Nguyễn Trung Nghị
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Thể thơ :Thất ngôn bát cú Đường luật.
Dấu hiện Gồm 8 câu, mỗi câu 7 chữ, tuân thủ nghiêm ngặt luật niêm, vần, đối. Câu 2. Đề tài Khoa cử và đạo học nho học trong buổi giao thời khi nền giáo dục cũ đang suy tàn dưới tác động của thực dân Pháp Câu 3. Tác giả nhận định như vậy vì chứng kiến thực trạng bi đát của nền học vấn đương thời: Sĩ tử không còn thiết tha việc học (mười người đi học, chín người thôi). Cảnh dạy và học trở nên uể oải, nhếch nhác (cô hàng sách ngủ gật, thầy đồ ngồi nhấp nhổm). Người trí thức mất đi khí tiết (rụt rè như gà phải cáo), biến việc thi cử thành trò may rủi, thực dụng (liều lĩnh đấm ăn xôi). Câu 4. Tú Xương sử dụng các từ láy (lim dim, nhấp nhổm, rụt rè, liều lĩnh) rất tài tình: Về nghệ thuật: Giúp hình ảnh hiện lên sống động, gợi hình cao và tạo giọng điệu châm biếm, mỉa mai. Về nội dung: Khắc họa sắc nét trạng thái bạc nhược, chán chường và sự xuống cấp về tư cách của các nhân vật trong bức tranh khoa cử rệu rã. Câu 5.
Bài thơ là tiếng cười tự trào cay đắng và lời phê phán thực trạng suy tàn của Nho học buổi giao thời: Phơi bày cảnh tượng nhếch nhác, bi hài của trường thi và sự thờ ơ của người học khi đạo học không còn được coi trọng. Bộc lộ nỗi đau xót, bất lực của một trí thức tâm huyết (Tú Xương) trước sự thay đổi của thời đại, khi các giá trị cũ bị đảo lộn và sự học trở nên thực dụng, chụp giật
Câu 1
Giữa những năm tháng giao thời đầy biến động của xã hội Việt Nam đầu thế kỷ XX, khi những giá trị cũ đang dần rạn nứt trước làn sóng phương Tây, tiếng cười trào phúng của Tú Xương vang lên như một nốt nhạc lạc điệu nhưng đầy xót xa. Bài thơ Than đạo học chính là một bức tranh bi hài kịch, nơi tác giả dùng ngòi bút sắc lẹm để phơi bày sự suy tàn của nền Nho học từng một thời độc tôn. Ngay từ câu mở đầu, tiếng thở dài "Đạo học ngày nay đã chán rồi đã đặt ra một tông giọng chủ đạo cho toàn bài. Cái sự chánấy không hề mơ hồ mà hiện hữu cụ thể qua cảnh tượng mười người đi học thì có đến chín người bỏ cuộc, qua hình ảnh cô hàng sách ngủ gật và thầy đồ ngồi nhấp nhổm vì ế ẩm. Đáng buồn hơn, những sĩ tử vốn được coi là rường cột nước nhà nay lại mất sạch khí phách, trở nên "rụt rè gà phải cáo". Việc thi cử vốn dĩ là cửa cao để lập thân, nay lại bị tầm thường hóa thành những cuộc tranh giành đầy may rủi, chụp giật theo kiểu "liều lĩnh đấm ăn xôi". Để lột tả chân thực sự rệu rã ấy, Tú Xương đã vận dụng tài tình thể thơ Đường luật nhưng lại thổi vào đó hơi thở dân dã, bụi bặm của đời thường. Hệ thống từ láy như lim dim, nhấp nhổm, rụt rè không chỉ gợi hình sắc nét mà còn tạo nên một giọng điệu mỉa mai, biến những nhân vật trong bài thơ thành những "hình nhân" tội nghiệp trên sân khấu cuộc đời. Phép đối lập giữa cái danh cao quý của "văn trường" với cái thực tế phũ phàng của "đấm ăn xôi" đã tạo nên sức công phá mạnh mẽ vào thực trạng giáo dục đương thời. Có thể nói, bài thơ không đơn thuần là lời than vãn về một thời vang bóng đã qua, mà còn là nỗi đau đáu của một trí thức nặng lòng với vận mệnh văn hóa dân tộc. Khép lại những dòng thơ châm biếm, ta chợt nhận ra rằng, dù thời thế có đổi thay, bài học về sự học thực chất và khí tiết của người trí thức trong.Than đạo học vẫn còn vẹn nguyên giá trị cảnh tỉnh, buộc mỗi chúng ta phải nhìn lại đích đến thực sự của con chữ trong hành trình làm người.
Câu 2
Có những buổi sáng, sân trường còn đẫm hơi sương, tiếng trống vào lớp vang lên quen thuộc, nhưng trong mỗi bước chân học sinh lại mang một tâm thế khác nhau. Có bạn đến trường với ánh mắt háo hức vì hôm nay sẽ được học điều mới mẻ. Có bạn bước vào lớp trong trạng thái mệt mỏi, học chỉ vì điểm số, vì lời nhắc nhở của cha mẹ, vì sợ bị phê bình. Cũng có bạn ngồi đó, nhưng tâm trí trôi theo màn hình điện thoại và những dòng thông báo liên tục hiện lên. Cùng chung một mái trường, cùng ngồi trong một lớp học, nhưng ý thức học tập của mỗi người lại tạo nên những khoảng cách rất lớn trong tương lai. Bởi vậy, bàn về ý thức học tập của học sinh hiện nay không chỉ là nói chuyện sách vở, mà là nói đến cách một thế hệ đang chuẩn bị cho cuộc đời mình. Ý thức học tập là sự tự giác, tinh thần trách nhiệm, thái độ nghiêm túc và khát vọng tiến bộ trong việc học. Người có ý thức học tập không đợi ai nhắc mới mở sách, không học đối phó trước ngày kiểm tra, không xem tri thức là gánh nặng. Họ hiểu rằng học tập là hành trình dài lâu để hoàn thiện bản thân. Ý thức ấy được thể hiện từ những điều nhỏ nhất: đi học đúng giờ, chú ý nghe giảng, làm bài đầy đủ, biết tự tìm tòi kiến thức mới, dám hỏi khi chưa hiểu và không ngại sửa sai khi mắc lỗi. Nói cách khác, ý thức học tập chính là chiếc la bàn định hướng con người trên con đường tri thức.Nhìn vào thực tế hôm nay, có thể thấy nhiều học sinh đã có ý thức học tập rất đáng trân trọng. Không khó để bắt gặp những bạn tranh thủ giờ ra chơi hỏi bài nhau, những bạn ở vùng sâu vùng xa vẫn vượt quãng đường xa đến lớp, hay những bạn âm thầm nỗ lực mỗi đêm để thay đổi hoàn cảnh gia đình bằng con đường học vấn. Trong các kỳ thi quốc tế gần đây, học sinh Việt Nam tiếp tục đạt thành tích tốt ở các môn Toán, Khoa học, Tin học; nhiều bạn trẻ giành học bổng từ những trường đại học danh tiếng trên thế giới. Đó không phải kết quả của may mắn, mà là trái ngọt của sự chăm chỉ và ý thức học tập bền bỉ. Sau mỗi thành công ấy là vô số đêm thức khuya, là những lần thất bại rồi đứng dậy, là tinh thần không chịu đầu hàng trước khó khăn.Tuy nhiên, bên cạnh những tín hiệu đáng mừng, vẫn còn không ít học sinh có thái độ học tập đáng lo ngại. Một bộ phận học sinh xem việc học là nghĩa vụ bắt buộc chứ không phải nhu cầu phát triển bản thân. Các em học qua loa, chép bài cho xong, đến giờ kiểm tra thì tìm cách quay cóp, gian lận. Có bạn ngồi trong lớp nhưng mắt dán vào điện thoại, đêm thức khuya chơi game nên sáng ngủ gật. Có bạn chỉ quan tâm điểm số mà bỏ quên kiến thức thật sự. Khi công nghệ phát triển mạnh, trí tuệ nhân tạo và mạng xã hội trở thành công cụ hữu ích, nhưng nếu lạm dụng, nó cũng dễ biến thành nơi khiến học sinh sao nhãng. Chỉ vài cú lướt màn hình có thể lấy mất hàng giờ quý giá. Nhiều bạn quen tìm đáp án nhanh trên mạng nhưng ngại tự suy nghĩ, lâu dần đánh mất khả năng tư duy độc lập.Thực trạng ấy xuất phát từ nhiều nguyên nhân. Trước hết là từ chính bản thân học sinh: thiếu mục tiêu sống, thiếu kỷ luật, dễ bị cám dỗ bởi giải trí tức thời. Khi chưa hiểu vì sao mình phải học, các em rất dễ chán nản. Bên cạnh đó, áp lực thành tích cũng khiến nhiều học sinh học vì điểm chứ không học vì hiểu biết. Một số gia đình quá bận rộn, ít quan tâm đến quá trình học tập của con; ngược lại, có gia đình đặt kỳ vọng quá lớn khiến con học trong căng thẳng, sợ hãi. Ngoài ra, môi trường số hiện nay với video ngắn, trò chơi trực tuyến, nội dung gây nghiện đang cạnh tranh quyết liệt với sự tập trung của học sinh. Nếu không có bản lĩnh, người trẻ rất dễ đánh rơi thời gian vào những điều vô bổ.Hậu quả của việc thiếu ý thức học tập không chỉ là điểm kém hay bị khiển trách. Nguy hiểm hơn, đó là sự hụt hẫng về năng lực khi bước vào đời. Một học sinh quen lười biếng hôm nay có thể trở thành người thiếu trách nhiệm ngày mai. Một người quen gian lận trong bài kiểm tra rất dễ mang thói quen không trung thực vào công việc sau này. Trong thời đại cạnh tranh toàn cầu, khi tri thức thay đổi từng ngày, ai không chịu học sẽ bị bỏ lại phía sau. Thế giới không chờ đợi sự trì hoãn của bất kỳ ai.Vậy học sinh hôm nay cần làm gì để xây dựng ý thức học tập đúng đắn? Trước hết, mỗi người phải xác định rõ mục tiêu cho bản thân. Học không chỉ để thi đỗ, mà để có nghề nghiệp, để sống tử tế, để có khả năng lựa chọn tương lai mình mong muốn. Khi có mục tiêu, việc học sẽ bớt mơ hồ. Thứ hai, cần rèn tính tự giác và kỷ luật: lập thời gian biểu hợp lý, hạn chế dùng điện thoại khi học, hoàn thành nhiệm vụ đúng hạn. Thứ ba, phải học thật, hiểu thật, tuyệt đối nói không với gian lận. Điểm số thấp nhưng do năng lực thật vẫn đáng quý hơn điểm cao nhờ quay cóp. Thứ tư, biết tận dụng công nghệ đúng cách: dùng internet để học ngoại ngữ, tra cứu tài liệu, tham gia các khóa học trực tuyến thay vì chìm trong giải trí vô nghĩa. Cuối cùng, gia đình và nhà trường cần đồng hành, động viên thay vì chỉ gây áp lực; truyền cảm hứng thay vì chỉ trách mắng.Là học sinh, em hiểu rằng ý thức học tập không phải điều gì xa vời. Nó bắt đầu từ việc ngồi vào bàn học đúng giờ, nghe giảng tập trung, dũng cảm hỏi khi chưa hiểu và kiên trì khi gặp bài khó. Nó cũng là biết từ chối một cuộc vui ngắn ngủi để đổi lấy giá trị lâu dài. Mỗi ngày tiến bộ một chút, lâu dần sẽ thành bước nhảy lớn.Chiều xuống, sân trường rồi sẽ vắng, tiếng trống tan học rồi cũng im. Nhưng thứ còn theo mỗi người trên đường đời không phải bảng điểm cũ hay lời nhắc của thầy cô, mà là thói quen học tập đã được rèn từ hôm nay. Một thế hệ có ý thức học tập sẽ là một thế hệ biết làm chủ tương lai. Và tương lai ấy bắt đầu từ việc mỗi học sinh tự hỏi mình ngay lúc này: hôm nay, ta đã học bằng tất cả trách nhiệm của mình chưa?
Câu 1
Đọc “Những dặm đường xuân” của Băng Sơn, tôi như được sống lại trong bầu không khí Tết cổ truyền thân thương và ấm áp của dân tộc. Tác giả đã tái hiện thật sinh động khung cảnh những ngày cuối năm khi “tháng củ mật sắp hết”, mọi người hối hả chuẩn bị đón xuân. Từ phiên chợ Tết đông vui, những gánh hàng trầu cau, vàng hương cho đến những mái đình, bờ giếng được quét vôi trắng, tất cả đều hiện lên rộn ràng, tươi mới, tràn đầy sức sống. Giọng văn của Băng Sơn chan chứa cảm xúc, vừa hoài niệm, vừa thiết tha yêu đời, thể hiện tình yêu sâu sắc với quê hương và những phong tục đậm đà bản sắc dân tộc. Đặc biệt, qua những hình ảnh giản dị mà tinh tế, tác giả đã khơi dậy trong lòng người đọc niềm vui, niềm tin và hi vọng vào cuộc sống mới đang đến. “Những dặm đường xuân” không chỉ là bức tranh mùa xuân rực rỡ mà còn là lời nhắc nhở mỗi người hãy biết trân trọng truyền thống, gìn giữ vẻ đẹp văn hoá dân tộc giữa nhịp sống hiện đại. Sau khi đọc xong, tôi cảm thấy yêu hơn quê hương Việt Nam mình nơi mỗi mùa xuân đều mang theo hơi ấm, tình người và khát vọng hướng tới tương lai tươi sáng.
Câu 2 :
Mỗi dân tộc đều có bản sắc văn hoá riêng làm nên cốt cách và linh hồn của dân tộc đó. Với Việt Nam, bản sắc văn hoá dân tộc là kết tinh của hàng nghìn năm lịch sử, chứa đựng truyền thống, phong tục, tập quán và những giá trị tinh thần quý báu. Trong thời đại hội nhập toàn cầu, việc gìn giữ và phát huy bản sắc ấy là trách nhiệm chung, đặc biệt là của thế hệ trẻ – những người sẽ kế tục và xây dựng tương lai đất nước. Bản sắc văn hoá dân tộc là tổng hòa những giá trị vật chất và tinh thần được hình thành qua quá trình lịch sử lâu dài: từ tiếng Việt, áo dài, lễ Tết, ca dao, dân ca, đến truyền thống yêu nước, nhân ái, cần cù, hiếu học… Những nét đẹp ấy giúp dân tộc Việt Nam có chỗ đứng riêng giữa muôn nền văn hoá khác.Tuy nhiên, trong bối cảnh hội nhập quốc tế, văn hoá ngoại lai du nhập mạnh mẽ, đặc biệt qua mạng xã hội và công nghệ hiện đại. Nếu không tỉnh táo, giới trẻ dễ bị cuốn theo trào lưu, quên đi cội nguồn dân tộc. Chính vì vậy, thế hệ trẻ cần ý thức rõ vai trò và trách nhiệm của mình trong việc giữ gìn và phát huy bản sắc văn hoá Việt Nam.Để làm được điều đó, người trẻ cần tự hào, trân trọng và chủ động tìm hiểu các giá trị truyền thống, như lễ hội, phong tục, nghệ thuật dân gian, văn học cổ... Đồng thời, cần vận dụng sáng tạo văn hoá truyền thống trong cuộc sống hiện đại – chẳng hạn quảng bá ẩm thực Việt, đưa trang phục dân tộc vào thời trang, hay lan tỏa phong tục tốt đẹp trên mạng xã hội. Bên cạnh đó, giới trẻ cũng cần có bản lĩnh tiếp thu có chọn lọc tinh hoa văn hoá thế giới, tránh lai căng, bắt chước mù quáng. Gìn giữ bản sắc không phải là bảo thủ, mà là kế thừa và phát triển văn hoá dân tộc trên nền tảng hiện đại, để văn hoá Việt ngày càng phong phú và tươi mới hơn.Giữ gìn bản sắc văn hoá dân tộc chính là giữ gìn linh hồn, giữ gìn cội nguồn của dân tộc Việt Nam. Mỗi người trẻ hôm nay cần tự ý thức trách nhiệm của mình trong việc bảo tồn, phát huy và quảng bá những nét đẹp ấy, để văn hoá Việt không chỉ bền vững trong lòng dân tộc mà còn toả sáng giữa bạn bè quốc tế. Bản sắc văn hoá là dòng chảy không ngừng, và thế hệ trẻ chính là những người chèo lái con thuyền văn hoá Việt Nam tiến về tương lai. Tôi cũng sẽ luôn cố gắng để làm nên những điều tốt đẹp cho đất nước cho quê hương luôn hướng tới những điều tốt đẹp nhất trân trọng những gì ông cha ta để lại đánh đổi chỗ chúng ta đến ngày nay , tôi sẽ cố gắng trở thành một người có ích cho đất nước , dù chỉ là một đóng góp nhỏ nhưng tôi mong muốn tôi sẽ cống hiến nhiều hơn nữa , và tôi luôn muốn lan tỏa những điều tốt nhất cho những người khác để học biết và giữ gìn văn hóa Việt Nam , tôi luôn tuyên truyền cũng như nói cho mọi người biết những kiến thức để chúng ta cùng nhau đi lên và phát triển đất nước nhất là những mầm non của đất nước , những đứa trẻ cần được chúng ta dạy bảo để phát huy tốt hơn nữa . Để cho những đứa trẻ lớn lên biết quý trọng đất nước biết trận trọng những mà những anh hùng Việt Nam đã cho ta bấy giờ , tôi.mong tất cả mọi người điều luôn hướng đến tương lai tươi sáng nhất như là hoa hướng dương , luôn hướng về phía mặt trời , ánh sáng của tương lai , chiếu gọi trong tim .
Câu 1 : Thể loại : tùy bút
Câu 2 : Thời điểm : những ngày cuối đông và đầu xuân
Câu 3: Khung cảnh làng quê khi mùa xuân về được miêu tả :
Cảnh con người tấp nập chuẩn bị Tết: mọi người ở khắp các nẻo đường đi mua sắm Tết, vay trả nợ ... Phiên chợ cuối năm họp kín người .
Khung cảnh đường láng cũng được sửa sang , thay đổi chuẩn bụ đón Tết: Ngoài đình, ngoài chùa , mái quán chơ vơ trên đồng, bờ giếng tròn xây ... Đã được mặc tấm áo trắng tinh , trắng lốp.
Ngoài đồng lúa đã kín những mặt gương long lanh
Câu 4
Biện pháp liệt kê có tác dụng:
Khắc hoạ bức tranh sinh động toàn điện của ngày Tết vui vẻ , náo nhiệt
Thể hiện mong muốn của tác giả muốn một cuộc sống tốt đẹp , con người lương thiện xã hội bình yên ấm no , những con người lầm lạc sẽ làm lại cuộc đời sống lại cuộc sống tốt .
Tạp nhịp điệu dạt dào, cảm xúc tràn đầy làm cho đoạn văn trở nên có nhịp điệu , tha thiết
Câu 5
Văn bản thể hiện tình cảm tha thiết của tác giả đối với quê hương, con người và mùa xuân đất nước.Qua bức tranh sinh động về khung cảnh làng quê những ngày giáp Tết, với chợ đông vui, nhà cửa được quét vôi mới, người dân tất bật chuẩn bị đón năm mới . Tác giả bộc lộ niềm xúc động, yêu thương, trân trọng những giá trị truyền thống của dân tộc. Đồng thời, tác phẩm còn gửi gắm niềm tin và ước vọng về một cuộc sống yên vui, lương thiện, con người tốt đẹp hơn, xã hội an lành và hạnh phúc khi mùa xuân mới sang.