Dương Gia Bảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Gia Bảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật Câu 2: đề tài là sự suy tàn của Nho học Câu 3: tác giả đưa ra nhận định này vì ông chứng kiến sự xuống cấp trầm trọng của nền học vấn đương thời về sự thờ ơ của người học: "Mười người đi học, chín người thôi". Sự sa đoạ của người dạy: Thầy đồ không còn giữ được phong thái ung dung mà trở nên "nhấp nhổm", lo lắng vì sinh kế. Sự biến chất của tri thức: Sĩ khí thì bạc nhược, văn chương thì trở thành công cụ thực dụng, bất chấp để kiếm sống Câu 4: Tác giả sử dụng các từ láy như: lim dim, nhấp nhổm Tác dụng: Gợi hình, gợi cảm: Khắc họa sinh động những tư thế, dáng vẻ thảm hại, thiếu tự tin và đầy lo âu của các nhân vật, thể hiện thái độ mỉa mai, xót xa của Tú Xương trước cảnh "đạo học" suy đồi. Câu 5: Bài thơ là tiếng cười tự trào nhưng đầy cay đắng của Tú Xương trước thực trạng suy tàn của nền Nho học dưới tác động của chế độ thực dân. Qua đó, tác giả bộc lộ sự xót xa cho thân phận của người trí thức cũ và thái độ phê phán xã hội đương thời coi trọng vật chất, làm băng hoại những giá trị tinh thần tốt đẹp của dân tộc.


Câu 1 Đoạn văn "Những dặm đường xuân" của tác giả Băng Sơn kể về chuyện chuẩn bị Tết ở quê mình. Đọc xong, em thấy cảm động vì không khí Tết hồi xưa. Mọi người ai cũng bối rối, gấp gáp lo sắm sửa, từ người buôn bán cho tới người về ăn tết ở nhà. Tác giả tả cảnh mọi người đi mua sắm, chuẩn bị đồ đạc rất thật. Em thích cái đoạn nói về những người nghèo phải lo tính toán sao cho đủ cái Tết, ví dụ như bà cụ móm hay người vợ xa nhà chưa về được. Những cái đó làm mình suy ngẫm nhiều về cuộc sống. Tuy nghèo khó, nhưng ai cũng hi vọng vào một cái tết ấm áp, vui vẻ. Bài này cho thấy dù cuộc sống khó khắn nhưng tình cảm gia đình và tình làng nghĩa xóm thì luôn trọn vẹn trong ngày Xuân. Câu 2 Văn hoá dân tộc là cái cốt lõi của một đất nước. Bây giờ, khi thế giới đang phát triển nhanh và hội nhập, việc giữ gìn những nét đẹp văn hoá cổ truyền là một nhiệm vụ quan trọng mà nhất định thế hệ trẻ phải làm. Đầu tiên, phải biết rằng văn hoá là gia tài mà ông cha để lại. Nó không chỉ là áo dài, là phở, là ca hát dân gian thôi đâu, mà nó còn là cách mình ăn ở với nhau, là đạo lý làm người. Nếu mình quên đi cái gốc gác này, thì mình sẽ mất đi cái riêng của mình, dễ bị hòa tan vào văn hoá nước ngoài. Thế hệ trẻ bọn em có trách nhiệm lớn lắm. Trách nhiệm đầu tiên là phải tìm hiểu cho kĩ. Chứ không phải cứ thấy cái gì cổ là bỏ qua. Phải học lịch sử, phải biết tại sao mình lại có những ngày lễ hội đó. Ví dụ như tết nguyên đán, phải biết ý nghĩa của nó. Thứ hai, là phải thực hành và làm mới nó. Mấy bạn trẻ ngày nay có thể dùng mạng xã hội để quản bá các trò chơi dân gian, hoặc làm nhạc có chất liệu truyền thống để mọi người thấy là văn hoá không hề cũ kĩ mà còn rất sáng tạo và gần gũi đến các bạn trẻ. Không thì chúng ta có thể mở rộng bằng cách học nhiều ngôn ngữ, giao tiếp và quản bá với các nước khác về truyền thống, những cái đẹp cái hay của nước mình cho nước ngoài. Từ đó có thể phát triển và mở rộng hơn, giúp ích rất nhiều cho xã hội, con cháu chúng ta sau này. Nói chung, gìn giữ văn hoá dân tộc không phải là việc của riêng ai, nhưng thế hệ trẻ phải là người đi đầu. Mình phải yêu quý và tự hào về những gì mình có, thì mới có thể bảo tồn nó vững bền cho mai sau được. Thế hệ trẻ phải có ý thức sâu sắc về điều này

Câu 1 Đoạn văn "Những dặm đường xuân" của tác giả Băng Sơn kể về chuyện chuẩn bị Tết ở quê mình. Đọc xong, em thấy cảm động vì không khí Tết hồi xưa. Mọi người ai cũng bối rối, gấp gáp lo sắm sửa, từ người buôn bán cho tới người về ăn tết ở nhà. Tác giả tả cảnh mọi người đi mua sắm, chuẩn bị đồ đạc rất thật. Em thích cái đoạn nói về những người nghèo phải lo tính toán sao cho đủ cái Tết, ví dụ như bà cụ móm hay người vợ xa nhà chưa về được. Những cái đó làm mình suy ngẫm nhiều về cuộc sống. Tuy nghèo khó, nhưng ai cũng hi vọng vào một cái tết ấm áp, vui vẻ. Bài này cho thấy dù cuộc sống khó khắn nhưng tình cảm gia đình và tình làng nghĩa xóm thì luôn trọn vẹn trong ngày Xuân. Câu 2 Văn hoá dân tộc là cái cốt lõi của một đất nước. Bây giờ, khi thế giới đang phát triển nhanh và hội nhập, việc giữ gìn những nét đẹp văn hoá cổ truyền là một nhiệm vụ quan trọng mà nhất định thế hệ trẻ phải làm. Đầu tiên, phải biết rằng văn hoá là gia tài mà ông cha để lại. Nó không chỉ là áo dài, là phở, là ca hát dân gian thôi đâu, mà nó còn là cách mình ăn ở với nhau, là đạo lý làm người. Nếu mình quên đi cái gốc gác này, thì mình sẽ mất đi cái riêng của mình, dễ bị hòa tan vào văn hoá nước ngoài. Thế hệ trẻ bọn em có trách nhiệm lớn lắm. Trách nhiệm đầu tiên là phải tìm hiểu cho kĩ. Chứ không phải cứ thấy cái gì cổ là bỏ qua. Phải học lịch sử, phải biết tại sao mình lại có những ngày lễ hội đó. Ví dụ như tết nguyên đán, phải biết ý nghĩa của nó. Thứ hai, là phải thực hành và làm mới nó. Mấy bạn trẻ ngày nay có thể dùng mạng xã hội để quản bá các trò chơi dân gian, hoặc làm nhạc có chất liệu truyền thống để mọi người thấy là văn hoá không hề cũ kĩ mà còn rất sáng tạo và gần gũi đến các bạn trẻ. Không thì chúng ta có thể mở rộng bằng cách học nhiều ngôn ngữ, giao tiếp và quản bá với các nước khác về truyền thống, những cái đẹp cái hay của nước mình cho nước ngoài. Từ đó có thể phát triển và mở rộng hơn, giúp ích rất nhiều cho xã hội, con cháu chúng ta sau này. Nói chung, gìn giữ văn hoá dân tộc không phải là việc của riêng ai, nhưng thế hệ trẻ phải là người đi đầu. Mình phải yêu quý và tự hào về những gì mình có, thì mới có thể bảo tồn nó vững bền cho mai sau được. Thế hệ trẻ phải có ý thức sâu sắc về điều này