Lê Hồng Hạnh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Hồng Hạnh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài thơ thương ngoại con mới vào lan em cảm nhận được là lòng xúc động xót xa của người con khi và nam xa mẹ

Trong cuộc đời mỗi người chắc hẳn ai cũng đừng có rất nhiều kỷ niệm những kỷ niệm khó phai với những cảm xúc hồn nhiên. Và tôi cũng có những kỷ niệm trong trẻo ấy. Nhưng một trong những kỷ niệm mà tôi không thể nào quên trong cuộc đời của mình đó là kỷ niệm lần đầu tiên đến trường cùng mẹ. Tôi có nhớ như in ngày đầu tiên tôi đi học. Tối hôm đó sau bữa ăn tối mẹ đã mang vào phòng tôi một bóng quà rất to. Tôi cứ nghĩ là được mẹ mua cho đồ chơi hay là một bộ nấu ăn mà tôi hằng mong muốn. Tôi háo hức mở bọc quà, thì ra đó toàn là sách vở, đồ dùng học tập và có cả một chiếc cặp sách in hình các con gấu bông nhỏ mà tôi rất thích. Bộ đồng phục đã được mẹ là phẳng phiu mẹ mập thử cho tôi bộ đồng phục học sinh lớp 1. Tôi cảm thấy mình trang trọng và đứng đắn hẳn ra. Tôi ngắm Nghĩa hồi lâu rồi bật cười. Cả đêm hôm đó tôi không thể nào ngủ được. sáng hôm sau mẹ âu yếm dắt tôi đến trường trên con đường làng dài và hẹp tôi vẫn nhớ cảm giác hồi hộp và lo sợ lúc đó tôi không biết mình sẽ làm gì và mình sẽ như thế nào khi không có mẹ ở bên. Rồi tay mẹ tôi bước vào cổng trường, tôi thấy mình thật là bơ vơ và lạc lõng. Thế là mẹ ôm tôi vào lòng âu yếm"con đã lớn rồi mà, từ hôm nay con đã là học sinh lớp 1 rồi. Hãy tự tin lên nào!". Tôi nghe lời, vào lớp. Ngày hôm đó đổi với tôi thật là dài, tôi rất nhớ mẹ, chưa bao giờ tôi lại thấy yêu mẹ và cần mẹ hơn lúc này. Đã 5 năm trôi qua kể từ ngày đầu tiên đi học nhưng tôi không thể nào quên được hình ảnh thân thương của mẹ và những cảm xúc của mình trong cái ngày tháng nhớ ấy. Mẹ đã giúp tôi tự, vững vàng bước những bước đi đầu tiên đến con đường trí thức. Ngày đầu tiên ấy đã trôi qua nhưng những cảm xúc vẫn còn nguyên vẹn trong tôi không bao giờ mờ phai. Với tôi, mẹ như một làn mây che cho tôi mưa, mẹ là ngọn lửa thôi thúc con tim tôi để vững bước trên con đường đời. Dù mai đây mến mẹ có mất đi thì trong tôi, mẹ luôn sống và theo tôi suốt cuộc đời này

Trong tất cả các câu chuyện em thích nhất là câu chuyện Thạch sanh trong một hôm Thạch sanh đánh nhau bẻ hết tất cả bụi tre

Trong tất cả các câu chuyện em thích nhất là câu chuyện Thạch sanh trong một hôm Thạch sanh đánh nhau bẻ hết tất cả bụi tre

Hứa đón câu chuyện em thích nhất là câu chuyện thánh gióng câu chuyện thánh gióng và một câu chuyện cổ tích rất hay ở thành có một hôm hai ông vợ chồng có tiếng là phúc đức

Hứa đón câu chuyện em thích nhất là câu chuyện thánh gióng câu chuyện thánh gióng và một câu chuyện cổ tích rất hay ở thành có một hôm hai ông vợ chồng có tiếng là phúc đức

Trong tất cả các câu chuyện em biết là câu chuyện thánh gióng ngay cửa ngày xưa được truyền đời Hùng Vương thứ sáu ở làng gióng có hai vợ chồng ông lão chăm chỉ làm ăn và có tiếng là phúc đức hai ông bà ấp có một đứa con một hôm bà ra đồng trông thấy một vết chân thật to điền đặt bàn chân mình lên ướm thử để xem thua kém bao nhiêu không ngờ về nhà bà thụ thai và 12 tháng sau sinh một cậu bé mặt mũi rất khôi ngô hai vợ chồng mừng lắm nhưng lại thay đứa trẻ cho đến khi lên ba vẫn không biết nó không biết cười cũng chẳng biết đi thật đâu làm đấy

Trong tất cả các câu chuyện em biết là câu chuyện thánh gióng ngay cửa ngày xưa được truyền đời Hùng Vương thứ sáu ở làng gióng có hai vợ chồng ông lão chăm chỉ làm ăn và có tiếng là phúc đức hai ông bà ấp có một đứa con một hôm bà ra đồng trông thấy một vết chân thật to điền đặt bàn chân mình lên ướm thử để xem thua kém bao nhiêu không ngờ về nhà bà thụ thai và 12 tháng sau sinh một cậu bé mặt mũi rất khôi ngô hai vợ chồng mừng lắm nhưng lại thay đứa trẻ cho đến khi lên ba vẫn không biết nó không biết cười cũng chẳng biết đi thật đâu làm đấy