Lê Nhựt Duy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Nhựt Duy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Vấn đề thời sự, gần gũi với mọi người, đặc biệt là giới trẻ, nên dễ thu hút sự quan tâm.Luận điểm rõ ràng, có dẫn chứng thực tế, logic.Ngôn ngữ giàu cảm xúc, vừa nghiêm túc vừa có tính cảnh tỉnh.Cách lập luận chặt chẽ, kết hợp giữa lý lẽ và thực tế đời sống.Kết thúc mở, hướng người đọc tới nhận thức tích cực: con người phải là chủ công nghệ, không để công nghệ điều khiển mình.



Bài viết mở đầu bằng việc nêu lên hiện tượng phổ biến: con người ngày càng phụ thuộc vào điện thoại thông minh.

Tiếp đó, tác giả đặt vấn đề: ai là “ông chủ” – con người hay chiếc điện thoại?Sau đó, bài viết đưa ra các luận điểm:Điện thoại thông minh đem lại nhiều tiện ích, giúp con người kết nối, học tập và làm việc hiệu quả hơn.

  1. Tuy nhiên, nhiều người lại đang bị lệ thuộc vào nó – sử dụng quá mức, bị chi phối cảm xúc và thời gian.
  2. Tác giả cảnh báo hậu quả của việc để công nghệ điều khiển con người.
  3. Cuối cùng, bài viết kêu gọi mỗi người phải làm chủ công nghệ, sử dụng điện thoại thông minh một cách thông minh.

Nhận xét:

Trình tự lập luận hợp lý, đi từ thực trạng → vấn đề → phân tích nguyên nhân, hậu quả → giải pháp, lời khuyên.

Cách sắp xếp này giúp người đọc dễ theo dõi, thuyết phục và có tính định hướng rõ ràng.



Điện thoại thông minh là ông chủ của ai

Câu 1: Mỗi người có nghề nghiệp khác nhau sẽ nhìn sự vật dưới những góc độ khác nhau.

Ví dụ:Nhà khoa học nhìn thấy tính chất và trạng thái của vật,Bác làm vườn thấy sức sống,Chú thợ mộc thấy chất liệu, Còn họa sĩ thấy dáng vẻ, hình thức của vật. Như vậy, mỗi nghề có một cách nhìn riêng, phản ánh mục đích và lĩnh vực chuyên môn của người đó.

Câu2: Người họa sĩ nhìn sự vật bằng con mắt nghệ thuật, chú ý đến vẻ đẹp hình thức, dáng vẻ, màu sắc chứ không nhìn theo giá trị thực tiễn. Trong mắt họa sĩ, mọi sự vật dù tầm thường cũng có vẻ đẹp riêng, đều đáng quý và đáng được trân trọng.


Câu 1: Mỗi người có nghề nghiệp khác nhau sẽ nhìn sự vật dưới những góc độ khác nhau.

Cùng nhìn một gốc cây,nhà khoa học thấy tính chất và trạng thái của nó,bác làm vườn thấy sức sống của nó,chú thợ mộc thấy chất liệu,còn người họa sĩ lại thấy dáng vẻ của nó.
Như vậy, góc nhìn riêng phản ánh cách cảm nhận và mục đích riêng của từng nghề nghiệp.


Câu 2: Người họa sĩ nhìn thế giới bằng con mắt nghệ thuật, chú ý đến hình thức, dáng vẻ, màu sắc của sự vật chứ không quan tâm tới giá trị thực tiễn của nó.Trong mắt họa sĩ, mọi sự vật đều có vẻ đẹp riêng, dù là gốc cây khô, tảng đá lạ hay bông hoa dại không tên, tất cả đều đáng quý và đáng được trân trọng.

Câu 1: Câu bé vào phòng của chú mình và bắt đầu dọn dẹp những thứ bị rối tung trong phòng câu bé có tình yêu và sự đồng cảm cho mọi vật,câu bé đã khiến cho chú mình thay đổi và có sự đồng cảm hơn.

Câu 2: khác ở điểm đồng cảm với cả đồ vật.

Câu 3: giúp bài viết sinh động hơn, thu hút hơn,làm sáng toả vấn đề đồng cảm đó.