Lý Anh Thư
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài thơ "Than đạo học" là một tiếng thở dài đầy xót xa nhưng cũng rất cương quyết của tác giả trước thực trạng suy vi của nền giáo dục khoa cử đương thời. Về nội dung, tác phẩm đã tái hiện chân thực một thời kỳ mà "đạo học" vốn dĩ cao quý, dùng để tu thân tích đức, nay bị biến tướng thành công cụ để cầu danh lợi, mua bán chức tước. Nỗi lòng của nhà thơ không chỉ là sự nuối tiếc cho những giá trị thánh hiền bị rẻ rúng mà còn là nỗi đau trước sự xuống cấp về nhân cách của tầng lớp trí thức. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ thất ngôn bát cú với bút pháp trào phúng sắc sảo, ngôn ngữ vừa hàm súc vừa gần gũi. Các phép đối lập được sử dụng triệt để giữa cái cao cả của lý tưởng và cái tầm thường của thực tế, kết hợp với giọng điệu mỉa mai xen lẫn u uất, tạo nên sức lay động mạnh mẽ. Tác giả không chỉ phê phán xã hội mà còn đặt ra câu hỏi nhức nhối về trách nhiệm của kẻ sĩ, khiến bài thơ mang giá trị nhân văn sâu sắc và sức sống bền bỉ qua thời gian.
Câu 2:
Trong dòng chảy hối hả của kỷ nguyên số và hội nhập toàn cầu, tri thức đã trở thành tài sản quý giá nhất, là chìa khóa để mở cánh cửa tương lai. Tuy nhiên, trước sự bùng nổ của thông tin và những tác động đa chiều của xã hội, ý thức học tập của học sinh hiện nay đang trở thành một vấn đề nhận được nhiều sự quan tâm. Đó là một bức tranh đa sắc màu, đan xen giữa những mảng sáng của sự nỗ lực và những mảng tối của sự thờ ơ.
Ý thức học tập trước hết là sự tự giác, chủ động trong việc tìm kiếm và tiếp nhận kiến thức. Nó không chỉ dừng lại ở việc hoàn thành bài tập trên lớp mà còn là khao khát được hiểu biết, được rèn luyện kỹ năng và hoàn thiện nhân cách. Trong thực tế, chúng ta không khó để bắt gặp những tấm gương học sinh đầy nghị lực, tự tìm tòi học ngoại ngữ qua internet, tham gia các kỳ thi quốc tế hay sáng tạo ra những sản phẩm khoa học có ích cho cộng đồng. Những bạn trẻ này hiểu rằng học tập là con đường ngắn nhất để khẳng định bản thân và đóng góp cho xã hội.
Tuy nhiên, nhìn vào một góc khác, chúng ta không khỏi lo ngại trước tình trạng một bộ phận không nhỏ học sinh đang đánh mất đi động lực học tập chân chính. Nhiều bạn rơi vào lối "học vẹt", học chỉ để đối phó với những kỳ thi hoặc để làm hài lòng cha mẹ. Sự xuất hiện của các thiết bị thông minh và mạng xã hội, nếu không được sử dụng đúng cách, đã trở thành tác nhân gây xao nhãng hàng đầu. Nhiều học sinh dành hàng giờ đồng hồ để lướt điện thoại nhưng lại cảm thấy mệt mỏi chỉ sau vài phút đọc sách. Nguy hại hơn, hiện trạng gian lận, sử dụng tài liệu trong thi cử vẫn còn tồn tại, phản ánh một thái độ lệch lạc: coi trọng bằng cấp, điểm số hơn là thực lực.
Nguyên nhân của tình trạng này một phần đến từ áp lực nặng nề của hệ thống giáo dục đôi khi còn nặng tính thành tích, khiến học sinh cảm thấy việc học là gánh nặng thay vì niềm vui. Sự thiếu định hướng từ gia đình cũng khiến các em mơ hồ về mục tiêu tương lai. Nhưng quan trọng nhất vẫn là nguyên nhân chủ quan: nhiều em chưa hình thành được ý chí vượt khó, dễ bị lôi kéo bởi những thú vui nhất thời và chưa nhận thức được rằng tri thức chính là "vũ khí" để các em sinh tồn trong tương lai.
Việc thiếu ý thức học tập dẫn đến những hệ lụy khôn lường. Một thế hệ thiếu hụt kiến thức và kỹ năng sẽ khó lòng thích nghi với sự biến đổi của thế giới, làm chậm nhịp độ phát triển của đất nước. Vì vậy, để cải thiện điều này, mỗi học sinh cần xác định cho mình mục tiêu đúng đắn: "Học để biết, học để làm, học để chung sống, học để tự khẳng định mình". Gia đình và nhà trường cũng cần thay đổi cách tiếp cận, biến quá trình học tập thành một hành trình khám phá đầy thú vị thay vì những con số khô khan.
Tóm lại, học tập là một hành trình dài và ý thức chính là ngọn hải đăng dẫn lối. Giữa một thế giới đầy biến động, chỉ có tri thức mới giúp chúng ta đứng vững. Đứng trước ngưỡng cửa của sự trưởng thành, mỗi học sinh hãy tự hỏi mình đã thực sự tâm huyết với con chữ hay chưa, để từ đó thắp lên ngọn lửa đam mê, biến việc học thành niềm hạnh phúc và sức mạnh để kiến tạo tương lai.
Câu 1: Thể thơ: Thất ngôn bát cú Đường luật.
Câu 2: Đề tài: Sự suy tàn của Nho học.
Câu 3: Tác giả cho rằng "Đạo học ngày nay chán lắm rồi" vì đạo học không còn được coi trọng như trước.Việc học hành sa sút, nhiều người chán chường, lựa chọn bỏ học.Sĩ khí giảm sút và mục tiêu của việc học không còn vì đạo lý hay trí tuệ mà đã trở nên thực dụng, chạy theo danh lợi.
Câu 4: Những từ láy được sử dụng: lim dim, nhấp nhổm, rụt rè, liều lĩnh.
-Nhận xét: Những từ láy trên có tác dụng gợi tả một cách chân thực sự uể oải khi chẳng có người mua sách, sự sốt ruột khi không có người theo học, sự dè dặt, e ngại và sự bất chấp của những sĩ tử thời bấy giờ. Tất cả góp phần tạo nên bối cảnh thực tiễn Nho học suy tàn.
Câu 5: Bài thơ đã khắc họa thành công bối cảnh đạo học suy tàn cuối thế kỷ XIX, đầu thế kỷ XX. Qua đó, thể hiện nỗi buồn, sự chua xót của tác giả khi việc học hành không được coi trọng, sĩ khí của những nhà Nho giảm sút, con người chạy theo lợi ích thực dụng thay vì những lý tưởng cao đẹp.
Văn bản "Những dặm đường xuân" của Băng Sơn là một tác phẩm khắc họa được niềm phấn khởi, sự háo hức chờ Tết đến. Khi người ta xa quê thì nỗi nhớ nơi chôn rau cắt rốn luôn trào dâng, hối thúc một phần trong con người ta một cái gì đó, nỗi nhớ quê nhà hay những món ăn mẹ nấu ngày Tết. Không khí mua những đồ dùng trang trí nhà cửa, dọn dẹp sạch sẽ, hay cùng nhau đi đến nhà ông bà chúc Tết. Cảnh chen chúc nhau về quê như đàn ông vỡ tổ. Vì họ đã lâu mới được quay trở về và mong cùng được gia đình trải qua một cái Tết ấm no. Những người làm việc bằng tay chân hay trí óc, họ cũng đã được nghỉ ngơi, buông bỏ được những muộn phiền để được vui vẻ bên những người mình yêu thương, không còn áp lực, mệt nhọc. Ngôn ngữ của ông rất giản dị, đậm chất nét độc đáo, khiến khung cảnh ngày Tết hiện ra trước mắt các độc giả. Từ đó tác phẩm đã để lại cho người đọc những dư vị khó quên và mong chờ hơn về ngày Tết.
Câu 2:
Trong thời kì phát triển và đổi mới, con người càng nhàm chán với những thứ vốn quen thuộc, để rồi lãng quên đi một phần trong mình, giá trị cần được tôn vinh và phát huy. Ngày Tết có lẽ đã quá quen thuộc với thế hệ "Gen Z", họ xem đây là một ngày quá đỗi bình thường, nhưng họ nào biết cha ông đã giành giựt bằng mồ hôi xương máu để tạo nên những hương vị hoà bình này. Vì thế, để biết ơn công lao to lớn đó, ta nên biết học cách trân trọng và cùng nhau chung tay giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc Việt Nam ngày càng thịnh vượng và sánh vai cùng các thế hệ năm châu.
Khi biết vào công nghệ, con người ngày càng phát huy được tính sáng tạo và chế tạo ra những sản phẩm hữu ích cho đời sống con người, nhờ đó Đất nước ngày càng phát triển. Tuy nhiên, họ đã quá thụ động và dựa dẫm vào nó, khiến cho mọi thứ trở nên nhàm chán, tẻ nhạt. Ngày Tết vốn dĩ là một ngày đặc biệt để con người được trở về với gia đình. Nhưng trong thời kì công nghệ làm nền tảng thì họ ngày càng tất bật, kiếm thật nhiều tiền mới có thể về quê hay không thể về vì quá nhiều công việc. Hơn thế, do công nghệ phát triển, món ăn ngày càng đa dạng, họ có thể gọi về nhà mà không cần nấu ăn, sắm sửa đồ Tết thỏa thích, không như ngày trước, khi con người ta còn coi việc sắm một bộ quần áo mới rất xa xỉ thì ngày nay, họ có thể thoả thích lựa chọn, đặt hàng trên mọi ứng dụng, không còn sự háo hức ngày nào nữa. Khiến cho ngày Tết nhạt nhoà, không còn ấn tượng.
Vì thế, giới trẻ phải biết quý trọng và trao dồi thêm về quá trình lịch sử, khi ông cha còn dùng thân để đánh đổi nên được sử yên bình bây giờ, không nên quá lạm dụng vào công nghệ để rồi đánh mất đi cái riêng biệt mà các thế hệ cha ông đi trước để lại, nên phát huy các thành tựu đó nhưng không quên đi các bản sắc vốn có trăm năm trời. Tết là nơi con người mới được là chính con người họ, được bên cạnh gia đình, được buông bỏ với cuộc sống bộn bề, mệt mỏi. Khi đó con người ta mới được chữa lành và thêm một phần sức mạnh đế chiến đấu với một mùa Tết mới. Là nguồn động lực vô giá với những người con xa quê, trút bỏ được mọi muộn phiền, gánh nặng.
Tết là một bản sắc văn hóa dân tộc Việt Nam, các thế hệ trẻ nên tiếp thu những thành quả và tiếp tục phát huy về những cái ông cha gầy dựng nên. Từ đó, mới khiến cho một Đất nước giàu mạnh, dân tộc Việt Nam hào cường, xứng dang với người con Đất Việt đậm đà nghĩa tình và tinh thần đoàn kết luôn hiện hữu khắp mọi nơi.
Văn bản "Những dặm đường xuân" của Băng Sơn là một tác phẩm khắc họa được niềm phấn khởi, sự háo hức chờ Tết đến. Khi người ta xa quê thì nỗi nhớ nơi chôn rau cắt rốn luôn trào dâng, hối thúc một phần trong con người ta một cái gì đó, nỗi nhớ quê nhà hay những món ăn mẹ nấu ngày Tết. Không khí mua những đồ dùng trang trí nhà cửa, dọn dẹp sạch sẽ, hay cùng nhau đi đến nhà ông bà chúc Tết. Cảnh chen chúc nhau về quê như đàn ông vỡ tổ. Vì họ đã lâu mới được quay trở về và mong cùng được gia đình trải qua một cái Tết ấm no. Những người làm việc bằng tay chân hay trí óc, họ cũng đã được nghỉ ngơi, buông bỏ được những muộn phiền để được vui vẻ bên những người mình yêu thương, không còn áp lực, mệt nhọc. Ngôn ngữ của ông rất giản dị, đậm chất nét độc đáo, khiến khung cảnh ngày Tết hiện ra trước mắt các độc giả. Từ đó tác phẩm đã để lại cho người đọc những dư vị khó quên và mong chờ hơn về ngày Tết.
Câu 2:
Trong thời kì phát triển và đổi mới, con người càng nhàm chán với những thứ vốn quen thuộc, để rồi lãng quên đi một phần trong mình, giá trị cần được tôn vinh và phát huy. Ngày Tết có lẽ đã quá quen thuộc với thế hệ "Gen Z", họ xem đây là một ngày quá đỗi bình thường, nhưng họ nào biết cha ông đã giành giựt bằng mồ hôi xương máu để tạo nên những hương vị hoà bình này. Vì thế, để biết ơn công lao to lớn đó, ta nên biết học cách trân trọng và cùng nhau chung tay giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc Việt Nam ngày càng thịnh vượng và sánh vai cùng các thế hệ năm châu.
Khi biết vào công nghệ, con người ngày càng phát huy được tính sáng tạo và chế tạo ra những sản phẩm hữu ích cho đời sống con người, nhờ đó Đất nước ngày càng phát triển. Tuy nhiên, họ đã quá thụ động và dựa dẫm vào nó, khiến cho mọi thứ trở nên nhàm chán, tẻ nhạt. Ngày Tết vốn dĩ là một ngày đặc biệt để con người được trở về với gia đình. Nhưng trong thời kì công nghệ làm nền tảng thì họ ngày càng tất bật, kiếm thật nhiều tiền mới có thể về quê hay không thể về vì quá nhiều công việc. Hơn thế, do công nghệ phát triển, món ăn ngày càng đa dạng, họ có thể gọi về nhà mà không cần nấu ăn, sắm sửa đồ Tết thỏa thích, không như ngày trước, khi con người ta còn coi việc sắm một bộ quần áo mới rất xa xỉ thì ngày nay, họ có thể thoả thích lựa chọn, đặt hàng trên mọi ứng dụng, không còn sự háo hức ngày nào nữa. Khiến cho ngày Tết nhạt nhoà, không còn ấn tượng.
Vì thế, giới trẻ phải biết quý trọng và trao dồi thêm về quá trình lịch sử, khi ông cha còn dùng thân để đánh đổi nên được sử yên bình bây giờ, không nên quá lạm dụng vào công nghệ để rồi đánh mất đi cái riêng biệt mà các thế hệ cha ông đi trước để lại, nên phát huy các thành tựu đó nhưng không quên đi các bản sắc vốn có trăm năm trời. Tết là nơi con người mới được là chính con người họ, được bên cạnh gia đình, được buông bỏ với cuộc sống bộn bề, mệt mỏi. Khi đó con người ta mới được chữa lành và thêm một phần sức mạnh đế chiến đấu với một mùa Tết mới. Là nguồn động lực vô giá với những người con xa quê, trút bỏ được mọi muộn phiền, gánh nặng.
Tết là một bản sắc văn hóa dân tộc Việt Nam, các thế hệ trẻ nên tiếp thu những thành quả và tiếp tục phát huy về những cái ông cha gầy dựng nên. Từ đó, mới khiến cho một Đất nước giàu mạnh, dân tộc Việt Nam hào cường, xứng dang với người con Đất Việt đậm đà nghĩa tình và tinh thần đoàn kết luôn hiện hữu khắp mọi nơi.