Nguyễn Tấn Phát
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Nhân vật anh gầy trong truyện ngắn “Anh béo và anh gầy” của Sê-khốp là hình tượng tiêu biểu cho kiểu người hèn nhát, trọng danh lợi và địa vị xã hội. Ban đầu, khi gặp lại bạn cũ, anh gầy tỏ ra thân mật, vui mừng, tự nhiên nhắc lại những kỉ niệm thuở thiếu thời. Nhưng khi biết anh béo là “viên chức bậc ba”, thái độ của anh lập tức thay đổi: mặt tái mét, người co rúm, giọng nói chuyển sang khúm núm, xưng hô “bẩm quan”, “quan lớn”. Sự biến đổi đột ngột ấy cho thấy bản chất hèn kém, nịnh bợ và đánh mất lòng tự trọng của anh gầy. Anh không còn xem người bạn cũ là bạn, mà chỉ nhìn thấy ở anh béo quyền lực và địa vị. Qua nhân vật này, Sê-khốp phê phán sâu sắc căn bệnh nô lệ tinh thần, tâm lý khúm núm trước quyền thế, đồng thời nhắc nhở con người cần biết giữ lòng tự trọng, cư xử chân thành và bình đẳng trong các mối quan hệ xã hội.
Câu 2: Có ý kiến cho rằng: “Chúng ta có thể phàn nàn vì bụi hồng có gai hoặc vui mừng vì bụi gai có hoa hồng.” Câu nói ấy gợi cho ta suy nghĩ về cách nhìn nhận vấn đề trong cuộc sống – điều có thể khiến một người trở nên bi quan hay lạc quan, hạnh phúc hay khổ đau. Cuộc sống vốn không hoàn hảo, luôn đan xen giữa niềm vui và nỗi buồn, thành công và thất bại. “Bụi hồng có gai” – đó là thực tế, nhưng con người có quyền lựa chọn thái độ của mình: than phiền vì những chiếc gai làm đau, hay vui mừng vì giữa gai góc ấy vẫn có hoa hồng nở rộ. Người chỉ thấy gai thường sống trong oán trách, mệt mỏi; ngược lại, người biết trân trọng hoa hồng sẽ sống lạc quan, mạnh mẽ và hạnh phúc hơn. Cách nhìn tích cực giúp ta hóa giải khó khăn, biến thử thách thành cơ hội, và nhận ra ý nghĩa của từng trải nghiệm trong cuộc đời. Thực tế cho thấy, những con người thành công đều là những người biết nhìn đời bằng con mắt yêu thương và hy vọng. Thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký dù mất hai tay vẫn tập viết bằng chân, trở thành tấm gương vượt khó; Nick Vujicic dù không có tay chân vẫn chọn cách sống vui vẻ, truyền cảm hứng cho hàng triệu người. Họ không phàn nàn vì “gai”, mà mỉm cười vì “hoa hồng” của nghị lực và niềm tin. Trong khi đó, những ai chỉ nhìn thấy khó khăn sẽ dễ nản chí, bỏ cuộc và đánh mất cơ hội trưởng thành. Tuy nhiên, nhìn cuộc đời bằng ánh mắt lạc quan không có nghĩa là phủ nhận thực tế hay sống mơ mộng viển vông. Ta vẫn cần nhìn rõ “gai” để biết tránh, nhưng không nên vì nó mà quên đi vẻ đẹp của “hoa”. Đó là sự tỉnh táo, cân bằng giữa hiểu rõ thực tế và giữ lòng tin vào điều tốt đẹp. Tóm lại, cuộc sống giống như một bụi hồng có cả gai và hoa. Hạnh phúc hay khổ đau tùy thuộc vào cách chúng ta nhìn nhận và đón nhận nó. Hãy chọn cho mình một thái độ sống tích cực, biết trân trọng những điều tốt đẹp, bởi chỉ có như thế, cuộc đời mới thực sự tỏa hương như đóa hồng giữa bão tố.
Câu 1: Văn bản “Anh béo và anh gầy” thuộc thể loại truyện ngắn hiện thực.
Câu 2: Đoạn thể hiện sự thay đổi đột ngột là:
> “Anh gầy bỗng dưng tái mét mặt, ngây ra như phỗng đá, nhưng lát sau thì anh ta toét miệng cười mặt mày nhăn nhúm; dường như mắt anh ta sáng hẳn lên. Toàn thân anh ta rúm ró, so vai rụt cổ khúm núm... Cả mấy thứ va-li, hộp, túi của anh ta như cũng co rúm lại, nhăn nhó... Chiếc cằm dài của bà vợ như dài thêm ra; thằng Na-pha-na-in thì rụt chân vào và gài hết cúc áo lại...”
→ Đây là lúc anh gầy và gia đình thay đổi thái độ sau khi biết bạn mình là “viên chức bậc ba”.
Câu 3: Tình huống truyện là cuộc gặp gỡ tình cờ giữa hai người bạn cũ – anh béo và anh gầy – tại sân ga, từ đó bộc lộ thái độ, tính cách và sự khác biệt trong cách ứng xử của họ khi địa vị xã hội của mỗi người đã thay đổi
Câu 4: Thời điểm Thái độ của anh gầy
Trước khi biết cấp bậc Thân mật, tự nhiên, vui vẻ; xưng hô bình đẳng như những người bạn cũ; nói chuyện thân tình, nhớ lại kỷ niệm xưa. Sau khi biết cấp bậc Trở nên khúm núm, sợ sệt, cung kính, nịnh nọt; xưng hô lễ phép kiểu “bẩm quan”, “quan lớn”; thái độ mất tự trọng, hèn hạ.
→ Sự thay đổi đó cho thấy anh gầy là người trọng địa vị, xem thường bản thân và đánh mất tình bạn chân thành.
Câu 5: Truyện phê phán thói nịnh hót, hèn hạ, xem thường bản thân và trọng địa vị xã hội của con người trong xã hội Nga đương thời; đồng thời đề cao tình bạn chân thành, sự tự trọng và lòng trung thực trong quan hệ giữa người với người.
Câu 1: Nhân vật Thứ trong đoạn trích Sống mòn của Nam Cao là hình tượng tiêu biểu cho lớp trí thức tiểu tư sản nghèo trước Cách mạng. Thứ từng là một thanh niên có học, có hoài bão và khát vọng lớn lao. Khi ngồi trên ghế nhà trường, anh mơ ước sẽ trở thành người có ích, đem lại những đổi thay tốt đẹp cho quê hương, đất nước. Nhưng hiện thực khắc nghiệt của xã hội cũ đã khiến ước mơ ấy bị vùi dập. Thứ rơi vào cảnh nghèo đói, thất nghiệp, bế tắc; bị giam hãm trong cuộc sống tù túng, quẩn quanh, khiến anh trở nên nhỏ nhen, yếu đuối, dần đánh mất chính mình. Tuy vậy, Thứ vẫn là một con người đáng thương hơn đáng trách, bởi trong anh vẫn le lói ánh sáng của khát vọng sống, của ý thức về giá trị bản thân. Qua nhân vật Thứ, Nam Cao thể hiện niềm cảm thông sâu sắc với những kiếp người bị vùi lấp trong xã hội cũ và gửi gắm nỗi trăn trở về bi kịch “sống mòn” của con người khi không được sống đúng nghĩa.
Câu 2:Nhà văn Gabriel Garcia Marquez từng nói: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi, mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ.” Câu nói giản dị nhưng chứa đựng một triết lí sâu sắc về sức mạnh của ước mơ trong cuộc sống con người, đặc biệt là với tuổi trẻ. Tuổi trẻ là quãng đời tươi đẹp nhất, là khoảng thời gian của nhiệt huyết, của niềm tin và khát vọng vươn tới những điều tốt đẹp. Ước mơ chính là ngọn lửa soi đường, là nguồn động lực giúp con người dám nghĩ, dám làm, dám vượt qua giới hạn bản thân để chạm tới thành công. Khi con người còn biết ước mơ, nghĩa là trái tim họ vẫn còn trẻ, vẫn còn khát khao sống có ý nghĩa. Ngược lại, một người dù trẻ về tuổi tác nhưng không có ước mơ, không có mục tiêu phấn đấu thì cuộc đời dễ rơi vào trạng thái mệt mỏi, vô vị, “già cỗi” trong tâm hồn. Câu nói của Marquez nhắc nhở chúng ta rằng tuổi tác không phải là ranh giới của tuổi trẻ – chính khát vọng và tinh thần theo đuổi ước mơ mới quyết định con người còn trẻ hay không. Trong thực tế, có biết bao tấm gương tuổi trẻ biết nuôi dưỡng ước mơ và kiên trì theo đuổi đến cùng. Những nhà khoa học, nghệ sĩ, vận động viên hay doanh nhân trẻ thành công đều bắt đầu từ một ước mơ nhỏ bé nhưng cháy bỏng. Ngược lại, cũng không ít người trẻ sống buông xuôi, thờ ơ, để mặc thời gian trôi qua vô nghĩa vì sợ thất bại, sợ khó khăn. Chính sự từ bỏ ước mơ ấy khiến họ “già” đi trong tâm hồn dù tuổi đời còn rất trẻ. Vì vậy, mỗi người – đặc biệt là học sinh chúng ta – cần biết nuôi dưỡng và hành động vì ước mơ của mình. Hãy đặt ra mục tiêu rõ ràng, không ngừng học hỏi, nỗ lực và giữ niềm tin dù con đường phía trước có gian nan. Ước mơ không chỉ giúp ta chạm đến thành công mà còn làm cho cuộc sống có ý nghĩa hơn, giúp ta trưởng thành hơn mỗi ngày. Tóm lại, ước mơ là tuổi trẻ của tâm hồn, là hơi thở của cuộc sống. Khi con người còn ước mơ, họ vẫn còn trẻ, còn sống một cuộc đời rực rỡ và đầy hi vọng.
Câu 1: Đoạn trích được kể theo ngôi thứ ba, nhưng điểm nhìn trần thuật đặt chủ yếu vào nhân vật Thứ.
Người kể chuyện không trực tiếp xuất hiện mà thâm nhập vào nội tâm Thứ, miêu tả cảm xúc, suy nghĩ, dòng ý thức của nhân vật
Câu 2: Khi còn đi học, Thứ mang trong mình những ước vọng cao xa, lý tưởng lớn lao:
Muốn học thành tài: đỗ Thành chung, đỗ Tú tài, vào Đại học đường, sang Pháp học.
Muốn trở thành một vĩ nhân, làm những việc lớn, mang lại thay đổi lớn lao cho đất nước.
->Những ước mơ ấy thể hiện khát vọng sống có ích, tinh thần cầu tiến và lòng yêu nước của người trí thức trẻ trước Cách mạng.
Câu 3: Biện pháp tu từ:
Điệp từ – điệp cấu trúc: “sẽ… sẽ…”, “chết mà chưa…”
Liệt kê: “mốc lên, gỉ đi, mòn, mục ra”
Tác dụng:
Làm cho văn bản trở nên hay hơn, thu hút người đọc, gợi lên sự khách quan cho đọc giả
Diễn tả nỗi tuyệt vọng tột cùng của Thứ trước cuộc sống bế tắc, tẻ nhạt.
Gợi hình ảnh con người bị tha hóa, bị cuộc đời giam hãm, dần mất đi ý nghĩa của sự tồn tại.
Tố cáo xã hội cũ tàn nhẫn, khiến những người có học, có khát vọng phải “sống mòn” trong đau khổ.
Câu 4:Cuộc sống: nghèo túng, tù túng, bế tắc, không lối thoát. Thứ bị cuốn vào vòng quẩn quanh “đi – về – đói – lo – thất nghiệp”.
Con người:
Thông minh, có học, từng có lý tưởng, nhưng dần trở nên bất lực, yếu đuối, nhu nhược, mất niềm tin và ý chí đấu tranh.
Ý thức sâu sắc về bi kịch của mình (“y sẽ chết mà chưa sống”), nhưng không đủ dũng cảm để thay đổi số phận.
->Nhân vật Thứ là hình ảnh điển hình cho lớp trí thức tiểu tư sản nghèo trước Cách mạng, sống trong cảnh “sống mòn” về cả vật chất lẫn tinh thần.
Câu 5: Con người chỉ thực sự sống đúng nghĩa khi biết vươn lên, không cam chịu, không để nỗi sợ hãi và thói quen trói buộc.
Nam Cao gửi gắm niềm thương cảm sâu sắc cho những kiếp người bị giam hãm trong xã hội cũ, đồng thời thức tỉnh con người hãy sống mạnh mẽ, có ý nghĩa hơn.
Câu 1:
Trong truyện ngắn Áo Tết của Nguyễn Ngọc Tư, tình bạn giữa bé Em và Bích được thể hiện thật trong sáng, hồn nhiên thông qua sự đan xen điểm nhìn trần thuật đầy tinh tế. Ở điểm nhìn của bé Em, ta thấy một cô bé vô tư, thích khoe áo mới, nhưng sau đó lại biết nghĩ cho bạn, biết từ bỏ niềm vui cá nhân để bạn mình không chạnh lòng. Ở điểm nhìn của Bích, ta cảm nhận được sự chân thành, giản dị và tấm lòng biết trân quý tình bạn, dù nghèo vẫn không tủi thân, vẫn yêu quý bạn hết lòng. Sự đan xen giữa hai điểm nhìn giúp câu chuyện trở nên sinh động, vừa thể hiện tâm lý trẻ thơ ngây ngô, vừa bộc lộ vẻ đẹp của tình bạn trong sáng, nhân hậu. Tác giả đã khéo léo cho thấy rằng tình bạn chân thật không dựa trên vật chất mà được nuôi dưỡng bằng sự cảm thông và thương yêu, khiến người đọc xúc động và thêm tin vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống.
Câu 2:
Mahatma Gandhi từng nói: “Tài nguyên thiên nhiên không phải là di sản của tổ tiên chúng ta, mà là sự vay mượn từ các thế hệ tương lai.” Câu nói ấy gợi cho ta suy ngẫm sâu sắc về trách nhiệm của con người đối với môi trường và tài nguyên thiên nhiên – những giá trị quý báu đang nuôi dưỡng sự sống trên Trái Đất này. Tài nguyên thiên nhiên là nền tảng tồn tại của con người và mọi sinh vật. Không có đất, nước, rừng, không khí và khoáng sản, con người không thể sinh sống, sản xuất hay phát triển. Đó là nguồn cung cấp lương thực, năng lượng và vật liệu cho mọi hoạt động của đời sống. Hơn nữa, tài nguyên thiên nhiên còn giữ vai trò điều hòa khí hậu, duy trì cân bằng sinh thái, giúp Trái Đất là một hành tinh có thể sinh tồn. Tuy nhiên, vì lợi ích trước mắt, con người đang khai thác chúng quá mức, khiến tài nguyên dần cạn kiệt, môi trường ô nhiễm, khí hậu biến đổi nghiêm trọng. Câu nói của Gandhi nhắc nhở rằng chúng ta chỉ là “người mượn” tạm thời những gì thiên nhiên ban tặng. Nếu hủy hoại nó, chúng ta đang đánh mất tương lai của chính mình và của các thế hệ sau. Vì vậy, bảo vệ tài nguyên thiên nhiên là nghĩa vụ và cũng là biểu hiện của lòng nhân ái, trách nhiệm. Để làm được điều đó, trước hết, mỗi quốc gia cần có chính sách khai thác hợp lý, phát triển kinh tế đi đôi với bảo vệ môi trường. Doanh nghiệp phải áp dụng công nghệ sạch, tái chế, tiết kiệm năng lượng. Còn mỗi cá nhân cần hình thành lối sống xanh: trồng cây, tiết kiệm điện nước, không xả rác bừa bãi, hạn chế tiêu dùng lãng phí. Đặc biệt, giáo dục ý thức bảo vệ môi trường trong trường học sẽ giúp thế hệ trẻ hiểu và hành động vì hành tinh xanh. Tài nguyên thiên nhiên là món quà vô giá mà Trái Đất dành tặng cho loài người. Nếu biết trân trọng và gìn giữ, con người sẽ được sống trong một thế giới trong lành, bền vững. Ngược lại, nếu thờ ơ và hủy hoại, hậu quả sẽ là chính sự diệt vong của nhân loại. Hãy cùng nhau hành động ngay hôm nay, để khi trả lại cho thế hệ mai sau, Trái Đất vẫn xanh, sạch và đầy sức sống.
Câu 1: Văn bản " Áo Tết " thuộc thể loại truyện ngắn ( vì có cốt truyện, nhân vật, lời kể, tình huống và kết thúc ý nghĩa, phản ánh lát cắt trong cuộc sống trẻ em vùng quê ngày xưa
Câu 2 : Đề tài của văn bản là tình bạn trong sáng, chân thành của hai cô bé trong những ngày Tết – một bạn có hoàn cảnh khá giả, một bạn nghèo hơn.
Câu 3:
Cốt truyện của văn bản đơn giản, nhẹ nhàng nhưng giàu ý nghĩa nhân văn, xoay quanh câu chuyện về chiếc áo Tết và tình cảm giữa hai người bạn nhỏ.
Câu chuyện phát triển tự nhiên, gần gũi, không có xung đột gay gắt nhưng vẫn để lại dư âm ấm áp và cảm động
Câu 4: Chi tiết tiêu biểu nhất là khi bé Em quyết định không mặc bộ đầm hồng mà chọn áo thường để đi chơi với bạn Bích. Vì: Chi tiết này thể hiện rõ tấm lòng biết nghĩ cho bạn, sự đồng cảm, sẻ chia và tình bạn chân thành. Bé Em hiểu rằng niềm vui ngày Tết không nằm ở áo đẹp, mà ở sự hòa đồng và tình cảm giữa hai đứa. Đây là cao trào và cũng là điểm sáng nhân văn của truyện.
Câu 5: Văn bản kể về tình bạn hồn nhiên, trong sáng và chan chứa yêu thương giữa hai cô bé – bé Em và bé Bích – trong những ngày Tết. Qua câu chuyện, tác giả muốn gửi gắm thông điệp: > Tình bạn chân thành, biết sẻ chia và đồng cảm quý giá hơn mọi vật chất, hơn cả những bộ quần áo đẹp.