Tống Thị Diệp Hương
Giới thiệu về bản thân
Cô bé quàng khăn đỏ”
Trong những câu chuyện em đã được đọc, em thích nhất là câu chuyện Cô bé quàng khăn đỏ. Câu chuyện vừa hấp dẫn lại vừa mang ý nghĩa sâu sắc.
Ngày xưa, có một cô bé rất ngoan ngoãn và đáng yêu. Cô luôn đội một chiếc khăn màu đỏ do bà tặng nên mọi người gọi em là Cô bé quàng khăn đỏ. Một hôm, mẹ bảo em mang bánh và sữa vào rừng thăm bà đang bị ốm. Trước khi đi, mẹ dặn em phải đi thẳng đường, không được la cà hay nói chuyện với người lạ.
Trên đường đi, cô bé gặp một con sói gian ác. Sói giả vờ hỏi thăm rồi dụ cô bé đi đường vòng để hái hoa. Trong lúc đó, sói chạy nhanh đến nhà bà, giả giọng cô bé để lừa bà mở cửa rồi ăn thịt bà. Sau đó, sói mặc quần áo của bà, nằm lên giường giả làm bà.
Khi cô bé đến nơi, thấy “bà” có nhiều điểm lạ như tai to, mắt to, miệng to, cô ngạc nhiên hỏi. Sói liền nhảy ra định ăn thịt cô bé. May mắn thay, một bác thợ săn đi ngang qua nghe thấy tiếng động, liền vào cứu hai bà cháu và giết chết con sói độc ác.
Câu chuyện kết thúc tốt đẹp, hai bà cháu được cứu sống. Qua câu chuyện này, em rút ra bài học rằng phải biết nghe lời người lớn và không nên nói chuyện hay tin tưởng người lạ.
Câu: Bấy giờ, những đứa trẻ trong xóm xúm lại chỗ cây đa đầu làng chơi trò trốn tìm.
- Trạng ngữ: Bấy giờ (chỉ thời gian)
- Chủ ngữ (CN): những đứa trẻ trong xóm
- Vị ngữ (VN): xúm lại chỗ cây đa đầu làng chơi trò trốn tìm
- b. Những dòng sáp nóng đã bắt đầu chảy ra, lăn dài theo thân nến.
- Chủ ngữ (CN): Những dòng sáp nóng
- Vị ngữ (VN): đã bắt đầu chảy ra, lăn dài theo thân nến
Trong câu văn:
“Thế là ruộng ngô, ruộng đỗ, ruộng vừng hoặc một ruộng mạ mới gieo… đã có một người bảo vệ, một người lính gác: một anh bù nhìn.”
Dấu hai chấm (:) có tác dụng:
Giới thiệu, giải thích, làm rõ nội dung đứng trước.
Cụ thể:
- Phần trước dấu hai chấm nêu khái quát: “một người bảo vệ, một người lính gác”
- Phần sau dấu hai chấm “một anh bù nhìn” giải thích cụ thể người đó là ai
Như vậy, dấu hai chấm ở đây dùng để báo hiệu phần giải thích, thuyết minh cho ý đã nêu trước đó, giúp câu văn rõ ràng và sinh động hơn
Trong cuộc đời mỗi học sinh, thầy cô luôn là những người tận tụy dìu dắt ta trên con đường học tập. Truyền thống “Tôn sư trọng đạo” vì thế đã trở thành một nét đẹp đáng quý của dân tộc ta. Em vẫn nhớ mãi một sự việc đã giúp em hiểu sâu sắc hơn về ý nghĩa của truyền thống ấy.
Đó là vào dịp Ngày Nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11 năm ngoái. Hôm đó, lớp em tổ chức một buổi tri ân nho nhỏ dành cho cô chủ nhiệm. Từ sớm, cả lớp đã có mặt đông đủ để trang trí lớp học bằng những tấm thiệp, những bông hoa giấy do chính tay chúng em làm. Khi cô bước vào lớp, tất cả đồng loạt đứng dậy, chào cô thật to rồi hát vang bài hát chúc mừng. Khuôn mặt cô lúc ấy vừa bất ngờ vừa xúc động.
Sau đó, bạn lớp trưởng đại diện cả lớp lên phát biểu, bày tỏ lòng biết ơn đối với sự tận tụy, kiên nhẫn của cô trong suốt thời gian qua. Nhiều bạn khác cũng lần lượt kể lại những kỷ niệm đáng nhớ với cô: khi cô ân cần giảng bài, khi cô nhẹ nhàng nhắc nhở mỗi lần chúng em mắc lỗi. Cuối buổi, chúng em tặng cô một bó hoa tươi thắm cùng những tấm thiệp chứa đầy lời chúc. Cô đã không kìm được xúc động, giọng nghẹn ngào cảm ơn cả lớp.
Chứng kiến khoảnh khắc ấy, em cảm thấy vô cùng xúc động và tự hào. Em nhận ra rằng, chỉ những hành động nhỏ bé nhưng chân thành cũng đủ làm thầy cô vui lòng. Từ đó, em càng hiểu rằng việc kính trọng, biết ơn thầy cô không chỉ thể hiện trong những dịp đặc biệt mà còn phải được thể hiện hằng ngày qua thái độ học tập nghiêm túc và lễ phép.
Sự việc đó đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc. Em tự hứa sẽ luôn cố gắng học tập thật tốt, ngoan ngoãn, lễ phép để xứng đáng với công lao dạy dỗ của thầy cô, góp phần giữ gìn và phát huy truyền thống tốt đẹp “Tôn sư trọng đạo” của dân tộc
a. Có trạng ngữ chỉ phương tiện:
→ Bằng xe đạp, em đến trường mỗi ngày.
b. Có trạng ngữ chỉ nơi chốn:
→ Ở công viên, các bạn nhỏ đang vui chơi