Nguyễn Ngọc Hà
Giới thiệu về bản thân
Trong thế giới hiện đại đầy biến động, chúng em thường nghe nói về một thuật ngữ khá kỳ lạ nhưng lại mang đầy tính cảnh báo: "Hội chứng ếch luộc". Đó là câu chuyện về một con ếch bị cho vào nồi nước lạnh rồi đun nóng dần lên, vì sự ấm áp dễ chịu nhất thời mà nó quên đi nguy hiểm, để rồi khi nước sôi thì không còn sức để nhảy ra ngoài nữa. Hình ảnh này khiến chúng em phải tự vấn bản thân: Liệu chúng em nên chọn một lối sống an nhàn, ổn định qua ngày hay sẵn sàng bước ra khỏi vùng an toàn để thay đổi và phát triển? Với tư cách là một người trẻ, em tin rằng việc không ngừng thay đổi môi trường sống để bứt phá mới chính là lựa chọn đúng đắn để không bị "luộc chín" bởi sự trì trệ. Trước hết, chúng ta cần hiểu rằng "Hội chứng ếch luộc" thực chất là sự chìm đắm trong những điều quen thuộc, ngại thay đổi và lười biếng trong việc phát triển bản thân. Nhiều người cho rằng ổn định là đích đến cuối cùng, nhưng đối với tuổi trẻ, ổn định quá sớm đôi khi lại là "thuốc độc". Nếu chúng em chỉ hài lòng với những kiến thức cũ kỹ trên sách vở, ngại tham gia các hoạt động ngoại khóa vì sợ mệt, hay không dám thử sức với một môn học mới vì sợ thất bại, thì cũng giống như con ếch đang tận hưởng làn nước ấm mà không biết rằng thế giới bên ngoài đang thay đổi từng giờ. Sự an nhàn giả tạo sẽ mài mòn ý chí, khiến chúng em mất đi khả năng thích nghi và dần trở nên lạc hậu trước sự đào thải khốc liệt của xã hội. Trái lại, việc sẵn sàng thay đổi môi trường sống và làm việc chính là "liều thuốc" để kích hoạt tiềm năng của mỗi cá nhân. Khi bước ra khỏi vùng an toàn, chúng em buộc phải đối mặt với những thử thách mới, gặp gỡ những con người mới và học những kỹ năng mới. Hãy nhìn vào những bạn trẻ dũng cảm lựa chọn đi du học ở một đất nước xa lạ, phải tự lo liệu mọi thứ từ việc học đến sinh hoạt hàng ngày thay vì sống trong sự bao bọc của gia đình. Chính môi trường khắc nghiệt đó đã rèn luyện cho họ sự độc lập và bản lĩnh phi thường. Hay ngay trong trường học, những bạn dám đăng ký tham gia các cuộc thi khởi nghiệp, các dự án cộng đồng thay vì chỉ đi học rồi về nhà, thường là những người có tầm nhìn rộng mở và khả năng giải quyết vấn đề cực kỳ nhạy bén. Việc chúng em chủ động thay đổi môi trường, dù là tham gia một câu lạc bộ kỹ năng hay thử sức với một công việc bán thời gian, đều là cách để chúng em tự làm nóng mình trước khi cuộc đời "đun sôi"chúng em bằng những áp lực bất ngờ. Tất nhiên, việc lựa chọn thay đổi không đồng nghĩa với việc sống phiêu bạt hay thiếu định hướng. Thay đổi ở đây là sự thay đổi có tư duy, là nỗ lực thoát ra khỏi sự lười biếng của bản thân chứ không phải là sự bốc đồng. Có những bạn trẻ thường xuyên thay đổi môi trường chỉ vì không chịu được áp lực nhỏ, đó không phải là phát triển mà là trốn tránh. Chúng em cần hiểu rằng thay đổi để tốt hơn đòi hỏi sự kiên trì và một mục tiêu rõ ràng. Tóm lại, tuổi trẻ là quãng thời gian quý giá nhất để trải nghiệm và bứt phá. Đừng để sự an nhàn của ngày hôm nay trở thành rào cản cho thành công của ngày mai. Chúng em sẽ dũng cảm nhảy ra khỏi chiếc nồi "ổn định" đang nóng dần lên, sẵn sàng đón nhận những cơn gió ngược để rèn luyện đôi cánh của mình. Bởi sau cùng, cuộc sống không phải là chờ đợi cơn bão đi qua, mà là học cách để khiêu vũ ngay trong mưa, và chỉ khi dám thay đổi, chúng em mới có thể trở thành phiên bản rực rỡ nhất của chính mình.
Mỗi khi lướt các diễn đàn mạng xã hội như Facebook hay TikTok, không khó để em bắt gặp những lời phàn nàn kiểu như "Gen Z bây giờ hở tí là áp lực" hay "thế hệ đi làm mà như đi chơi, thích thì nghỉ". Có vẻ như thế hệ sinh từ năm 1997 đến 2012 đang bị dán lên mình quá nhiều "nhãn dán" tiêu cực như lười biếng, thiếu kiên trì hay mong manh như thủy tinh. Từ góc nhìn của một người trẻ đang nỗ lực mỗi ngày, em cảm thấy những định kiến quy chụp ấy thường xuất phát từ sự thiếu thấu hiểu giữa các thế hệ và vô tình phủ nhận những giá trị thực sự mà Gen Z đang tạo ra. Định kiến phổ biến nhất mà người lớn thường gán cho Gen Z là sự thiếu ổn định và ngại khổ trong công việc. Nhiều người nhìn vào thực tế các anh chị Gen Z hiện nay sẵn sàng nộp đơn nghỉ việc chỉ sau vài tháng nếu cảm thấy môi trường độc hại để kết luận rằng họ không có sức chịu đựng như thế hệ trước. Thế nhưng, thực tế không phải là Gen Z lười biếng mà là họ đang thay đổi định nghĩa về sự cống hiến. Thay vì chấp nhận gò bó 8 tiếng vô nghĩa tại văn phòng, nhiều người trẻ đã tận dụng sự bùng nổ của công nghệ để trở thành những nhà sáng tạo nội dung (Content Creator), làm việc tự do (Freelancer) hay sở hữu những cửa hàng kinh doanh trực tuyến với thu nhập ổn định từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Đó rõ ràng là sự nhạy bén và khả năng thích nghi tuyệt vời với thời đại số chứ không đơn thuần là sự "nhảy việc" vô tội vạ như định kiến thường thấy. Bên cạnh đó, Gen Z còn thường bị gọi là "thế hệ bông tuyết" – một thuật ngữ dùng để chỉ sự yếu đuối và dễ tan vỡ trước áp lực cuộc sống. Đúng là thế hệ em nhắc nhiều đến "deadline", "burnout" hay các vấn đề về sức khỏe tâm thần, nhưng điều đó không đồng nghĩa với sự ủy mị. Thay vì chọn cách im lặng và kìm nén cảm xúc như các thế hệ đi trước, người trẻ ngày nay dũng cảm đối mặt và gọi tên nỗi đau của mình qua các Podcast chia sẻ tâm lý hay những chiến dịch cộng đồng về chữa lành tâm hồn. Việc một bạn trẻ dám thừa nhận mình đang gặp bất ổn và tìm đến sự trợ giúp chuyên gia thực chất là một biểu hiện của sự trưởng thành và trách nhiệm với bản thân, thay vì cứ gồng mình lên để rồi sụp đổ trong thầm lặng.
Tất nhiên, em cũng phải thẳng thắn nhìn nhận rằng vẫn có một bộ phận nhỏ người trẻ đang lạm dụng cái mác "tự do" để sống buông thả hoặc thể hiện cái tôi quá đà trên không gian mạng, gây nên cái nhìn khắt khe từ dư luận. Tuy nhiên, không thể vì một vài "con sâu" mà phủ nhận nỗ lực của cả một thế hệ đang ngày đêm sáng tạo và quan tâm đến các giá trị nhân văn như các dự án bảo vệ môi trường hay đấu tranh cho bình đẳng giới. Theo em, Gen Z không phải là một thế hệ hỏng, mà là một thế hệ đang nỗ lực định nghĩa lại thế giới theo cách riêng đầy bản sắc. Thay vì đứng ở hai đầu chiến tuyến để phán xét, xã hội cần một cái nhìn bao dung hơn để thấy rằng chúng em vẫn đang lớn lên, vẫn đang sai và sửa để chứng minh giá trị của mình qua những hành động thực tế.
Trong cuộc sống học đường hay ngoài xã hội, chắc hẳn ai trong chúng ta cũng từng ít nhất một lần được người khác nhận xét, góp ý. Đó là cách để chúng ta nhìn ra những lỗ hổng của bản thân để hoàn thiện hơn. Thế nhưng, có một ranh giới rất mong manh giữa việc "góp ý chân thành" và "làm nhục công khai", đó chính là việc đưa ra những lời nhận xét không đúng lúc, đúng chỗ, đặc biệt là trước mặt đám đông. Góp ý trước đám đông là việc chúng ta chỉ ra lỗi sai hay khuyết điểm của một cá nhân khi có sự chứng kiến của nhiều người khác. Đôi khi, người nói chỉ đơn giản nghĩ rằng "thẳng thắn thì thật thà", hoặc muốn lấy đó làm bài học chung cho tập thể. Tuy nhiên, họ lại quên mất rằng mỗi cá nhân đều có một cái "tôi" và lòng tự trọng riêng biệt. Thực tế, không phải ai cũng đủ bản lĩnh để bình thản đón nhận lời chê bai trước sự quan sát của hàng chục ánh mắt. Khi bị "bêu tên" hay chỉ trích công khai, cảm giác đầu tiên thường là xấu hổ, đỏ mặt và tự ti. Thay vì tập trung vào nội dung lời góp ý để sửa đổi, người bị nhận xét dễ rơi vào trạng thái tâm lý phòng vệ, cảm thấy mình bị tấn công hoặc bị coi thường. Từ đó, thay vì tiếp thu để tiến bộ, họ có thể nảy sinh tâm lý ấm ức, thậm chí là thù ghét người đã phê bình mình. Một lời góp ý vụng về trước đám đông đôi khi có thể giết chết sự tự tin của một người bạn, khiến họ ngại ngùng không dám thể hiện mình trong những lần sau. Tóm lại, lời nói có sức mạnh rất lớn, nó có thể là liều thuốc chữa lành nhưng cũng có thể là vũ khí gây sát thương. Là những người trẻ đang học cách trưởng thành, chúng ta hãy học cách lắng nghe bằng sự thấu cảm và góp ý bằng sự tử tế. Đừng để một phút thiếu tinh tế của mình khiến người khác tổn thương, bởi mục đích cuối cùng của góp ý luôn là để cùng nhau tốt đẹp hơn.
Câu 1
Nhân vật anh gầy trong truyện Anh béo và anh gầy của Sê-khốp là hình ảnh tiêu biểu cho kiểu người nhỏ nhen, hèn yếu trong xã hội cũ. Ban đầu, anh gầy hiện lên là một người bạn cũ vui mừng, thân thiết khi gặp lại bạn học thuở nhỏ. Anh trò chuyện cởi mở, thân mật, thậm chí còn kể chuyện gia đình và công việc của mình. Thế nhưng khi biết anh béo có chức vị cao hơn, thái độ của anh gầy liền thay đổi hẳn: từ vui vẻ, thân tình trở thành khúm núm, sợ sệt, lễ phép quá mức. Anh ta cúi đầu, xưng hô cung kính, tự hạ mình trước bạn. Sự thay đổi ấy thể hiện rõ tâm lý nô lệ, coi trọng địa vị hơn tình cảm, đánh mất lòng tự trọng và nhân cách. Qua nhân vật anh gầy, Sê-khốp phê phán thói xu nịnh, hèn yếu, đồng thời khẳng định con người cần phải giữ sự chân thành, tôn trọng và phẩm giá của bản thân trong mọi hoàn cảnh. Câu 2
Cuộc sống không bao giờ chỉ có toàn điều tốt đẹp, mà luôn đan xen giữa niềm vui và khó khăn. Câu nói “Chúng ta có thể phàn nàn vì bụi hồng có gai hoặc vui mừng vì bụi gai có hoa hồng” nhắc nhở mỗi người hãy biết lựa chọn cách nhìn tích cực trong mọi vấn đề của cuộc sống. Thật vậy, cùng một sự việc nhưng cách nhìn khác nhau sẽ đem đến kết quả khác nhau. Người chỉ biết than phiền vì “bụi hồng có gai” sẽ chỉ thấy toàn trở ngại, thất vọng, bi quan. Còn người biết vui mừng vì “bụi gai có hoa hồng” lại nhìn thấy trong khó khăn vẫn có niềm vui và hy vọng. Chính cách nhìn nhận ấy giúp con người mạnh mẽ hơn, sống lạc quan và yêu đời hơn. Trong học tập, nếu chỉ than phiền vì bài khó, ta sẽ nhanh nản chí; nhưng nếu xem đó là cơ hội để rèn luyện, ta sẽ tiến bộ hơn. Trong cuộc sống, khi gặp thất bại, thay vì chán nản, hãy nhìn nhận đó là bài học quý để trưởng thành. Người có cái nhìn tích cực sẽ luôn biết trân trọng những điều nhỏ bé, biết cảm ơn cuộc sống dù còn nhiều thiếu sót. Họ lan tỏa năng lượng tốt đẹp, khiến bản thân và cả những người xung quanh hạnh phúc hơn. Ngược lại, người tiêu cực sẽ tự làm khổ mình, sống mãi trong phàn nàn và mệt mỏi. Tóm lại, cách nhìn nhận vấn đề chính là chiếc chìa khóa mở ra hạnh phúc và thành công. Hãy chọn nhìn cuộc đời như một bụi gai vẫn nở hoa, để mỗi ngày sống của chúng ta đều tràn đầy ý nghĩa và yêu thương.
Câu 1
Thể loại: Truyện ngắn
Câu 2
Đoạn văn thể hiện sự thay đổi đột ngột về trạng thái, biểu cảm của gia đình anh gầy: “Anh gầy bỗng dưng tái mét mặt, ngây ra như phỗng đá, nhưng lát sau thì anh ta toét miệng cười mặt mày nhăn nhúm... Cả mấy thứ va-li, hộp, túi của anh ta như cũng co rúm lại, nhăn nhó... Chiếc cằm dài của bà vợ như dài thêm ra; thằng Na-pha-na-in thì rụt chân vào và gài hết cúc áo lại...”. Đây là đoạn cho thấy sự thay đổi đột ngột của anh gầy và cả gia đình khi biết bạn mình là viên chức bậc ba, tức là có địa vị cao hơn
Câu 3
Tình huống truyện: Hai người bạn cũ, một béo, một gầy tình cờ gặp lại nhau tại nhà ga sau nhiều năm xa cách. Ban đầu họ vui mừng, thân mật, nhưng khi anh gầy biết anh béo có chức vị cao, thái độ của anh ta thay đổi hẳn, trở nên khúm núm, sợ sệt và xu nịnh. Câu 4 Trước khi biết cấp bậc của anh béo: Anh gầy rất tự nhiên, thân mật, vui mừng khi gặp lại bạn cũ; nói chuyện thoải mái, không ngại ngùng, còn kể chuyện cũ, giới thiệu vợ con. Sau khi biết cấp bậc của anh béo: Anh gầy liền đổi thái độ: trở nên sợ sệt, lễ phép quá mức, khúm núm, tự hạ mình và nịnh nọt gọi bạn là quan trên, quan lớn. So sánh: Trước thì thân thiết, hồn nhiên như bạn bè; sau thì sợ hãi, luồn cúi, đánh mất cả lòng tự trọng và sự chân thành.
Câu 5
Nội dung Truyện Anh béo và anh gầy phơi bày thói xu nịnh, khúm núm và hèn hạ của con người khi đối diện với quyền lực, địa vị. Qua cuộc gặp gỡ tình cờ giữa hai người bạn cũ, nhà văn Sê-khốp đã khắc họa rõ sự thay đổi đáng xấu hổ của anh gầy: từ vui mừng, thân mật chuyển sang khép nép, nịnh bợ khi biết bạn mình làm chức to. Sự đối lập ấy không chỉ cho thấy bản chất yếu đuối, trọng danh lợi của anh gầy mà còn phản ánh căn bệnh tinh thần phổ biến trong xã hội: con người đánh mất lòng tự trọng và tình nghĩa thật sự. Qua truyện, Sê-khốp phê phán thói nịnh hót, đồng thời nhắc nhở con người hãy biết sống chân thành, giữ phẩm giá và nhân cách trong mọi hoàn cảnh.
Câu 1
Nhân vật Thứ trong đoạn trích là hình ảnh tiêu biểu cho người trí thức nghèo trong xã hội cũ, có học thức nhưng sống trong cảnh bế tắc và bất lực. Khi còn trẻ, Thứ mang trong mình bao ước mơ cao đẹp, muốn học giỏi, thành đạt và đem lại thay đổi lớn lao cho đất nước. Thế nhưng cuộc đời thực tế lại quá nghiệt ngã, khiến Thứ trở nên yếu đuối, cam chịu, chỉ biết sống thu mình trong những lo toan nhỏ nhặt. Những câu văn điệp “đời y sẽ mốc lên, sẽ gỉ đi, sẽ mòn, sẽ mục…” cho thấy tâm trạng tuyệt vọng, tự khinh của một con người từng có khát vọng nhưng không đủ nghị lực để đấu tranh. Thứ vừa đáng thương, vừa đáng trách, đáng thương vì bị xã hội đè nặng, đáng trách vì không dám vượt qua sự sợ hãi để thay đổi số phận. Qua nhân vật này, Nam Cao bộc lộ nỗi xót xa cho thân phận trí thức nghèo và gửi gắm thông điệp sâu sắc: con người phải dám sống, dám đổi thay, nếu không sẽ bị chôn vùi trong chính cuộc đời mình Câu 2
Gabriel Garcia Marquez từng nói: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ”. Câu nói ấy nhắc nhở chúng ta về giá trị to lớn của ước mơ và tinh thần sống nhiệt huyết, đặc biệt là với tuổi trẻ. Ước mơ là ngọn lửa thắp sáng cuộc đời mỗi con người. Có ước mơ, ta mới có mục tiêu để phấn đấu, có động lực để vượt qua khó khăn và khẳng định bản thân. Tuổi trẻ chính là quãng thời gian đẹp nhất để mơ ước và hành động, bởi khi ấy ta có đủ sức khỏe, niềm tin và khát vọng. Nếu tuổi trẻ không dám mơ, không dám bước đi, cuộc đời sẽ chỉ là những ngày lặp lại vô nghĩa. Thực tế, có nhiều người trẻ chọn cách sống an toàn, ngại thay đổi, sợ thất bại nên sớm đánh mất ước mơ của mình. Khi ấy, dù còn trẻ về tuổi tác, họ cũng đã “già” trong tâm hồn vì không còn khát vọng sống. Ngược lại, những người luôn dám mơ, dám làm, dám thử thách bản thân lại giữ mãi ngọn lửa tuổi trẻ. Chúng ta có thể thấy điều đó qua những tấm gương như Nick Vujicic, người khuyết tật nhưng vẫn không ngừng theo đuổi ước mơ sống có ích, hay những người trẻ Việt Nam đang nỗ lực từng ngày để vươn ra thế giới bằng tri thức và đam mê. Lời nhắn của Marquez không chỉ nói về ước mơ mà còn là bài học về thái độ sống. Mỗi người cần biết nuôi dưỡng khát vọng, kiên trì theo đuổi mục tiêu dù có khó khăn, thất bại. Ước mơ không phải điều viển vông, mà là thứ làm cho tuổi trẻ rực rỡ và có ý nghĩa. Tóm lại, tuổi trẻ và ước mơ luôn gắn liền với nhau. Chỉ khi ta dám mơ và dám thực hiện, ta mới thật sự sống trọn vẹn với tuổi trẻ của mình. Bởi lẽ, người không còn ước mơ thì dù còn trẻ, lòng họ cũng đã già đi mất rồi.
Câu 1
Điểm nhìn của người kể chuyện là điểm nhìn của người kể ở ngôi thứ ba, nhưng đan xen điểm nhìn bên trong nhân vật Thứ. Người kể không trực tiếp xuất hiện trong câu chuyện, song lại miêu tả rất rõ cảm xúc, suy nghĩ, diễn biến tâm lý của Thứ như đang nhìn từ trong chính tâm hồn nhân vật. Câu 2 Ước mơ của nhân vật Thứ khi còn ngồi trên ghế nhà trường là trở thành một người tài giỏi, một vĩ nhân, có thể đem lại những sự thay đổi lớn lao cho đất nước. Thứ từng mơ ước đỗ Thành chung, Tú tài, vào đại học đường, đi du học bên Tây và làm nên những điều có ích cho xã hội
Câu 3 Đoạn trích có sử dụng phép điệp (điệp cấu trúc, điệp từ “sẽ”) kết hợp với liệt kê: “Đời y sẽ mốc lên, sẽ gỉ đi, sẽ mòn, sẽ mục ra ở một xó nhà quê...” Tác dụng: Thể hiện nỗi tuyệt vọng, bế tắc và bi kịch tinh thần của nhân vật Thứ trước cuộc sống tầm thường, vô nghĩa. Diễn tả nhịp suy nghĩ dồn dập, uất ức, như tiếng nấc nghẹn của con người nhận ra mình đang bị giam hãm bởi số phận. Đồng thời, làm nổi bật sự chán chường và bất lực của người trí thức nghèo trong xã hội cũ. Câu 4 Nhân vật Thứ hiện lên là một người trí thức nghèo, có học thức, có hoài bão nhưng yếu đuối và bất lực trước cuộc đời. Cuộc sống của Thứ là một chuỗi thất bại, mất mát, từ ước mơ lớn lao thời trẻ đến hiện tại phải sống nhờ vợ, tự khinh chính mình. Con người Thứ vừa đáng thương vừa đáng trách: đáng thương vì bị xã hội đẩy vào cảnh túng quẫn, đáng trách vì thiếu nghị lực vươn lên, chỉ biết cam chịu. -> Nam Cao qua đó thể hiện niềm xót xa cho thân phận người trí thức tiểu tư sản trong xã hội cũ: có ý thức sống, nhưng bị giam cầm trong nghèo đói và thói quen sợ hãi, nhu nhược
Câu 5 Triết lí nhân sinh được gợi ra từ văn bản là: “Sống tức là thay đổi.” Cuộc sống chỉ có ý nghĩa khi con người dám đấu tranh, dám vươn lên và dám khác đi, chứ không phải sống trong sợ hãi và cam chịu. Con người nếu chỉ chấp nhận số phận như con trâu chịu roi, không dám “dứt sợi dây thừng”, sẽ mãi mãi bị trói buộc trong kiếp tù đày của chính mình.
Bài học: Mỗi người cần dũng cảm vượt qua nỗi sợ hãi, tự tạo cơ hội thay đổi để sống đúng nghĩa, sống có giá trị.
Câu 2
Trong truyện Áo Tết, tình bạn giữa bé Em và Bích được thể hiện rất trong sáng và dễ thương. Tác giả Nguyễn Ngọc Tư đã khéo léo đan xen điểm nhìn trần thuật giữa hai nhân vật, giúp người đọc hiểu rõ hơn suy nghĩ và tình cảm của từng bạn. Khi nhìn từ bé Em, ta thấy sự hồn nhiên, có chút tự hào trẻ con khi được mặc áo mới. Còn khi nhìn từ Bích, ta lại thấy một cô bé hiền lành, biết nhường nhịn, dù nhà nghèo vẫn luôn vui vẻ và yêu quý bạn. Cách kể này khiến câu chuyện trở nên gần gũi, chân thật và cảm động hơn. Qua đó, tình bạn giữa hai cô bé hiện lên thật đẹp, một tình bạn không bị chi phối bởi vật chất mà được xây dựng bằng sự quan tâm, chia sẻ và thấu hiểu. Câu chuyện giúp em nhận ra rằng tình bạn chân thành luôn là điều quý giá nhất trong cuộc sống.
Câu 2
Mahatma Gandhi từng nói: “Tài nguyên thiên nhiên không phải là di sản của tổ tiên chúng ta, mà là sự vay mượn từ các thế hệ tương lai.” Câu nói ấy khiến em suy nghĩ rất nhiều về trách nhiệm của con người trong việc bảo vệ và gìn giữ tài nguyên thiên nhiên trên Trái Đất. Tài nguyên thiên nhiên là những gì thiên nhiên ban tặng cho con người như đất, nước, rừng, khoáng sản, không khí,… Nhờ có chúng mà chúng ta có thể sinh sống, trồng trọt, chăn nuôi, xây dựng nhà cửa, phát triển khoa học và công nghệ. Có thể nói, nếu không có tài nguyên thiên nhiên, con người sẽ không thể tồn tại. Tuy nhiên, ngày nay nhiều người lại khai thác quá mức, chặt phá rừng, xả rác ra sông suối, làm ô nhiễm không khí và cạn kiệt nguồn tài nguyên. Hậu quả là môi trường bị tàn phá, thời tiết trở nên cực đoan, thiên tai ngày càng nhiều, đe dọa trực tiếp đến cuộc sống của chúng ta. Để khắc phục tình trạng đó, mỗi người cần có ý thức hơn trong việc bảo vệ môi trường và sử dụng tài nguyên hợp lí. Nhà nước nên có những quy định nghiêm khắc để hạn chế khai thác bừa bãi, khuyến khích sử dụng năng lượng sạch như năng lượng mặt trời hay gió. Bản thân em và mọi người xung quanh cũng có thể làm những việc nhỏ như: tiết kiệm điện, nước, trồng cây xanh, phân loại rác, hạn chế dùng túi ni-lông,… Dù việc làm nhỏ nhưng nếu ai cũng thực hiện thì Trái Đất sẽ xanh hơn, sạch hơn. Giữ gìn tài nguyên thiên nhiên không chỉ là trách nhiệm của hôm nay mà còn là món quà dành cho mai sau. Nếu mỗi người đều biết trân trọng những gì thiên nhiên ban tặng, em tin rằng Trái Đất sẽ mãi là ngôi nhà bình yên, tươi đẹp cho tất cả chúng ta.
Câu 1
Văn bản thuộc thể loại truyện ngắn.
Câu 2
Văn bản viết về tình bạn trong sáng, chân thành giữa những đứa trẻ, đặc biệt là trong hoàn cảnh có sự khác biệt về điều kiện sống
Câu 3
Cốt truyện đơn giản, gần gũi, xoay quanh những sự việc nhỏ trong đời sống thường ngày của hai cô bé nhưng chứa đựng ý nghĩa sâu sắc về tình cảm bạn bè, sự sẻ chia và thấu hiểu Câu 4
Chi tiết tiêu biểu nhất là khi bé Em quyết định không mặc chiếc đầm hồng mới mà mặc áo thường để đi chơi cùng Bích. Vì chi tiết đó thể hiện tấm lòng biết nghĩ cho bạn, sự đồng cảm và tình bạn chân thành, trong sáng của bé Em, làm nổi bật ý nghĩa của câu chuyện
Câu 5
Văn bản thể hiện tình bạn hồn nhiên, trong sáng giữa hai cô bé, qua đó gửi gắm thông điệp: trong tình bạn, sự quan tâm, chia sẻ và đồng cảm quý giá hơn mọi vật chất hay vẻ ngoài