của dân tộc mình. Tham quan xong em và các bạn đi về khu trải nghiệm để ăn trưa và nghỉ ngơi. Buổi chiều chúng em đi chơi các trò chơi như câu cá, đua thuyền, kéo co và rất nhiều trò chơi khác. Sau khi chơi xong, chúng em đi xem văn nghệ rồi đi về.

Em rất vui và sẽ nhớ mãi kỉ niệm đáng nhớ này. Em hứa sẽ học thật giỏi để bố mẹ em cho em đi trải nghiệm ở nơi khác nữa.

Câu 1. Câu chuyện được kể theo ngôi thứ 3.

Câu 2.Theo câu chuyên,không rõ ai là người trồng cây hoàng lan.

Câu 3.

-Biện pháp tu từ nhân hóa:"khoác nên mình".

-Tác dụng :

+Làm cho hình ảnh cây hoàng lan trở lên sinh động, gần gũi.

+Nhấn mạnh sự hồi sinh,sức sống căng tràn của cây hoàng lan khi mùa xuân tới.

Câu 4.Hà ''run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà'' và ''ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên bàn thờ'' vì :

-Hà xúc đông khi kỉ vật của ông còn lưu giữ

-Hà cảm nhận được sự thiêng liêng của kỉ niệm, thấu hiểu tình yêu thương sâu nặng mà bà dành cho ông.

-Hà biết trân trọng,chia sẻ với bà tình cảm gằn bó với cây hoàng lan.

Câu 5. Bài làm

Gia đình là nơi ta sinh ra và lớn lên, là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất của mỗi con người. Từ những tình cảm ấm áp, sự chở che và hy sinh thầm lặng của cha mẹ, ta có động lực để vượt qua khó khăn và trưởng thành. Dù đi đâu, làm gì, gia đình vẫn luôn là nơi ta mong muốn trở về, là nguồn yêu thương vô điều kiện. Vì vậy, mỗi người cần trân trọng, yêu thương và biết ơn gia đình của mình.