Huỳnh Ngọc Hân
Giới thiệu về bản thân
câu 1. Nhân vật Thứ hiện lên như một chiếc lá úa giữa dòng thời gian mỏi mệt xanh non thuở nào, nay héo khô trong gió nghèo đói và thất vọng. Anh từng là người mang trong mình ngọn đuốc ước mơ, khát khao soi sáng cuộc đời bằng tri thức và lòng nhiệt thành. Nhưng rồi ngọn đuốc ấy cứ tàn dần trong căn phòng ẩm mốc của kiếp sống tù túng, nơi những mưu sinh nhỏ nhoi và nỗi sợ hãi thường nhật gặm nhấm linh hồn anh từng chút một. Trên chuyến tàu rời Hà Nội, Thứ như nhìn thấy chính đời mình đang lùi lại, đang bị kéo ngược về bóng tối. Anh hiểu mình đang chết dần trong khi vẫn đang sống đó chính là sống mòn. Dẫu yếu đuối, trong sâu thẳm Thứ vẫn còn một đốm lửa nhỏ của hy vọng, một tiếng thở dài chưa tắt của con người còn muốn vươn lên nhưng bị xiềng xích bởi thói quen và sợ hãi. Qua Thứ, Nam Cao không chỉ thương một kiếp người, mà còn thương cả một thế hệ trí thức bị đời bóp nghẹt ước mơ, vẫn khát sống mà chẳng được sống đúng nghĩa
câu 2. Gabriel Garcia Marquez từng viết: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi, mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ.” Câu nói ấy như một nhát gõ vào tâm hồn, đánh thức trong ta niềm suy ngẫm về ý nghĩa của tuổi trẻ và ước mơ hai điều thiêng liêng làm nên sức sống của con người. Tuổi trẻ là buổi bình minh của đời người. Ở đó, mỗi trái tim là một mặt trời nhỏ đang cháy rực, mỗi ước mơ là một cánh buồm căng gió giữa biển khơi cuộc đời. Ước mơ khiến người trẻ không chỉ “sống” mà còn rực rỡ trong chính sự sống ấy. Có ước mơ, ta dám bước, dám ngã, dám đứng dậy. Không có ước mơ, tuổi trẻ chỉ là một dòng sông phẳng lặng trong mà vô vị, chảy mãi rồi tan vào cát bụi. Thế nhưng, trên hành trình đi tìm ước mơ, không ít người trẻ bị thực tại làm mỏi cánh. Gánh nặng cơm áo, nỗi sợ thất bại, những tiếng cười châm biếm của đời khiến họ thôi không dám mơ nữa. Khi ấy, trái tim họ hóa đá, ánh nhìn họ nguội lạnh, và tuổi trẻ dẫu chưa nhiều năm tháng đã trở nên già cỗi. Già không phải ở tuổi, mà ở tâm hồn không còn dám khát khao. Đó chính là điều Marquez muốn nói sự già nua bắt đầu khi con người đánh mất ước mơ. Ước mơ không phải là chiếc vương miện dành cho người tài giỏi, mà là ngọn lửa cần được giữ trong mọi con người. Dẫu bão táp cuộc đời có thổi tắt bao lần, chỉ cần ta cúi xuống, nhặt lại một tàn than nhỏ và thổi bùng nó lên, ngọn lửa ấy vẫn có thể rực sáng. Từ những ước mơ nhỏ bé như làm tốt một công việc, giúp đỡ ai đó, hay đơn giản là sống tử tế con người tạo nên một thế giới ấm hơn, nhân hậu hơn. Tuổi trẻ, nếu không dám mơ, thì khác nào con chim cắt gãy cánh trước khi bay? Mỗi ước mơ, dù bé nhỏ, đều là một sợi chỉ vàng khâu vá lại niềm tin vào tương lai. Khi ta còn dám mơ, nghĩa là ta còn sống, còn trẻ, còn cháy. Bởi vậy, hãy để tuổi trẻ của mình là một hành trình rực rỡ, dù vấp ngã, dù thương tích, vẫn không thôi tin vào ngày mai. Bởi chỉ những ai dám mơ, dám sống với ước mơ, mới thực sự chạm đến vẻ đẹp bất tử của tuổi trẻ vẻ đẹp của những tâm hồn không bao giờ chịu “già đi”.
câu 1. Điểm nhìn bên trong, thể hiện qua việc người đọc cảm nhận trực tiếp những dằn vặt bi kịch những suy tư triết lí về cuộc sống nghệ thuật và cái chết của nhân vật trí thức nghèo.
câu 2. Ước mơ của nhân vật Thứ khi còn ngồi trên ghế nhà trường là đỗ đạt cao và trở thành người có ích cho xã hội
Câu 3. Biện pháp tu từ trong đoạn trích đó là điệp ngữ, nhằm nhấn mạnh vào sự bế tắc, bất lực và nổi sợ hãi của nhân vật trước tương lai
câu 4. Nhân vật Thứ là hình ảnh đại diện đầy xót xa cho bi kịch sống mòn của tầng lớp trí thức nghèo trong xã hội cũ. Cuộc sống nghèo khổ đã vùi dập con người anh, khiến anh mất dần niềm tin, hoài bão, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn là một con người giàu lòng tự trọng và nhân hậu.
câu 5. Từ cuộc đời và số phận của nhân vật Thứ, ta có thể rút ra nhiều triết lí nhân sinh sâu sắc. Một trong những triết lí nổi bật và thấm thía nhất là sự nghèo đói và hoàn cảnh sống khắc nghiệt là kẻ thù đáng sợ nhất, có thể hủy hoại cả thể xác lẫn tinh thần và nhân cách con người.