Phạm Thị Tiên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Thị Tiên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Mùa thu Hà Nội trong đoạn trích của Hoàng Cát không rực rỡ sắc màu mà hiện lên với vẻ đẹp thanh tao, tĩnh lặng và đầy hoài niệm. Ngay từ những dòng đầu, tác giả đã khơi gợi cái "hồn" thu đặc trưng qua sự kết hợp của thị giác, thính giác và xúc giác: "Se sẽ gió heo may", "xào xạc lạnh". Những thanh âm nhỏ nhẹ, cái chớm lạnh của gió heo may làm cho phố phường trở nên "bâng khuâng", nhuốm màu tâm trạng. Hình ảnh "lá vàng khô lùa trên phố" cùng bóng dáng đơn độc của nhân vật trữ tình dưới "chiều nhạt nắng" đã tạo nên một không gian nghệ thuật vắng lặng, mênh mông nỗi nhớ về "người xa". Điểm nhấn đặc sắc nhất của bức tranh thu nằm ở khổ thơ sau với hình ảnh "quả sấu sót" và "trái vàng ươm" rụng xuống. Ở đó, mùa thu không chỉ có sắc vàng của lá mà còn có sự kết tinh của thời gian: "Ta nhặt được cả chùm nắng hạ / Trong mùi hương trời đất dậy trên đường". Cách nhân hóa và ẩn dụ tinh tế đã biến hương vị mùa thu thành sự giao thoa kỳ diệu giữa cái nồng nàn của nắng hạ cũ và sự dịu ngọt, thanh khiết của hương trời đất mới. Qua thể thơ tự do và ngôn ngữ giàu sức gợi, đoạn thơ không chỉ miêu tả thiên nhiên mà còn khắc họa một Hà Nội đầy chất thơ, tinh tế và đậm đà tình người, để lại trong lòng độc giả một nỗi nhớ nhung sâu sắc về mảnh đất nghìn năm văn hiến.

Câu 2


Câu 1: Phương thức biểu đạt chính
  • Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm (do tác giả bộc lộ tình cảm, cảm xúc xót thương đối với người mẹ).
Câu 2: Từ ngữ, hình ảnh thể hiện "năm khốn khó"
  • Dựa trên văn bản của bài thơ này, những hình ảnh thường được nhắc đến để chỉ sự vất vả, đói nghèo là: Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn, nhai sắn sống, đói, vất vả.
Câu 3: Biện pháp tu từ và tác dụng "Dù tiếng lòng con chẳng thể nào vang vọng
Tới vuông đất mẹ nằm lưng núi quê hương."
  • Biện pháp tu từ: Ẩn dụ/Nói giảm nói tránh qua cụm từ "vuông đất mẹ nằm".
  • Tác dụng:
    • Làm giảm bớt nỗi đau thương, mất mát trước cái chết của mẹ.
    • Thể hiện sự xót xa, nghẹn ngào và lòng thành kính của người con đối với người mẹ đã khuất.
    • Tạo chiều sâu cảm xúc, cho thấy sự cách biệt âm dương không thể xóa nhòa.
    Câu 4: Hiểu nội dung dòng thơ "Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn"
    • Hình ảnh "gánh gồng": Tượng trưng cho sự lam lũ, vất vả, cả cuộc đời mẹ là những lo toan, nhọc nhằn để nuôi con khôn lớn.
    • Từ láy "xộc xệch": Diễn tả sự không bằng phẳng, sự oằn mình vì gánh nặng trên vai, cho thấy sức khỏe của mẹ đã mòn mỏi.
    • Hình ảnh "hoàng hôn": Vừa là thời gian thực (cuối ngày), vừa ẩn dụ cho tuổi già của mẹ.
    • Ý nghĩa chung: Câu thơ khắc họa chân thực và đầy xúc động hình ảnh người mẹ tảo tần, vất vả hy sinh trọn đời vì con cái đến tận những năm tháng cuối đời.
    • Câu 5
    • Thông điệp tâm đắt nhất mà em rút ra được từ đoạn trích trên là Sự hối hận muộn màng và giá trị của sự hiện diện khi người thân còn sống . Lý do em lựa chọn thông điệp này vì đoạn trích miêu tả cảm giác hụt hẫng tận cùng khi tác giả nhận ra mẹ đã vĩnh viễn ra đi. Sự "chiêm bao" là nơi duy nhất ông có thể gặp lại mẹ, nhưng thực tại lại là khoảng trống không thể lấp đầy. Điều này nhắc nhở chúng ta rằng thời gian bên cha mẹ là hữu hạn.Nỗi đau của nhân vật không chỉ là nỗi buồn mất người thân, mà còn là sự dằn vặt về những điều chưa kịp làm, những lời chưa kịp nói. Thông điệp này thôi thúc người đọc phải biết trân trọng, yêu thương và chăm sóc người thân ngay từ bây giờ, thay vì đợi đến khi chỉ còn có thể "khóc trong mơ". Những kỷ niệm về mẹ trong đoạn trích rất bình dị nhưng thiêng liêng. Nó cho thấy tình yêu thương của cha mẹ là điểm tựa tinh thần lớn nhất, và việc nhận ra giá trị đó sớm sẽ giúp con người sống bao dung và trách nhiệm hơn với gia đình.

    Nói một cách ngắn gọn, đoạn trích là một lời cảnh tỉnh: “Đừng để tình yêu thương chỉ còn là những giọt nước mắt trong những cơn mơ”.