Nguyễn Yến Nhi
Giới thiệu về bản thân
topic1:
Hi Linh,
My family is very happy this year. My family wrapped Chung cakes; decorated the peach tree, balloon, cleaned the house. I helped my mother cook. Everyone came to wish my grandparents a Happy New Year and gave them and me lucky money. The happiest thing was that my whole family was reunited.
Wishing Linh and her family a happy new year!
Best friend,
Nhi
1. I / want / visit / Phu Quoc / because / the beaches / be / beautiful.
→ I want to visit Phu Quoc because the beaches are beautiful.
2. There / be / new / movie theatre / my neighbourhood.
→ There is a new movie theatre in my neighbourhood.
- This shirt is cheaper than the jacket.
→ The jacket is more expensive than this shirt. - It’s not a good idea for you to sweep the floor on the first day of Tet.
→ You shouldn’t sweep the floor on the first day of Tet. - How about spending time at the new park?
→ Let’s spend time at the new park.
Topic 1:
I live in a small house in the village with my family.My house is near the fields. It has a small garden with many green vegetables and green trees. There are 7 rooms in my house: a livingroom, a kitchen, a bathroom and four bedroom. I like my bedroom because I can go to bed, play games,read books and surf the Internet. I love my house very much.
Topic 2:
My best friend is Mai Anh, who is also my classmate.She has long black hair, around face,chubby rosy cheeks.She has big nose, big eyes and tanned skin.She is clever and always helps me solver difficult math problems. She is tall and chubby. In her free time, she like playing games, listenning to music and skipping.I like Mai Anh because she is friendly and becautiful girl. Iam very happy to have such a good friend.
Topic 3:
Hi Hoa,
I started studying at Thai Dao Secondary School about three months ago. It is older and smaller than my old school. My new school is in the village. It has twenty classrooms, one library, one computer room, and one playground. I like the playground because I can skip there. At school, i study Literature, Science, History and Geography,...My favorite subject is Math besause it is interesting.the teachers are friendly and kind.I like my new school very much.
Best, Nhi
Topic 1:
I live in a small house in the village with my family.My house is near the fields. It has a small garden with many green vegetables and green trees. There are 7 rooms in my house: a livingroom, a kitchen, a bathroom and four bedroom. I like my bedroom because I can go to bed, play games,read books and surf the Internet. I love my house very much.
Topic 2:
My best friend is Mai Anh, who is also my classmate.She has long black hair, around face,chubby rosy cheeks.She has big nose, big eyes and tanned skin.She is clever and always helps me solver difficult math problems. She is tall and chubby. In her free time, she like playing games, listenning to music and skipping.I like Mai Anh because she is friendly and becautiful girl. Iam very happy to have such a good friend.
Topic 3:
Hi Hoa,
I started studying at Thai Dao Secondary School about three months ago. It is older and smaller than my old school. My new school is in the village. It has twenty classrooms, one library, one computer room, and one playground. I like the playground because I can skip there. At school, i study Literature, Science, History and Geography,...My favorite subject is Math besause it is interesting.the teachers are friendly and kind.I like my new school very much.
Best, Nhi
1. → James is very kind and likes to help people.
2. → People are waiting for the school bus at the moment.
1. -How about inviting Mark to the party?
2. ------There is a wardrobe, a bookshelf and a bed in my bedroom.
3. -The apple tree is in front of the dogs.
Bài làm
Trong những kỉ niệm của tuổi thơ, có một trải nghiệm buồn mà tôi sẽ không bao giờ quên, đó là lần tôi đánh mất chú chó cưng tên Su. Tuy buồn bã, nhưng chính trải nghiệm đó đã dạy cho tôi bài học quý giá nhất về trách nhiệm và sự trân trọng.
Su là món quà sinh nhật năm tôi mười tuổi. Nó là một chú chó tam thể, nhỏ nhắn và lúc nào cũng quấn quýt bên tôi như hình với bóng. Cả thế giới của tôi xoay quanh việc chơi đùa và chăm sóc Su.
Một buổi chiều cuối thu, tôi được mẹ cho phép dắt Su ra khu đường mới gần nhà. Vì quá mải mê đuổi theo một cánh diều, tôi đã buông lỏng dây xích. Chỉ vài giây lơ đễnh, Su đã chạy vụt đi theo một nhóm chó lớn và biến mất giữa lũ trẻ con. Tôi hốt hoảng gọi tên nó, chạy khắp công viên trong tuyệt vọng, nhưng Su không còn ở đó nữa.
Tôi trở về nhà trong nước mắt. Bố mẹ đã cố gắng tìm kiếm suốt mấy ngày sau đó, nhưng vô vọng. Cảm giác mất mát và hối hận nhấn chìm tôi. Nhà cửa trở nên trống trải, không còn tiếng sủa mừng rỡ mỗi khi tôi về.
Sự buồn bã đó kéo dài rất lâu. Tôi nhận ra rằng, Su mất đi không phải vì nó không yêu tôi, mà vì sự vô trách nhiệm của tôi. Tôi đã không trân trọng sự tin tưởng của bố mẹ và đã lơ là trách nhiệm của một người chủ.
Trải nghiệm đau lòng đó đã thay đổi tôi. Kể từ đó, tôi học được cách chăm sóc mọi thứ mình có một cách cẩn thận và chu đáo hơn, từ cây xanh trong vườn, đồ dùng học tập, cho đến những lời hứa. Nỗi buồn mất Su đã trở thành một bài học lớn: Giá trị của tình yêu thương không chỉ nằm ở việc nhận được, mà còn nằm ở trách nhiệm bảo vệ và giữ gìn. Tôi luôn tự nhủ phải sống có trách nhiệm, để không bao giờ phải hối tiếc vì sự lơ đễnh của bản thân nữa.
Câu 1. Văn bản thuộc thể loại truyện đồng thoại.
Câu 2. Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa, mưa dông.
Câu 3.
- 2 từ láy trong văn bản trên là'' lạ lẫm'' và ''chật chội''.
-Nghĩa của''lạ lẫm'' là: những thứ chưa từng gặp, chưa từng biết, và vì thế gây ra cảm giác không an toàn và sợ hãi.
-Nghĩa của từ “chật chội” là: chật, gây nên cảm giác bức bối khó chịu.
Câu 4. Nhân vật "tôi" (hạt dẻ gai) thể hiện rõ những đặc điểm nhân vật của truyện đồng thoại, đó là:
-Được nhân hóa (gần gũi với con người): Hạt dẻ gai có suy nghĩ, cảm xúc, lời nói, hành động như một đứa trẻ (là "đứa con bé nhất", có "anh chị em", gọi cây là "mẹ Dẻ Gai").
-Thế giới nội tâm phong phú: Nhân vật thể hiện rõ cảm xúc sợ hãi ("sợ phải xa mẹ, sợ phải tự sống một mình, sợ những gì lạ lẫm"), muốn được che chở ("thu mình mãi", "nép mãi vào tay mẹ"), và sau đó là sự dũng cảm, quyết tâm ("cố quẫy mình").
-Mang ý nghĩa triết lí sâu sắc: Thông qua câu chuyện của hạt dẻ gai (một loài vật/cây cối), tác giả gửi gắm bài học về sự trưởng thành, về việc phải dũng cảm đối mặt với thử thách và rời xa vòng tay bảo bọc để sống cuộc đời độc lập.
Câu 5. Từ câu chuyện của hạt dẻ gai, em rút ra bài học sâu sắc về sự trưởng thành:
Mỗi người, dù yêu thương và muốn nép mình trong sự che chở của gia đình bao nhiêu, cũng cần phải dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn của bản thân để lớn lên. Cuộc sống mới luôn chứa đựng những điều lạ lẫm và thử thách (như cánh rừng già, bầu trời lồng lộng), nhưng chính sự mạnh mẽ và quyết tâm (như việc hạt dẻ "cố quẫy mình") sẽ giúp chúng ta đón nhận cuộc sống mới và trở thành một người cường tráng (mạnh mẽ, độc lập) như lời mẹ dẻ gai nhắn nhủ.
Câu 1:
Bài làm
Thói bắt chước là một trong những thói quen tiêu cực gây ra nhiều tác hại đáng kể đối với con người trong cuộc sống. Khi quá sa đà vào việc sao chép người khác, chúng ta dễ dàng đánh mất bản sắc cá nhân và không thể phát huy được tiềm năng độc đáo của riêng mình. Việc luôn làm theo số đông khiến cá nhân trở nên thiếu tự chủ, không dám đưa ra ý kiến hay quyết định riêng, dần trở thành một cái bóng mờ nhạt. Hơn nữa, thói bắt chước làm mất khả năng sáng tạo và tư duy độc lập, khiến chúng ta khó tạo ra những giá trị mới mẻ, đột phá. Nó còn dẫn đến sự thụt lùi trì trệ vì chỉ tập trung vào những điều đã có sẵn mà không tìm tòi, đổi mới. Cuối cùng, để sống một cuộc đời có ý nghĩa, mỗi người cần dũng cảm là chính mình, thay vì mãi luẩn quẩn trong vòng tròn bắt chước.
Câu 2:
Bài làm
Tết Nguyên Đán luôn mang một ý nghĩa thiêng liêng, là dịp để mọi thành viên trong gia đình sum họp, hướng về cội nguồn. Trong tất cả những phong tục truyền thống tạo nên linh hồn của ngày Tết, có lẽ không có gì in sâu vào tâm trí em hơn đêm thức trắng cùng gia đình để gói và luộc bánh chưng. Đó không chỉ là một công việc chuẩn bị, mà là một trải nghiệm có ý nghĩa sâu sắc, giúp tôi cảm nhận trọn vẹn tình thân và giá trị của truyền thống.
Kỉ niệm đáng nhớ nhất của em là vào đêm hai mươi sáu Tết năm ngoái, khi cái lạnh miền Bắc thấm vào từng lớp áo nhưng không thể xua đi hơi ấm lan tỏa từ căn nhà. Gian bếp nhỏ của nhà em biến thành một xưởng thủ công đầy màu sắc. Trên chiếc chiếu trải giữa nhà, đủ đầy những nguyên liệu đã được chuẩn bị tỉ mỉ: những chiếc lá dong xanh mướt, tươi rói được rửa sạch và lau khô; những hạt gạo nếp cái hoa vàng căng tròn, trắng ngần; lớp đỗ xanh đã bóc vỏ, hấp chín và nghiền mịn thành màu vàng ươm; và không thể thiếu những miếng thịt ba chỉ đã ướp tiêu, hành thơm lừng.
Bà em, người luôn đảm nhận vai trò “chủ trì” nghi lễ gói bánh, ngồi nghiêm trang bên cạnh bộ khuôn gỗ vuông vắn. Ông đã ngoài bảy mươi, nhưng đôi bàn tay vẫn nhanh nhẹn, thoăn thoắt, như thể đã thuộc lòng từng nếp gấp của lá dong. Công việc của em và mẹ là phụ trách phần "nội dung" bên trong: xúc gạo, nén đỗ và đặt miếng thịt. Trong khi em còn loay hoay căn chỉnh sao cho nhân bánh nằm thật cân đối, mẹ em đã gói xong chiếc bánh đầu tiên, vuông vức và đều đặn tuyệt đối.
Phần khó nhất, cũng là phần em hào hứng nhất, là học cách gói bánh bằng tay không cần khuôn. Bà kiên nhẫn chỉ cho em cách xếp bốn miếng lá dong, cách đong gạo, và quan trọng nhất là cách kéo dây lạt để chiếc bánh được nén chặt mà không bị rách lá. Bánh chưng tượng trưng cho đất, nên phải gói sao cho vuông thành sắc cạnh, thể hiện sự đầy đặn và hài hòa. Mấy lần đầu, chiếc bánh của em luôn méo mó, chỗ phình chỗ xẹp, khiến cả nhà được một trận cười vui vẻ. Chính những tiếng cười đùa rộn rã ấy đã xua tan đi cái lạnh và sự mệt mỏi sau một năm làm việc vất vả.
Khi những chiếc bánh cuối cùng được hoàn thành và xếp chồng lên nhau thành một đống cao ngất, cũng là lúc bếp lửa luộc bánh được nhóm lên ngoài sân. Em vẫn nhớ như in cảnh tượng ấy: bếp lửa bập bùng cháy, những viên than hồng rực lên trong đêm tối, chiếc nồi đồng khổng lồ nghi ngút khói. Lửa không chỉ làm chín bánh, mà còn là nguồn sáng và hơi ấm duy nhất kết nối mọi người. Cả nhà quây quần bên bếp lửa, bà kể những câu chuyện Tết xưa, những kỷ niệm về thời thơ ấu khó khăn nhưng đầm ấm, mẹ thì hướng dẫn em cách trông nom lửa, cách châm nước.
Suốt đêm giao thừa, mọi người thay phiên nhau thức canh nồi bánh. Cái cảm giác ngồi giữa trời đêm se lạnh, tai nghe tiếng nước sôi ùng ục như một bản nhạc truyền thống, mắt dõi theo ánh lửa lách tách và lòng ngập tràn sự bình yên, ấm áp thật khó tả. Giây phút ấy, tôi nhận ra ý nghĩa thật sự của bánh chưng không nằm ở nguyên liệu hay hương vị, mà nằm ở sự kiên nhẫn, sự sẻ chia công việc và những khoảnh khắc gia đình được ở cạnh nhau.
Đến sáng mùng Một, khi những tia nắng đầu tiên của năm mới vừa rạng, em và gia đình cùng nhau vớt bánh. Chiếc bánh chưng vừa luộc xong, lớp lá dong xanh mướt chuyển sang màu xanh ngọc bích tuyệt đẹp, tỏa ra mùi thơm đặc trưng của gạo nếp, lá dong và tiêu.
Trải nghiệm gói bánh chưng đã hằn sâu trong em một bài học quý giá: Giá trị của truyền thống không nằm ở hình thức mà ở việc cùng nhau duy trì nó. Chính những công việc tưởng chừng như đơn giản ấy lại là sợi dây vô hình bền chặt nhất gắn kết các thành viên. Bánh chưng đã trở thành biểu tượng của sự sum vầy, là hương vị không thể thiếu của Tết, và là ký ức đẹp đẽ nhất về tình thân mà em luôn trân trọng.