Hà Phương Nhi
Giới thiệu về bản thân
Ngày đầu tiên bước vào lớp 1, tôi cảm thấy vừa hồi hộp vừa phấn khởi. Mẹ dắt tay tôi vào trường, tôi nhìn những cánh cửa lớp học mới, những bạn bè lạ và những bài học mà tôi chưa hề biết đến. Khi mẹ rời đi, tôi không khỏi lo lắng và hơi sợ. Tuy nhiên, cô giáo rất dịu dàng, cô vỗ về tôi và các bạn khác, giúp chúng tôi quên đi nỗi sợ hãi ban đầu. Cô đưa chúng tôi vào học bài đầu tiên, dạy cách viết chữ cái và số. Những chữ cái đầu tiên tôi học, tôi thấy chúng thật kỳ diệu, như một bí mật mà tôi chưa bao giờ biết. Buổi học đầu tiên qua đi, tôi đã làm quen được với các bạn trong lớp, cảm thấy mình đã trưởng thành hơn một chút.
Nhưng có một trải nghiệm khiến tôi nhớ mãi. Đó là lần đầu tiên tôi tham gia lễ chào cờ buổi sáng. Mỗi buổi sáng, các bạn học sinh đều đứng ngay ngắn trong sân trường, chào cờ và hát quốc ca. Lúc đó, tôi đứng cùng các bạn, nhìn lá cờ đỏ sao vàng bay phấp phới trên bầu trời, tôi cảm thấy tự hào và muốn cố gắng học thật tốt để không phụ lòng thầy cô, bố mẹ. Đây là trải nghiệm đầu tiên trong hành trình học tập của tôi, và nó đã để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc, giúp tôi có thêm động lực vượt qua mọi khó khăn trong những năm tháng học sinh sau này.
Câu 1:
Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ ba (người kể chuyện ở ngoài cuộc, quan sát và tường thuật hành động, suy nghĩ của các nhân vật).
Câu 2:
Theo câu chuyện, không ai biết chính xác ai là người trồng cây hoàng lan. Bà của Hà cho biết khi bà hỏi về người trồng cây, không ai trả lời được.
Câu 3:
Biện pháp tu từ nhân hoá trong câu “Chỉ mấy ngày sau, cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà” là việc nhân hoá cây hoàng lan, gán cho cây “khoác áo”. Biện pháp này làm cho cây hoàng lan trở nên sinh động, giống như một con người có thể mặc áo, giúp người đọc dễ hình dung vẻ đẹp tươi mới, sinh sôi của cây trong mùa xuân.
Câu 4:
Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ” vì cô bé cảm nhận được sự thiêng liêng và quý giá của những cánh hoa hoàng lan. Những cánh hoa đã theo ông trong chiến tranh, chứa đựng ký ức và tình cảm sâu sắc của bà. Cảnh tượng này khiến Hà hiểu được tình cảm mà bà dành cho cây hoàng lan và sự gắn bó của gia đình với những kỷ niệm.
Câu 5:
Cây hoàng lan trong câu chuyện là biểu tượng của những giá trị gia đình, tình yêu và kỷ niệm. Gia đình là nơi nuôi dưỡng, bảo vệ và gìn giữ những ký ức đẹp đẽ, những giá trị tinh thần vô giá. Đối với mỗi người, gia đình không chỉ là nơi chở che, mà còn là nguồn động viên, niềm tin vững chắc trong cuộc sống. Những cây hoàng lan và kỷ niệm gắn bó với bà và ông là minh chứng cho tình yêu thương, sự hy sinh và lòng kiên cường mà gia đình truyền lại qua các thế hệ.
Câu1:Trong cuộc sống, thói bắt chước người khác có thể mang lại một số lợi ích nhất định, nhưng nếu lạm dụng quá mức, nó sẽ trở thành một hạn chế lớn đối với sự phát triển cá nhân. Khi một người chỉ biết làm theo những gì người khác đã làm mà không suy nghĩ hay sáng tạo, họ sẽ không thể phát huy hết khả năng của chính mình. Thói bắt chước có thể khiến con người trở nên thiếu tự tin, không có chính kiến, và không dám thử thách bản thân để đạt được những điều mới mẻ. Đặc biệt, khi chúng ta bắt chước một cách mù quáng, chúng ta sẽ mất đi sự độc đáo và sáng tạo của chính mình. Điều này có thể dẫn đến sự lặp lại nhàm chán trong công việc, học tập, hay các mối quan hệ xã hội. Vì vậy, thay vì chỉ biết bắt chước, mỗi người cần học cách phát triển khả năng và bản lĩnh riêng của mình, từ đó trở nên tự tin và thành công hơn trong cuộc sống.
câu 2:Một trải nghiệm mà em nhớ mãi là lần em tham gia vào cuộc thi vẽ tranh cấp trường năm lớp 5. Khi nhận được thông báo về cuộc thi, em rất háo hức nhưng cũng không ít lo lắng. Em yêu thích vẽ, nhưng luôn cảm thấy tự ti vì những bức tranh của mình chưa thực sự đẹp và có phong cách riêng. Lúc ấy, em đã nghĩ sẽ không có cơ hội giành giải, vì các bạn khác vẽ rất giỏi. Tuy nhiên, sau khi ngồi xuống bàn vẽ, em đã tự nhủ: “Dù thế nào, mình cũng sẽ cố gắng hết sức”.
Em đã chọn vẽ một bức tranh về mùa xuân với cảnh hoa đào nở rộ và những chú chim nhỏ bay lượn. Khi bắt tay vào vẽ, em hoàn toàn tập trung vào từng nét vẽ, từng màu sắc, quên đi những lo lắng và sự tự ti. Sau vài tiếng đồng hồ, bức tranh hoàn thành, và em cảm thấy rất hài lòng về sản phẩm của mình.
Khi kết quả được công bố, em không giành được giải thưởng cao nhất, nhưng điều đó không làm em buồn. Em nhận ra rằng, quan trọng nhất không phải là giải thưởng, mà là quá trình mình đã cố gắng và tự tin thể hiện bản thân. Cuộc thi đó đã dạy em một bài học quý giá: Thành công không chỉ đến từ kết quả, mà còn từ nỗ lực và lòng kiên trì trong suốt quá trình làm việc. Kể từ đó, em không còn sợ hãi khi đối mặt với thử thách và luôn tự tin vào khả năng của mình.
Câu 1: Câu chuyện trên được kể theo ngôi kể thứ ba. (Ngôi kể này không có sự xuất hiện trực tiếp của người kể, mà là người kể biết và thuật lại những gì xảy ra với các nhân vật trong câu chuyện).
Câu 2: Hai từ láy trong câu chuyện trên là:
- Líu ríu diễn tả tiếng hót của các loài chim
- Khấp khởi diễn tả tâm trạng vui mừng, hân hoan của chú Vẹt
Câu 3: Câu chuyện trên thuộc thể loại truyện đồng thoại vì các nhân vật trong truyện là những loài động vật, nhưng chúng lại có hành động, suy nghĩ và tính cách giống như con người. Chúng tham gia vào một cuộc thi giống như con người, có sự ganh đua, khoe khoang, cũng như trải qua sự nhận thức về bản thân. Điều này là đặc trưng của truyện đồng thoại, nơi các nhân vật là động vật nhưng mang đặc điểm, hành vi của con người.
Câu 4: Em không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt trong câu chuyện. Mặc dù Vẹt có tài bắt chước giọng hót của nhiều loài khác nhau, nhưng nó không có giọng hót riêng của bản thân. Việc chỉ biết bắt chước người khác khiến Vẹt không thể phát huy được khả năng thực sự của mình. Hành động bắt chước của Vẹt thể hiện sự thiếu tự tin và không sáng tạo. Nếu trong cuộc sống, con người chỉ biết bắt chước mà không phát triển phong cách riêng, sẽ không thể đạt được sự thành công và hạnh phúc đích thực. Mỗi người cần phải tìm ra điểm mạnh riêng của mình để phát triển, thay vì chỉ sống theo hình mẫu của người khác.
Câu 5: Từ câu chuyện của chú Vẹt, em rút ra bài học quan trọng rằng, trong cuộc sống, chúng ta không nên chỉ biết bắt chước người khác mà phải biết tìm ra và phát triển những điều riêng biệt, những khả năng đặc biệt của bản thân. Việc bắt chước có thể giúp chúng ta học hỏi, nhưng chỉ khi chúng ta dám sáng tạo và thể hiện chính mình, chúng ta mới có thể đạt được thành công và sự tự tin. Câu chuyện cũng giúp em hiểu rằng, mỗi người đều có những giá trị riêng và cần học cách trân trọng những gì mình có thay vì so sánh với người khác.
Một trong những trải nghiệm buồn nhưng đầy ý nghĩa đối với bản thân em là lần em phải chia tay với một người bạn thân sau nhiều năm gắn bó. Chúng em đã học chung lớp từ năm lớp 1 và trải qua biết bao nhiêu kỷ niệm đẹp. Từ những ngày còn nhỏ, em và bạn ấy đã cùng nhau chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, cùng nhau học tập và cùng nhau lớn lên. Tuy nhiên, mọi chuyện thay đổi khi cả hai đều lên lớp 6.
Em còn nhớ, một ngày nọ, bạn ấy quyết định chuyển trường vì lý do gia đình. Mặc dù đã biết từ trước về quyết định của bạn, nhưng khi khoảnh khắc chia tay thực sự đến, em không kìm nổi cảm xúc. Ngồi trên xe, nhìn bạn ấy vẫy tay chào mà lòng em nghẹn lại. Cảm giác như một phần cuộc sống của em bỗng nhiên bị thiếu vắng. Những buổi chiều học nhóm, những lần cùng nhau đi chơi sau giờ học giờ không còn nữa.
Chia tay bạn, em cảm thấy hụt hẫng và cô đơn, nhưng cũng từ đó, em bắt đầu nhận ra được một điều quan trọng: tình bạn không chỉ là sự gần gũi về không gian mà còn là sự gắn kết trong tâm hồn. Dù không còn học chung lớp, không còn gặp nhau mỗi ngày, nhưng tình bạn của chúng em vẫn sẽ tồn tại mãi trong tim mỗi người. Em cũng học được cách trân trọng những khoảnh khắc hiện tại và không ngừng nỗ lực để duy trì những mối quan hệ quan trọng trong cuộc sống.
Câu 1:Văn bản trên thuộc thể lại tự sự
Câu 2:những hạt dẻ gai lớn lên trong hoà cảnh mùa hè nắng lửa,mưa dông
Câu 3:2 từ láy là chật chội và ấm áp
Giải thích: chật chội là thứ gì đó nó đã quá chật không thể vừa vặn được nữa
Ấm áp có nghĩa là mình đang cảm thấy ấm hoặc hạnh phúc
Câu 4:Nhân vật tôi thể hiện những đặc điểm là: hơi yếu đuối,yêu mẹ lúc nào cũng chỉ muốn ở bên mẹ và cũng có chút dũng cảm
Câu 5: Qua bài học em rút ra bài học rằng mẹ là người đã hi sinh cả cuộc đời để nuôi chúng ta , mẹ chỉ mong chúng ta biết tự lập và dũng cảm