Vũ Phương Liên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Phương Liên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
  • Luận điểm rõ ràng, sắc bén: Các luận điểm được sắp xếp logic, trình bày một cách thuyết phục. 
  • Dẫn chứng thực tế, gần gũi: Bài viết sử dụng các ví dụ, dẫn chứng từ đời sống hàng ngày để người đọc dễ dàng liên hệ và cảm nhận. 
  • Ngôn ngữ lôi cuốn, dễ hiểu: Cách hành văn hấp dẫn, không quá học thuật, giúp người đọc tiếp cận vấn đề một cách tự nhiên. 
  • Đặt ra câu hỏi gợi mở: Tiêu đề và cách đặt vấn đề khơi gợi sự tò mò và suy ngẫm từ phía người đọc.

là mối quan hệ giữa con người và công nghệ. Cụ thể, văn bản đặt ra câu hỏi về việc ai đang thực sự kiểm soát mối quan hệ này: liệu con người đang sử dụng điện thoại thông minh một cách chủ động hay đang bị phụ thuộc và chi phối bởi nó.

Quan điểm "chữ bầu lên nhà thơ" được tác giả triển khai thông qua việc phân tích và chứng minh rằng ngôn ngữ (chữ) có vai trò quyết định trong việc tạo nên một nhà thơ. Tác giả sử dụng các lí lẽ và dẫn chứng để làm nổi bật quan điểm này, cho thấy rằng việc sử dụng ngôn từ một cách điêu luyện, sáng tạo và có sức gợi cảm chính là yếu tố cốt lõi để một người được công nhận là nhà thơ.

Tác giả có thể đã sử dụng các dẫn chứng từ các tác phẩm thơ ca nổi tiếng để minh họa cách các nhà thơ đã sử dụng ngôn ngữ để tạo ra những hình ảnh, cảm xúc và ý nghĩa sâu sắc.

 Tác giả cũng có thể lập luận rằng một nhà thơ không chỉ là người có cảm xúc, mà còn là người có khả năng biến những cảm xúc đó thành ngôn từ có giá trị nghệ thuật.

Việc phân tích các kĩ thuật tu từ, cách gieo vần, nhịp điệu và cấu trúc câu thơ cũng là một cách để tác giả triển khai quan điểm này, cho thấy sự tinh tế và công phu trong việc sử dụng "chữ".

Tác giả đã phát hiện ra “bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật”. 

Trẻ em không chỉ đồng cảm với con người mà bằng một cách hết sức tự nhiên, còn đồng cảm với hết thảy sự vật như chó mèo, hoa cỏ, chim cá, bướm sâu. 

Tấm lòng trẻ em chân thành và tự nhiên hơn cả người nghệ sĩ. 

Trẻ em thường để ý đến những việc mà người lớn không chú tâm đến, phát hiện ra những điểm mà người lớn không phát hiện được.

Lý do tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ là vì:

Tác giả là một nhà văn, họa sĩ, một nghệ thuật gia nổi tiếng của Trung Quốc, những sáng tác của ông luôn đề cao tấm lòng thơ trẻ trong cách nhìn đời và thực hành nghệ thuật. 

Tác giả ngưỡng mộ, ngợi ca tấm lòng đồng cảm của trẻ em, ông đã đưa sự ngợi ca ấy vào những sáng tác của mình để truyền tải suy nghĩ của mình đến người đọc. 

Ông muốn được quay trở lại tuổi thơ, để có thể sống cuộc sống hồn nhiên, hạnh phúc, sống lại “thời hoàng kim” đã qua trong đời. 

2. Điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ:

Cả trẻ em và người nghệ sĩ đều có lòng đồng cảm phong phú, sống hồn nhiên, chân thành và có khả năng cảm nhận vẻ đẹp của vạn vật xung quanh.

Cơ sở của sự khâm phục, trân trọng trẻ em: Sự khâm phục, trân trọng trẻ em của tác giả được hình thành trên cơ sở tác giả phát hiện ra “bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật”. Trẻ em không chỉ đồng cảm với con người mà còn đồng cảm với hết thảy sự vật một cách tự nhiên, chân thành hơn cả người nghệ sĩ. 

1. Theo đoạn văn, góc nhìn riêng về sự vật của mỗi người được thể hiện qua cách họ nhìn nhận và đánh giá sự vật dựa trên mục đích và đặc thù nghề nghiệp của mình

Nhà khoa học: Thấy được tính chất và trạng thái của sự vật. 

Bác làm vườn: Thấy được sức sống của sự vật.

Chú thợ mộc: Thấy được chất liệu của sự vật.

Họa sĩ: Thấy được dáng vẻ, hình thức của sự vật, không có mục đích thực tiễn. 

2. Cái nhìn của người họa sĩ với mọi sự vật 

Cái nhìn của người họa sĩ với mọi sự vật là cái nhìn thưởng thức, không có mục đích thực tiễn.

Người họa sĩ chỉ quan tâm đến khía cạnh hình thức, dáng vẻ, màu sắc, hình dáng của sự vật. 

Họ không quan tâm đến giá trị thực tiễn hay mục đích sử dụng của sự vật. 

Họ có thể coi một gốc cây khô hay một tảng đá lạ là một đề tài tuyệt vời. 

Cái nhìn này được tác giả gọi là "thế giới của Mĩ", khác với "thế giới của Chân và Thiện" của những người có mục đích khác.

Tác giả đã nhận ra tấm lòng đồng cảm phong phú của đứa bé và học được cách quan tâm đến vị trí của đồ vật để chúng được dễ chịu, từ đó bản thân cũng cảm thấy thư thái.