Hồ Nhựt Nguyên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hồ Nhựt Nguyên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Gọi t là thời gian rơi tự do của viên đá. Quãng đường vật rơi được trong thời gian t là: S = \frac{1}{2}gt^2 Quãng đường vật rơi được trong thời gian t-1 (tức là trước giây cuối cùng) là: S_{t-1} = \frac{1}{2}g(t-1)^2 Quãng đường vật rơi được trong giây cuối cùng là: \Delta S = S - S_{t-1} = \frac{1}{2}gt^2 - \frac{1}{2}g(t-1)^2 Theo đề bài, \Delta S = 14.7 m, g = 9.8 m/s^2. Ta có: 14.7 = \frac{1}{2} \cdot 9.8 \cdot t^2 - \frac{1}{2} \cdot 9.8 \cdot (t-1)^2 14.7 = 4.9t^2 - 4.9(t^2 - 2t + 1) 14.7 = 4.9t^2 - 4.9t^2 + 9.8t - 4.9 14.7 + 4.9 = 9.8t

t=19,6/9,8=2

a. Thời gian để đạt vận tốc 36 km/h (tức là 10 m/s): t≈26.67s b. Thời gian để dừng hẳn (v=0): t = 60 s c. Quãng đường đi được cho đến lúc dừng lại: s = 540m

1.Những đoạn, câu nói:"Nuôi con tới khi dần trưởng thành, dần rũ bỏ trái tim thơ dại ngốc nghếch để thành người lớn, cha mẹ thường lấy làm mừng, thực ra ấy lại là điều đáng buồn tột bực!" "Bậc đại nhân là kẻ không đánh mất tấm lòng thơ trẻ." "phải vun đắp cho tấm lòng chân thành hồn nhiên, thuần khiết không tì vết của trẻ thơ" "Bởi trẻ em phần lớn rất giàu lòng đồng cảm." "Chúng hồn nhiên trò chuyện với chó mèo, hồn nhiên hôn lên hoa cỏ, hồn nhiên chơi với búp bê, tấm lòng chúng chân thành mà tự nhiên hơn nghệ sĩ nhiều!" "Chúng thường để ý đến những việc mà người lớn không chú tâm đến, phát hiện ra những điểm mà người lớn không phát hiện được." "Bởi vậy bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật." Lý do tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ: Tôn vinh vẻ đẹp tâm hồn: Phong Tử Khải coi trẻ em là những người có tâm hồn "hoàn mỹ nhất", thuần khiết nhất và vẫn giữ được vẻ đẹp ấy dù sống trong thế giới phức tạp. Phê phán sự đánh mất: Ông tiếc nuối khi trẻ em dần lớn lên và đánh mất trái tim thơ dại ngốc nghếch, bị thế gian "mài giũa" và vùi lấp bởi "thói đời". Gửi gắm triết lý sống: Việc ca ngợi trẻ em cũng là cách ông gửi gắm triết lý sống của mình, đó là giữ gìn sự đơn thuần, chân thành, không bị vật chất cám dỗ hay áp lực cuộc đời làm lu mờ. 2. Những điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ và cơ sở để tác giả khâm phục, trân trọng Điểm tương đồng: Trái tim đồng cảm: Cả hai đều có khả năng và tấm lòng đồng cảm sâu sắc với thế giới xung quanh, từ con người đến muôn vật. Sự hồn nhiên, ngây thơ: Trẻ em hồn nhiên chơi đùa, còn người nghệ sĩ cũng có thể sống với tâm hồn "hoang sơ" của mình. Khả năng nhìn nhận sâu sắc: Cả hai đều có thể nhìn thấu bản chất sự vật và phát hiện ra những điều mà người lớn bỏ qua nhờ không bị định kiến ràng buộc. Cơ sở của sự khâm phục, trân trọng: Nhận thức về vẻ đẹp và sự quý giá: Phong Tử Khải cho rằng trẻ thơ sở hữu tâm hồn hoàn mỹ nhất và bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật. Điều này khiến ông khâm phục và xem trọng. Nguồn cảm hứng sống: Sự đồng cảm, hồn nhiên của trẻ em là nguồn cảm hứng, giúp người lớn "thấy lại" phần nào vẻ đẹp của tâm hồn mình và cuộc đời. Giá trị tinh thần: Ông xem sự hồn nhiên của trẻ em là giá trị tinh thần cao quý cần được nuôi dưỡng, bảo vệ, và người nghệ sĩ chính là những người may mắn giữ được "tấm lòng thơ trẻ" ấy.

Theo tác giả, mỗi người với nghề nghiệp khác nhau sẽ có một góc nhìn riêng về sự vật. Cùng một gốc cây, nhà khoa học thấy tính chất và trạng thái, bác làm vườn thấy sức sống, chú thợ mộc thấy chất liệu, còn họa sĩ thấy dáng vẻ của nó. Ba người đầu nhìn sự vật có mục đích, nghĩ đến quan hệ nhân quả, trong khi họa sĩ chỉ thưởng thức dáng vẻ hiện tại mà không có mục đích gì khác.

Theo tác giả, cái nhìn của người họa sĩ đối với mọi sự vật là cái nhìn hình thức, không mang tính thực tiễn. Họ chỉ thấy thế giới của cái Đẹp (Mĩ) chứ không phải thế giới của Chân và Thiện. Họ thưởng thức dáng vẻ, màu sắc, hình dạng của sự vật, không quan tâm đến giá trị thực tiễn. Do đó, một gốc cây khô hay một tảng đá lạ không có giá trị sử dụng gì cả vẫn có thể trở thành một đề tài tuyệt vời trong mắt họa sĩ. Tấm lòng của người nghệ sĩ đối với mọi sự vật trên đời đều đồng cảm và nhiệt thành.


Tác giả kể lại câu chuyện về một chú bé có tấm lòng đồng cảm phong phú. Chú bé có thể cảm nhận được cảm xúc của đồ vật: chiếc đồng hồ quả quýt bị úp mặt xuống bàn thì bực bội, chén trà bị khuất sau lưng mẹ (ấm trà) thì không uống được sữa, hai chiếc giày đặt xuôi ngược thì không thể nói chuyện với nhau, và bím tóc thòng ra của bức tranh trông như con ma.

Câu chuyện giúp tác giả nhận ra rằng sự đồng cảm với đồ vật là tâm cảnh trước cái đẹp. Từ đó, tác giả bắt đầu để tâm đến vị trí của đồ vật, nhận ra đây là thủ pháp thường dùng trong văn miêu tả và là vấn đề cấu trúc trong hội họa. Tất cả những điều này đều được phát triển từ sự đồng cảm.