Mai Thảo Trúc
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) trình bày ý kiến của anh/chị về phương thức để sống một cách ý nghĩa.
Sống một cách ý nghĩa không chỉ là tồn tại mà là biến mỗi ngày trôi qua thành giá trị thực sự. Để sống như vậy, trước hết mỗi người cần phải xác định mục tiêu rõ ràng trong cuộc đời — mục tiêu không nhất thiết phải là lớn lao mà là điều khiến ta cảm thấy trân trọng và phấn đấu. Thứ hai, ta cần trân trọng hiện tại và biết ơn những gì đang có, bởi biết trân trọng giúp ta sống với lòng yêu đời, giảm đi sự so sánh và ham muốn vô tận. Tiếp theo, sống ý nghĩa còn là sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội — làm việc chăm chỉ, đối xử tử tế với người khác, giúp đỡ những ai cần; chính những hành động nhỏ đó tạo nên giá trị lớn lao. Hơn nữa, để cuộc sống thêm sâu sắc, mỗi người cần không ngừng học hỏi và hoàn thiện chính mình, mở rộng tấm lòng để đón nhận những trải nghiệm mới. Khi ta sống sao cho mỗi ngày đều đáng nhớ, biết yêu thương và tạo ra giá trị cho người khác, thì cuộc sống ấy mới thực sự có ý nghĩa.
Câu 2Bài văn phân tích bài thơ Áo cũ (khoảng 600 chữ) Bài văn tham khảo Áo cũ của Lưu Quang Vũ là một bài thơ giàu xúc cảm, khắc họa nỗi lòng trân trọng, yêu thương đối với những kỷ niệm gắn bó với chiếc áo cũ – biểu tượng cho tình mẹ, tình yêu thương và kí ức tuổi thơ. Qua hình ảnh chiếc áo, tác giả đã mở ra nỗi nhớ, nỗi thương sâu sắc về thời gian đã qua và những giá trị tinh thần mà vật dụng bình thường tưởng như nhỏ bé lại mang ý nghĩa lớn lao. Ngay ở đầu bài thơ, hình ảnh “Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn / Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai” vừa gợi lên thực tế chiếc áo đã cũ, đã được mặc trải qua nhiều thời gian, vừa như ám chỉ thời gian tuổi trẻ của con người một ngày một ngắn lại. Áo không còn mới như ký ức không còn nguyên vẹn; màu bạc và vết sờn như những dấu vết của ký ức đã phai nhạt theo thời gian. Tác giả đã sử dụng biện pháp nhân hóa khiến chiếc áo như một sinh thể biết cảm nhận, từ đó làm bừng lên nỗi thương nhớ về những tháng năm đã qua. Đoạn thơ tiếp theo xoay quanh tình mẹ – tình cảm thiêng liêng được khắc họa qua hình ảnh mẹ vá áo: Mẹ vá áo mới biết con chóng lớn / Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim Qua những câu thơ này, tác giả bộc lộ nỗi xót xa khi mẹ già đi, mắt mờ tay run, không còn đẹp đẽ như trước. Đường khâu tay mẹ vá là đường khâu của tình yêu thương, của những gì mẹ dành riêng cho con. Hình ảnh vá áo làm nổi bật tình mẫu tử – thứ tình cảm sâu đậm, bền vững theo năm tháng. Đến khổ kế tiếp, bài thơ đưa người đọc đến trái tim của nhân vật “tôi”: Áo đã ở với con qua mùa qua tháng / Cũ rồi con vẫn quý vẫn thương… Chỉ một hình ảnh nhỏ: chiếc áo cũ – thôi mà lại khiến con thương hơn mỗi lần thay áo mới. Điều này cho thấy giá trị tinh thần luôn vượt lên trên cái đẹp bề ngoài. Chiếc áo còn là dấu ấn của thời gian mẹ con đã trải qua cùng nhau, là minh chứng cho tuổi thơ, cho những hy sinh thầm lặng của mẹ.Ở phần cuối bài thơ, tác giả gửi gắm một thông điệp sâu sắc hơn: Hãy biết thương lấy những mảnh áo cũ… Hãy biết thương những gì đã cùng ta sống… Những dòng thơ này chính là tiếng gọi mỗi chúng ta hãy trân trọng những kí ức, những giá trị bình dị từng giúp ta lớn lên, trưởng thành. Tác giả sử dụng hình ảnh ẩn dụ – những mảnh áo cũ tương ứng với ký ức và tình cảm đã qua – để thức tỉnh người đọc biết gìn giữ những điều quý giá đó.
📌 Câu 1: Xác định phương thức biểu đạt chính trong đoạn trích trên. Phương thức biểu đạt chính trong đoạn trích là nghị luận, bởi đoạn văn trình bày quan niệm, nhận định về hiện thực cái chết và nêu ra ý nghĩa, giá trị sâu sắc của cái chết đối với con người. 📌 Câu 2: Xác định nội dung chính của đoạn trích. Đoạn trích nói về sự thật không thể tránh khỏi của cái chết và cách mà cái chết gợi nhắc cho những người còn sống trân trọng cuộc đời, sống tốt hơn và ý thức hơn về bản thân, gia đình, bạn bè. 📌 Câu 3: Xác định và nêu hiệu quả nghệ thuật của việc sử dụng biện pháp tu từ trong đoạn (7). Trong đoạn trích tác giả sử dụng các biện pháp tu từ như ẩn dụ, so sánh, nhân hóa, khiến cho ý tưởng về cái chết được diễn đạt sinh động hơn. Nhờ vậy, người đọc cảm nhận được cái chết không phải là kết thúc bi quan mà là lời nhắc nhở sâu sắc giúp con người sống trọn vẹn hơn. 📌 Câu 4: Tác giả cho rằng cái chết chứa đựng điều gì? Anh/chị có đồng tình không? Vì sao? Trả lời mẫu: Tác giả cho rằng cái chết chứa đựng lời nhắc nhở những người còn sống hãy sống tốt hơn, trân trọng giá trị của cuộc sống. Em có đồng ý, vì khi đối diện với sự mất mát, con người nhận ra giá trị thực sự của hiện tại, của người thân và sẽ sống có trách nhiệm và sâu sắc hơn. 📌 Câu 5: Thông điệp ý nghĩa nhất mà anh/chị rút ra từ văn bản là gì? Vì sao? Thông điệp: Hãy trân trọng mỗi phút giây được sống và sống có ý nghĩa. Vì sao: Vì cuộc đời ngắn ngủi, và chính những mất mát, chia ly giúp ta nhận ra điều gì thật sự quan trọng để sống tốt hơn, yêu thương nhiều hơn.