Cao Bá Nhẫn

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Cao Bá Nhẫn
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Văn bản “Những dặm đường xuân” thuộc thể loại tùy bút – một thể loại văn xuôi giàu chất trữ tình, kết hợp giữa miêu tả, biểu cảm và suy ngẫm.


Câu 2:

Thời điểm gợi cảm hứng sáng tác cho tác giả là những ngày cuối năm – khi mùa đông sắp tàn, Tết Nguyên Đán đang đến gần.


Câu 3:

Khung cảnh làng quê khi mùa xuân về được Băng Sơn miêu tả thật sinh động và ấm áp. Phiên chợ cuối năm nhộn nhịp người mua, kẻ bán; mùi hương trầm, hương quế lan tỏa trong không gian; ngoài đình, ngoài chùa, mái quán, bờ giếng đều được quét vôi trắng mới. Nhà nhà treo câu đối đỏ, bày mâm ngũ quả, dán tranh Tết, chuẩn bị gói bánh, nấu cỗ. Mọi thứ như được khoác lên mình tấm áo mới, vừa giản dị vừa rộn ràng, chan chứa niềm vui và hi vọng. Qua đó, ta cảm nhận được bức tranh làng quê Việt Nam tươi sáng, đậm đà tình người trong không khí Tết cổ truyền.


Câu 4:

Trong câu văn có sử dụng biện pháp tu từ liệt kê, tác giả đã tạo nên một chuỗi hình ảnh phong phú: từ cô gái tựa tóc vào vai người yêu, chàng trai soi vào mắt người tình, con chim khách, chú bé “hôi cá”, đến đồng lúa rờn rờn, những con người hoàn lương... Việc liệt kê hàng loạt hình ảnh ấy không chỉ làm tăng tính nhạc điệu, gợi không khí mùa xuân tràn đầy sức sống mà còn thể hiện niềm tin, ước vọng chân thành của tác giả về cuộc sống ấm no, hạnh phúc, con người sống ngay thẳng, trong sáng và nhân hậu.


Câu 5:

Nội dung chính của văn bản “Những dặm đường xuân” là bức tranh mùa xuân của đất nước và con người Việt Nam trong những ngày Tết cổ truyền, được thể hiện qua cái nhìn tinh tế và giàu cảm xúc của tác giả Băng Sơn. Qua những miêu tả chan chứa yêu thương, tác phẩm thể hiện niềm tự hào, niềm tin và hi vọng vào sự đổi thay, vào cuộc sống tươi đẹp, nhân ái và tràn đầy sức sống của con người Việt Nam trên mọi nẻo đường xuân.

Câu 1

Khi đọc “Những dặm đường xuân” của Băng Sơn, em như được cùng tác giả bước đi giữa đất trời đang thay áo mới. Những trang viết nhẹ nhàng, thấm đượm tình yêu quê hương khiến em cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp dịu dàng mà rực rỡ của mùa xuân đất Việt. Giữa hương đồng gió nội, trong sắc hoa, tiếng chim, tiếng người lao động, em thấy hiện lên một đất nước thân thương, giàu sức sống và đậm đà truyền thống. Mỗi câu chữ của Băng Sơn đều chan chứa niềm tự hào, niềm yêu thương đối với quê hương và con người. Đọc xong, lòng em dâng lên một cảm giác bình yên và trân quý – bình yên trước vẻ đẹp của thiên nhiên, trân quý trước những giá trị giản dị mà thiêng liêng của cuộc sống. “Những dặm đường xuân” không chỉ kể về mùa xuân của đất trời mà còn khơi dậy mùa xuân trong tâm hồn – mùa của niềm tin, hi vọng và tình yêu quê hương tha thiết.

Câu 2

Mỗi dân tộc trên thế giới đều mang trong mình một bản sắc riêng, đó là linh hồn, là cội nguồn làm nên sức sống bền bỉ và niềm tự hào của cả một dân tộc. Với Việt Nam, bản sắc ấy nằm trong tiếng mẹ đẻ ngọt ngào, trong tà áo dài duyên dáng, trong phong tục Tết đoàn viên hay trong lòng nhân hậu, thủy chung của con người. Giữ gìn những nét đẹp ấy không chỉ là trách nhiệm của thế hệ đi trước mà còn là sứ mệnh thiêng liêng của lớp trẻ hôm nay. Bản sắc văn hóa dân tộc là kết tinh của hàng ngàn năm lịch sử dựng nước và giữ nước. Đó là những giá trị tinh thần, phong tục, tập quán, lối sống, là cách con người Việt cảm nhận và ứng xử với cuộc đời. Trong thời đại hội nhập hiện nay, khi ranh giới văn hóa ngày càng trở nên mờ nhạt, chúng ta – những người trẻ – càng cần ý thức sâu sắc hơn về việc bảo tồn và lan tỏa những giá trị ấy. Bởi nếu bản sắc bị lãng quên, dân tộc sẽ mất đi phần hồn, còn con người sẽ trở nên lạc lõng giữa dòng chảy vội vã của toàn cầu hóa. Trách nhiệm của thế hệ trẻ trước hết là phải hiểu và trân trọng văn hóa dân tộc mình. Không thể yêu và giữ gìn điều mà ta chưa hiểu rõ. Từ những điều nhỏ bé như nói năng đúng mực, giữ gìn tiếng Việt trong sáng, mặc trang phục truyền thống trong những dịp đặc biệt, đến việc tìm hiểu, học hỏi về lịch sử, nghệ thuật dân gian – tất cả đều góp phần nuôi dưỡng tình yêu và gìn giữ bản sắc. Bên cạnh đó, người trẻ cần biết chọn lọc, tiếp thu tinh hoa văn hóa thế giới một cách tỉnh táo để làm giàu thêm tâm hồn, làm phong phú đời sống tinh thần mà không đánh mất bản ngã dân tộc. Thật vui khi ngày nay nhiều bạn trẻ đã và đang nỗ lực thực hiện trách nhiệm ấy bằng những hành động thiết thực: phục dựng trò chơi dân gian, sáng tạo nghệ thuật hiện đại từ chất liệu truyền thống, quảng bá văn hóa Việt ra thế giới qua mạng xã hội. Những việc làm ấy, dù nhỏ, vẫn góp phần thắp sáng tình yêu quê hương trong mỗi người. Giữ gìn bản sắc văn hóa không phải là điều gì to tát, mà là những hành động giản dị ta thực hiện mỗi ngày với lòng tự hào và tình yêu chân thành dành cho đất nước. Đó là khi ta tự tin nói “tôi là người Việt Nam”, là khi ta cúi đầu trước truyền thống nhưng vẫn ngẩng cao đầu bước đi cùng thời đại. Giữa nhịp sống hiện đại, văn hóa dân tộc như một dòng suối mát lành chảy trong tâm hồn mỗi người Việt. Thế hệ trẻ hôm nay chính là người tiếp nối và gìn giữ dòng chảy ấy. Bằng tình yêu, ý thức và hành động cụ thể, chúng ta có thể khiến bản sắc Việt Nam mãi ngân vang – dịu dàng, sâu lắng nhưng đầy kiêu hãnh giữa thế giới rộng lớn này.