Lê An Thịnh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 : Đọc "Những dặm đường xuân" của Băng Sơn, em cảm nhận rõ một dòng chảy xuân sắc và tình quê vừa quen thuộc, vừa sâu lắng. Văn bản không chỉ là một bức tranh tả cảnh về mùa xuân trên khắp dải đất Việt Nam mà còn là một bản hòa ca của cảm xúc. Tác giả Băng Sơn đã dùng ngôn từ giàu chất thơ, tinh tế và đầy ắp hơi thở truyền thống để miêu tả vẻ đẹp của mùa xuân từ phong tục đến thiên nhiên . Em đặc biệt ấn tượng với cách tác giả khai thác sự giao thoa giữa cái riêng và cái chung: xuân của thiên nhiên, đất trời; xuân trong lòng người với những niềm tin và hy vọng mới; và xuân của cả một dân tộc qua những nếp nhà, những chuyến du xuân và các lễ hội. Đoạn văn khơi gợi một niềm yêu mến và tự hào sâu sắc về văn hóa Tết cổ truyền, khiến người đọc cảm thấy như đang cùng tác giả trải qua hành trình du xuân, tận hưởng trọn vẹn sự giao cảm giữa con người và mùa xuân tươi mới.
Câu 2 :Dân tộc ta có bề dày lịch sử hàng nghìn năm, cùng với đó là một kho tàng văn hoá đồ sộ, phong phú, được kết tinh từ bao thế hệ. Bản sắc văn hoá dân tộc chính là "chứng minh thư" của một quốc gia, là linh hồn, là giá trị cốt lõi làm nên sự khác biệt, vẻ đẹp riêng có của người Việt Nam. Trong bối cảnh hội nhập toàn cầu đang diễn ra mạnh mẽ, việc gìn giữ những nét đẹp ấy trở thành một vấn đề cấp thiết, mà trong đó, thế hệ trẻ – những chủ nhân tương lai của đất nước – giữ vai trò và trách nhiệm vô cùng to lớn. Thứ nhất, việc gìn giữ bản sắc văn hoá dân tộc là trách nhiệm hiển nhiên của bất kỳ công dân nào đối với cội nguồn. Văn hoá không tự nhiên mà có, nó là thành quả lao động, sáng tạo và bảo vệ của cha ông. Từ chiếc áo dài thướt tha, làn điệu dân ca mượt mà, đến những lễ hội truyền thống, phong tục tập quán... tất cả đều là di sản quý giá. Nếu thế hệ trẻ thờ ơ, lãng quên, những giá trị ấy sẽ dần mai một, tan biến, khiến dân tộc mất đi "gốc rễ" tinh thần. Trách nhiệm của tuổi trẻ là phải tiếp thu, học hỏi và trân trọng những giá trị ấy như một phần máu thịt của mình. Thứ hai, việc gìn giữ bản sắc văn hoá dân tộc chính là cách để khẳng định vị thế của đất nước trên trường quốc tế. Trong một thế giới "phẳng", giao thoa văn hoá là điều tất yếu, nhưng sự giao thoa đó cần phải dựa trên cơ sở giữ vững bản sắc riêng. Nếu chúng ta chỉ chạy theo những giá trị ngoại lai, ta sẽ trở nên mờ nhạt, thậm chí bị đồng hóa. Ngược lại, việc gìn giữ và phát huy những nét đẹp độc đáo (như ẩm thực, nghệ thuật truyền thống, tà áo dài...) sẽ tạo nên sức hấp dẫn riêng, là cầu nối văn hóa hiệu quả nhất, giúp bạn bè quốc tế hiểu và yêu mến Việt Nam hơn.Trách nhiệm này không chỉ dừng lại ở sự trân trọng. Thế hệ trẻ cần phải là những người tiên phong trong việc đổi mới và truyền bá văn hoá. Điều này đòi hỏi sự sáng tạo và linh hoạt. Thay vì chỉ giữ nguyên một cách cứng nhắc, người trẻ có thể và nên "làm mới" văn hoá để phù hợp với nhịp sống hiện đại. Ví dụ: đưa chất liệu dân gian vào âm nhạc, thời trang; sử dụng công nghệ số, mạng xã hội để quảng bá các di sản; tổ chức các dự án bảo tồn, trải nghiệm văn hóa cho cộng đồng... Chính sự sáng tạo này sẽ giúp văn hóa không chỉ được giữ gìn mà còn sống dậy một cách mạnh mẽ, tươi mới trong dòng chảy đương đại.
Câu 1 :Thể loại của văn bản "NHỮNG DẶM ĐƯỜNG XUÂN" là Tùy bút
Câu 2 : Thời điểm trong năm gợi cảm hứng sáng tác cho tác giả chính là Mùa xuân và cụ thể hơn là dịp Tết Nguyên Đán.
Câu 3 Khung cảnh làng quê khi mùa xuân về được miêu tả với không khí rộn ràng, tươi mới, và tràn đầy sức sống của ngày Tết và mùa xuân.
Câu 4 :Tác dụng của biện pháp tu từ liệt kê là tạo nhịp điệu dồn dập, rộn ràng và tô đậm một cách toàn diện những ước vọng, niềm vui đa dạng (từ tình yêu, hạnh phúc cá nhân đến sự phồn thịnh và hoàn lương của cộng đồng) mà mùa xuân mang lại.
Câu 5 : Nội dung chính của văn bản "NHỮNG DẶM ĐƯỜNG XUÂN" là những cảm xúc, suy tư của tác giả về sự chuyển mình của thiên nhiên và con người khi mùa xuân, đặc biệt là Tết Nguyên Đán, ghé đến