Nguyễn Xuân Mai

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Xuân Mai
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Đoạn trích kể lại câu chuyện đầy nước mắt của một cô gái đang yêu say đắm nhưng bị cha mẹ ép gả cho người khác theo hủ tục "cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy". Giữa đau khổ tột cùng, cô nhớ thương người yêu da diết, chạy vạy khắp nơi cầu xin sự giúp đỡ, nhưng dường như cả thế gian đều quay lưng lại với hạnh phúc mong manh của đôi lứa. Câu 2. Đoạn trích vang lên những tiếng nói đầy ám ảnh: · Tiếng nức nở đau thương của cô gái người con gái đang khao khát được sống trọn vẹn với tình yêu của mình. · Lời mắng nhiếc nghiệt ngã của người mẹ như một lưỡi dao cứa vào trái tim non nớt của con. · Và tiếng thì thầm, bàn tán của dân làng những con người vô tình trở thành nấm mồ chôn vùi hạnh phúc của đôi trẻ. Câu 3. Tâm trạng cô gái hiện lên đau đớn đến xé lòng! Hình ảnh cô "chạy ra chạy vào" như con thú nhốt trong lồng, lòng "nát ruột gan" vì nhớ thương người yêu khiến người đọc không cầm được nước mắt. Đó là nỗi đau của một trái tim đang bị bẻ gãy giữa chừng, là nỗi tuyệt vọng của một kiếp người nhỏ bé trước bão tố cuộc đời, là nỗi cô đơn đến rợn ngợp khi không ai thấu hiểu và sẻ chia. Câu 4. Hai câu thơ như tiếng thở dài đau đớn của một kiếp người: "Ngẫm thân em chỉ bằng thân con bọ ngựa, Bằng con chẫu chuộc thôi." Hình ảnh so sánh như nhát dao cứa vào lòng người đọc. Cô gái tự ví mình với những sinh vật nhỏ bé, mong manh nhất trong vũ trụ - con bọ ngựa, con chẫu chuộc. Phải đau khổ đến nhường nào, tuyệt vọng đến nhường nào, người ta mới cảm thấy bản thân mình nhỏ bé, vô nghĩa đến thế trước định mệnh nghiệt ngã! Đó là nỗi tủi thân đến thấu xương, là tiếng khóc nghẹn ngào của một con người bị tước đoạt quyền được yêu thương. Câu 5. Đọc những dòng thơ đẫm lệ này, lòng tôi quặn thắt. Quan niệm "cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy" đã cướp đi biết bao nhiêu hạnh phúc, chôn vùi biết bao nhiêu cuộc đời! Đằng sau câu nói tưởng chừng như quan tâm ấy là biết bao đau thương, nước mắt của những con người bị tước mất quyền được yêu thương. Dẫu hiểu rằng cha mẹ nào cũng mong con có cuộc sống ổn định, nhưng tình yêu đâu phải món hàng để mặc cả, hạnh phúc đâu phải chiếc áo để may sẵn! Ép duyên, cưỡng hôn chẳng khác nào gieo mầm bất hạnh cho chính con mình. Hãy để tình yêu được tự do đơm hoa, hãy để con tim được quyền lên tiếng. Cha mẹ hãy là điểm tựa, là chỗ dựa vững chắc, chứ đừng là người "đặt đâu" cho con phải ngồi đó. Bởi một khi hạnh phúc đã bị đánh đổi bằng nước mắt và sự cưỡng cầu, thì đó không còn là hôn nhân, mà là tấm vé đưa con người vào bi kịch suốt đời!

Câu 1. Đoạn trích kể lại câu chuyện đầy nước mắt của một cô gái đang yêu say đắm nhưng bị cha mẹ ép gả cho người khác theo hủ tục "cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy". Giữa đau khổ tột cùng, cô nhớ thương người yêu da diết, chạy vạy khắp nơi cầu xin sự giúp đỡ, nhưng dường như cả thế gian đều quay lưng lại với hạnh phúc mong manh của đôi lứa. Câu 2. Đoạn trích vang lên những tiếng nói đầy ám ảnh: · Tiếng nức nở đau thương của cô gái người con gái đang khao khát được sống trọn vẹn với tình yêu của mình. · Lời mắng nhiếc nghiệt ngã của người mẹ như một lưỡi dao cứa vào trái tim non nớt của con. · Và tiếng thì thầm, bàn tán của dân làng những con người vô tình trở thành nấm mồ chôn vùi hạnh phúc của đôi trẻ. Câu 3. Tâm trạng cô gái hiện lên đau đớn đến xé lòng! Hình ảnh cô "chạy ra chạy vào" như con thú nhốt trong lồng, lòng "nát ruột gan" vì nhớ thương người yêu khiến người đọc không cầm được nước mắt. Đó là nỗi đau của một trái tim đang bị bẻ gãy giữa chừng, là nỗi tuyệt vọng của một kiếp người nhỏ bé trước bão tố cuộc đời, là nỗi cô đơn đến rợn ngợp khi không ai thấu hiểu và sẻ chia. Câu 4. Hai câu thơ như tiếng thở dài đau đớn của một kiếp người: "Ngẫm thân em chỉ bằng thân con bọ ngựa, Bằng con chẫu chuộc thôi." Hình ảnh so sánh như nhát dao cứa vào lòng người đọc. Cô gái tự ví mình với những sinh vật nhỏ bé, mong manh nhất trong vũ trụ - con bọ ngựa, con chẫu chuộc. Phải đau khổ đến nhường nào, tuyệt vọng đến nhường nào, người ta mới cảm thấy bản thân mình nhỏ bé, vô nghĩa đến thế trước định mệnh nghiệt ngã! Đó là nỗi tủi thân đến thấu xương, là tiếng khóc nghẹn ngào của một con người bị tước đoạt quyền được yêu thương. Câu 5. Đọc những dòng thơ đẫm lệ này, lòng tôi quặn thắt. Quan niệm "cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy" đã cướp đi biết bao nhiêu hạnh phúc, chôn vùi biết bao nhiêu cuộc đời! Đằng sau câu nói tưởng chừng như quan tâm ấy là biết bao đau thương, nước mắt của những con người bị tước mất quyền được yêu thương. Dẫu hiểu rằng cha mẹ nào cũng mong con có cuộc sống ổn định, nhưng tình yêu đâu phải món hàng để mặc cả, hạnh phúc đâu phải chiếc áo để may sẵn! Ép duyên, cưỡng hôn chẳng khác nào gieo mầm bất hạnh cho chính con mình. Hãy để tình yêu được tự do đơm hoa, hãy để con tim được quyền lên tiếng. Cha mẹ hãy là điểm tựa, là chỗ dựa vững chắc, chứ đừng là người "đặt đâu" cho con phải ngồi đó. Bởi một khi hạnh phúc đã bị đánh đổi bằng nước mắt và sự cưỡng cầu, thì đó không còn là hôn nhân, mà là tấm vé đưa con người vào bi kịch suốt đời!

Câu 1. Đoạn trích kể lại câu chuyện đầy nước mắt của một cô gái đang yêu say đắm nhưng bị cha mẹ ép gả cho người khác theo hủ tục "cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy". Giữa đau khổ tột cùng, cô nhớ thương người yêu da diết, chạy vạy khắp nơi cầu xin sự giúp đỡ, nhưng dường như cả thế gian đều quay lưng lại với hạnh phúc mong manh của đôi lứa. Câu 2. Đoạn trích vang lên những tiếng nói đầy ám ảnh: · Tiếng nức nở đau thương của cô gái người con gái đang khao khát được sống trọn vẹn với tình yêu của mình. · Lời mắng nhiếc nghiệt ngã của người mẹ như một lưỡi dao cứa vào trái tim non nớt của con. · Và tiếng thì thầm, bàn tán của dân làng những con người vô tình trở thành nấm mồ chôn vùi hạnh phúc của đôi trẻ. Câu 3. Tâm trạng cô gái hiện lên đau đớn đến xé lòng! Hình ảnh cô "chạy ra chạy vào" như con thú nhốt trong lồng, lòng "nát ruột gan" vì nhớ thương người yêu khiến người đọc không cầm được nước mắt. Đó là nỗi đau của một trái tim đang bị bẻ gãy giữa chừng, là nỗi tuyệt vọng của một kiếp người nhỏ bé trước bão tố cuộc đời, là nỗi cô đơn đến rợn ngợp khi không ai thấu hiểu và sẻ chia. Câu 4. Hai câu thơ như tiếng thở dài đau đớn của một kiếp người: "Ngẫm thân em chỉ bằng thân con bọ ngựa, Bằng con chẫu chuộc thôi." Hình ảnh so sánh như nhát dao cứa vào lòng người đọc. Cô gái tự ví mình với những sinh vật nhỏ bé, mong manh nhất trong vũ trụ - con bọ ngựa, con chẫu chuộc. Phải đau khổ đến nhường nào, tuyệt vọng đến nhường nào, người ta mới cảm thấy bản thân mình nhỏ bé, vô nghĩa đến thế trước định mệnh nghiệt ngã! Đó là nỗi tủi thân đến thấu xương, là tiếng khóc nghẹn ngào của một con người bị tước đoạt quyền được yêu thương. Câu 5. Đọc những dòng thơ đẫm lệ này, lòng tôi quặn thắt. Quan niệm "cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy" đã cướp đi biết bao nhiêu hạnh phúc, chôn vùi biết bao nhiêu cuộc đời! Đằng sau câu nói tưởng chừng như quan tâm ấy là biết bao đau thương, nước mắt của những con người bị tước mất quyền được yêu thương. Dẫu hiểu rằng cha mẹ nào cũng mong con có cuộc sống ổn định, nhưng tình yêu đâu phải món hàng để mặc cả, hạnh phúc đâu phải chiếc áo để may sẵn! Ép duyên, cưỡng hôn chẳng khác nào gieo mầm bất hạnh cho chính con mình. Hãy để tình yêu được tự do đơm hoa, hãy để con tim được quyền lên tiếng. Cha mẹ hãy là điểm tựa, là chỗ dựa vững chắc, chứ đừng là người "đặt đâu" cho con phải ngồi đó. Bởi một khi hạnh phúc đã bị đánh đổi bằng nước mắt và sự cưỡng cầu, thì đó không còn là hôn nhân, mà là tấm vé đưa con người vào bi kịch suốt đời!

Câu 1. Đoạn trích kể lại câu chuyện đầy nước mắt của một cô gái đang yêu say đắm nhưng bị cha mẹ ép gả cho người khác theo hủ tục "cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy". Giữa đau khổ tột cùng, cô nhớ thương người yêu da diết, chạy vạy khắp nơi cầu xin sự giúp đỡ, nhưng dường như cả thế gian đều quay lưng lại với hạnh phúc mong manh của đôi lứa. Câu 2. Đoạn trích vang lên những tiếng nói đầy ám ảnh: · Tiếng nức nở đau thương của cô gái người con gái đang khao khát được sống trọn vẹn với tình yêu của mình. · Lời mắng nhiếc nghiệt ngã của người mẹ như một lưỡi dao cứa vào trái tim non nớt của con. · Và tiếng thì thầm, bàn tán của dân làng những con người vô tình trở thành nấm mồ chôn vùi hạnh phúc của đôi trẻ. Câu 3. Tâm trạng cô gái hiện lên đau đớn đến xé lòng! Hình ảnh cô "chạy ra chạy vào" như con thú nhốt trong lồng, lòng "nát ruột gan" vì nhớ thương người yêu khiến người đọc không cầm được nước mắt. Đó là nỗi đau của một trái tim đang bị bẻ gãy giữa chừng, là nỗi tuyệt vọng của một kiếp người nhỏ bé trước bão tố cuộc đời, là nỗi cô đơn đến rợn ngợp khi không ai thấu hiểu và sẻ chia. Câu 4. Hai câu thơ như tiếng thở dài đau đớn của một kiếp người: "Ngẫm thân em chỉ bằng thân con bọ ngựa, Bằng con chẫu chuộc thôi." Hình ảnh so sánh như nhát dao cứa vào lòng người đọc. Cô gái tự ví mình với những sinh vật nhỏ bé, mong manh nhất trong vũ trụ - con bọ ngựa, con chẫu chuộc. Phải đau khổ đến nhường nào, tuyệt vọng đến nhường nào, người ta mới cảm thấy bản thân mình nhỏ bé, vô nghĩa đến thế trước định mệnh nghiệt ngã! Đó là nỗi tủi thân đến thấu xương, là tiếng khóc nghẹn ngào của một con người bị tước đoạt quyền được yêu thương. Câu 5. Đọc những dòng thơ đẫm lệ này, lòng tôi quặn thắt. Quan niệm "cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy" đã cướp đi biết bao nhiêu hạnh phúc, chôn vùi biết bao nhiêu cuộc đời! Đằng sau câu nói tưởng chừng như quan tâm ấy là biết bao đau thương, nước mắt của những con người bị tước mất quyền được yêu thương. Dẫu hiểu rằng cha mẹ nào cũng mong con có cuộc sống ổn định, nhưng tình yêu đâu phải món hàng để mặc cả, hạnh phúc đâu phải chiếc áo để may sẵn! Ép duyên, cưỡng hôn chẳng khác nào gieo mầm bất hạnh cho chính con mình. Hãy để tình yêu được tự do đơm hoa, hãy để con tim được quyền lên tiếng. Cha mẹ hãy là điểm tựa, là chỗ dựa vững chắc, chứ đừng là người "đặt đâu" cho con phải ngồi đó. Bởi một khi hạnh phúc đã bị đánh đổi bằng nước mắt và sự cưỡng cầu, thì đó không còn là hôn nhân, mà là tấm vé đưa con người vào bi kịch suốt đời!

Câu 1. Đoạn trích kể lại câu chuyện đầy nước mắt của một cô gái đang yêu say đắm nhưng bị cha mẹ ép gả cho người khác theo hủ tục "cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy". Giữa đau khổ tột cùng, cô nhớ thương người yêu da diết, chạy vạy khắp nơi cầu xin sự giúp đỡ, nhưng dường như cả thế gian đều quay lưng lại với hạnh phúc mong manh của đôi lứa. Câu 2. Đoạn trích vang lên những tiếng nói đầy ám ảnh: · Tiếng nức nở đau thương của cô gái người con gái đang khao khát được sống trọn vẹn với tình yêu của mình. · Lời mắng nhiếc nghiệt ngã của người mẹ như một lưỡi dao cứa vào trái tim non nớt của con. · Và tiếng thì thầm, bàn tán của dân làng những con người vô tình trở thành nấm mồ chôn vùi hạnh phúc của đôi trẻ. Câu 3. Tâm trạng cô gái hiện lên đau đớn đến xé lòng! Hình ảnh cô "chạy ra chạy vào" như con thú nhốt trong lồng, lòng "nát ruột gan" vì nhớ thương người yêu khiến người đọc không cầm được nước mắt. Đó là nỗi đau của một trái tim đang bị bẻ gãy giữa chừng, là nỗi tuyệt vọng của một kiếp người nhỏ bé trước bão tố cuộc đời, là nỗi cô đơn đến rợn ngợp khi không ai thấu hiểu và sẻ chia. Câu 4. Hai câu thơ như tiếng thở dài đau đớn của một kiếp người: "Ngẫm thân em chỉ bằng thân con bọ ngựa, Bằng con chẫu chuộc thôi." Hình ảnh so sánh như nhát dao cứa vào lòng người đọc. Cô gái tự ví mình với những sinh vật nhỏ bé, mong manh nhất trong vũ trụ - con bọ ngựa, con chẫu chuộc. Phải đau khổ đến nhường nào, tuyệt vọng đến nhường nào, người ta mới cảm thấy bản thân mình nhỏ bé, vô nghĩa đến thế trước định mệnh nghiệt ngã! Đó là nỗi tủi thân đến thấu xương, là tiếng khóc nghẹn ngào của một con người bị tước đoạt quyền được yêu thương. Câu 5. Đọc những dòng thơ đẫm lệ này, lòng tôi quặn thắt. Quan niệm "cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy" đã cướp đi biết bao nhiêu hạnh phúc, chôn vùi biết bao nhiêu cuộc đời! Đằng sau câu nói tưởng chừng như quan tâm ấy là biết bao đau thương, nước mắt của những con người bị tước mất quyền được yêu thương. Dẫu hiểu rằng cha mẹ nào cũng mong con có cuộc sống ổn định, nhưng tình yêu đâu phải món hàng để mặc cả, hạnh phúc đâu phải chiếc áo để may sẵn! Ép duyên, cưỡng hôn chẳng khác nào gieo mầm bất hạnh cho chính con mình. Hãy để tình yêu được tự do đơm hoa, hãy để con tim được quyền lên tiếng. Cha mẹ hãy là điểm tựa, là chỗ dựa vững chắc, chứ đừng là người "đặt đâu" cho con phải ngồi đó. Bởi một khi hạnh phúc đã bị đánh đổi bằng nước mắt và sự cưỡng cầu, thì đó không còn là hôn nhân, mà là tấm vé đưa con người vào bi kịch suốt đời!

Câu 1. Có thể xác định đoạn trích trên thuộc thể loại truyện thơ vì văn bản được viết dưới dạng thơ, có vần điệu, nhịp điệu rõ ràng (các câu thơ xen kẽ, có vần lưng, vần chân). Bên cạnh đó, tác phẩm mang yếu tố tự sự, kể lại một câu chuyện có cốt truyện hoàn chỉnh về tình yêu đôi lứa và bi kịch cuộc đời của Chàng Lú và Nàng Ủa - những đặc trưng tiêu biểu của thể loại truyện thơ dân gian. Câu 2. Người cha thể hiện sự ngăn cấm quyết liệt qua lời đe dọa đầy bạo lực: "Hễ mày còn bướng thì tao chặt đầu!". Câu nói này cho thấy sự độc đoán, tuyệt đối của người cha, sẵn sàng dùng vũ lực và cái chết để ngăn cản con gái theo đuổi tình yêu tự do, không chấp nhận bất kỳ sự phản kháng nào. Câu 3. Những hành động cho thấy tình cảm sâu đậm của Chàng Lú dành cho Nàng Ủa: · Khi nghe tin, Chàng Lú "sợ đi ngay" - lo lắng, tức tốc tìm đến người yêu. · "Đây rồi Chàng gọi, Chàng lay" - ân cần, cuống quýt đánh thức Nàng Ủa. · "Hà hơi Chàng bế Chàng bổng" - nâng niu, trân trọng như báu vật. · Lời vỗ về: "Gắng hãy về chớ quá buồn đau / Mặc cho kẻ lượn bên rào / Có trời chứng giám ta nào phụ nhau!" - vừa dịu dàng an ủi, vừa khẳng định tình cảm thủy chung. Câu 4. Tình cảm của Chàng Lú và Nàng Ủa là thứ tình yêu mãnh liệt, sâu nặng và thủy chung. Khi xa cách, cả hai đều đau đớn tột cùng (Nàng Ủa "ngã vật nằm queo", mê man; Chàng Lú cuống quýt tìm đến). Họ sẵn sàng vượt qua mọi ngăn cấm, thậm chí đối diện với cái chết để bảo vệ tình yêu. Câu nói "Anh yêu quý, chết đi cho khuất / Sống chia lìa, lay lắt anh ơi!" cho thấy họ coi cái chết còn dễ chịu hơn cảnh sống xa nhau. Đó là tình yêu trong sáng, mãnh liệt nhưng đầy bi kịch trước sự hà khắc của xã hội phong kiến. Câu 5. Qua văn bản, hiện tượng hôn nhân cưỡng ép hiện lên như một hủ tục đầy bất công và tàn nhẫn. Nó thể hiện quyền lực tuyệt đối của cha mẹ trong việc định đoạt hạnh phúc của con cái, bất chấp tình cảm và nguyện vọng của chúng. Hôn nhân cưỡng ép đã chà đạp lên quyền tự do yêu đương, chà đạp lên hạnh phúc cá nhân, đẩy con người vào bi kịch đau thương, thậm chí là cái chết như trong câu chuyện của Chàng Lú và Nàng Ủa. Ngày nay, dù xã hội đã văn minh hơn, chúng ta vẫn cần lên án mạnh mẽ mọi hình thức ép buộc trong hôn nhân, đồng thời tôn trọng quyền được lựa chọn và quyết định hạnh phúc của mỗi người.

Có bao giờ bạn tự hỏi, vì sao mình lại cười theo một câu chuyện chẳng buồn cười? Vì sao mình lại chia sẻ một bài viết chưa kịp đọc hết? Đó là lúc tâm lý đám đông đang len lỏi vào tâm trí, và với giới trẻ, nó để lại những hậu quả khôn lường.Em đã chứng kiến những người bạn vốn cá tính bỗng trở nên "vô tri" chỉ vì muốn hòa vào đám đông. Họ chạy theo trào lưu vô bổ, tham gia hội nhóm độc hại vì sợ bị lạc lõng. Tác hại đầu tiên là đánh mất chính mình. Nhiều bạn chọn ngành học, chọn nghề nghiệp chỉ vì "ai cũng chọn", để rồi ân hận khi phải sống cuộc đời không thuộc về mình. Nghiêm trọng hơn, tâm lý đám đông còn biến người trẻ thành công cụ của bạo lực mạng. Chỉ vì đám đông đang "ném đá" ai đó, họ vô tình tham gia mà không cần biết đúng sai. Em từng chứng kiến một bạn bị cô lập, bị tẩy chay chỉ vì hiểu lầm nhỏ được thổi phồng. Và em cũng im lặng, vì sợ nếu lên tiếng, mình sẽ là người tiếp theo. Đến khi bạn ấy chuyển trường, nhìn ánh mắt buồn hiu ấy, em mới thấm thía sự tàn nhẫn của việc "ai cũng làm, mình cũng làm". Tâm lý đám đông giống như một dòng chảy xiết, cuốn phăng những ai thiếu bản lĩnh. Vì thế, mỗi người trẻ cần học cách tỉnh táo, dám sống chậm lại để suy nghĩ, dám là chính mình giữa muôn trùng áp lực. Bởi khi bản ngã tan biến giữa dòng người, ta đánh mất điều quý giá nhất: chính mình.

Học sinh không chỉ là đối tượng tiếp nhận tri thức mà còn là những chủ thể đang từng ngày hoàn thiện nhân cách, và việc đảm bảo quyền lợi của các em trong môi trường trường học có vai trò vô cùng quan trọng. Trước hết, khi được tôn trọng và bảo vệ quyền lợi, học sinh sẽ cảm thấy an toàn và được yêu thương, từ đó mới có thể phát triển toàn diện cả về trí tuệ lẫn tâm hồn. Một ngôi trường lắng nghe tiếng nói của học trò, tôn trọng sự khác biệt và không dùng bạo lực học đường sẽ là nơi ươm mầm những nhân cách lớn. Bên cạnh đó, quyền lợi được tham gia các hoạt động ngoại khóa, được phát triển năng khiếu, được chăm sóc sức khỏe tinh thần cũng góp phần giúp học sinh khám phá bản thân và nuôi dưỡng đam mê. Em từng chứng kiến nhiều bạn rụt rè, nhút nhát đã trở nên tự tin hơn rất nhiều chỉ nhờ được khuyến khích tham gia câu lạc bộ hay được thầy cô lắng nghe, động viên đúng lúc. Hơn thế nữa, khi quyền lợi của học sinh được đảm bảo, các em sẽ hình thành ý thức tôn trọng pháp luật và quyền lợi của người khác, trở thành những công dân có trách nhiệm trong tương lai. Vì vậy, việc đảm bảo quyền lợi cho học sinh không chỉ là trách nhiệm của nhà trường và xã hội, mà còn là nền tảng để xây dựng một thế hệ trẻ khỏe mạnh, tự tin và nhân văn.

Thời gian là thứ tài sản duy nhất mà ai cũng được chia đều, nhưng cách tiêu xài nó lại tạo nên khoảng cách giàu nghèo giữa những con người. Để không lãng phí thời gian, trước hết em nghĩ mỗi người cần xác định rõ mục tiêu sống của mình. Khi biết mình muốn gì, ta sẽ không còn lãng phí hàng giờ để lướt điện thoại vô thức hay chìm đắm trong những cuộc vui vô bổ. Em từng thử lập thời gian biểu chi tiết cho từng ngày và nhận ra chỉ cần một tờ giấy nhỏ, mình có thể tiết kiệm được cả tiếng đồng hồ chỉ vì không phải nghĩ xem "lúc này nên làm gì". Bên cạnh đó, học cách nói "không" cũng là một nghệ thuật. Nhiều bạn trẻ mất thời gian vì ngại từ chối những cuộc hẹn không cần thiết, những công việc được giao phó không đúng khả năng. Và quan trọng hơn cả, hãy biến thời gian chết thành thời gian sống. Những lúc chờ xe, xếp hàng, nghe nhạc vô thức, sao không thử nghe một podcast bổ ích, đọc vài trang sách hay đơn giản là nhắn tin hỏi thăm người thân? Em tin, thời gian không bao giờ là ít, chỉ là mình chưa biết cách tận dụng mà thôi. Khi trân trọng từng phút giây, cuộc sống sẽ trở nên đong đầy và ý nghĩa hơn rất nhiều.

Lối sống ích kỷ, chỉ biết nghĩ cho bản thân, đang âm thầm đầu độc tâm hồn của không ít bạn trẻ hôm nay. Em đã chứng kiến những người bạn sẵn sàng vứt rác bừa bãi vì nghĩ mình không phải người dọn, những bạn tranh giành điểm số bằng mọi cách mà không cần biết đồng đội ra sao, hay những người trẻ thờ ơ trước nỗi đau của người khác trên đường phố. Cái giá của sự ích kỷ không chỉ dừng lại ở việc đánh mất những mối quan hệ đẹp. Nó khiến con người sống thu hẹp dần, cô lập dần trong cái tôi chật hẹp của chính mình. Một người chỉ biết nhận mà không biết cho, chỉ biết lợi ích trước mắt mà quên đi trách nhiệm cộng đồng, sẽ chẳng bao giờ cảm nhận được niềm vui từ sự sẻ chia. Dần dà, họ trở nên lạc lõng ngay giữa tập thể, bởi chẳng ai muốn đồng hành với một người chỉ biết đến mình. Và điều đáng sợ hơn cả, khi lối sống ích kỷ lan rộng trong giới trẻ, nó làm băng hoại những giá trị tốt đẹp của cả một thế hệ, biến những con người từng rất nồng nhiệt trở nên vô cảm, lạnh lùng. Bởi vậy, mỗi chúng ta cần tỉnh táo nhận ra rằng, hạnh phúc đích thực không đến từ việc nhận về nhiều hơn, mà đến từ việc ta có thể cho đi và sẻ chia với những người xung quanh.