Nguyễn Thành Trung

Giới thiệu về bản thân

nhìn là gay
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Cạnh hình vuông bằng 4 cm

Diện tích hình vuông bằng:

4.4 = 16 cm2.

Diện tích mỗi hình thang cân (bằng nhau) phía ngoài hình vuông bằng:

(2 + 4). 1 : 2 = 3 cm2.

Diện tích miếng bìa bằng:

4 . 3 + 16 = 28 cm2.

a) Vì AEFB là hình bình hành nên AE = BF = 17 m.

Vì ABCD là hình thang cân nên DA = CB = 18 m.

Tổng chiều dài các cạnh của thửa đất bằng:

     28 + 20 + 2.17 + 2.18 = 48 + 2.(17 + 18) = 48 + 2.35 = 48 + 70 = 118 m

Trừ 2 m cổng, hàng rào dài 118 - 2 = 116 m.

b) Hình bình hành ABFE có một cạnh bằng 28 m, chiều cao hạ xuống cạnh ấy bằng 11 m nên có diện tích bằng:

     28 . 11 = 308 m\(^{2}\)

Hình thang ABCD có hai đáy bằng 28 m và 20 m, chiều cao 16 m nên có diện tích bằng:

     (28 + 20).16 : 2 = 384 m\(^{2}\).

Diện tích thửa đất bằng:

     308 + 384 = 692 m\(^{2}\).

Lợi nhuận thu được mỗi vụ từ mỗi mét vuông là 500 000 đồng = 0,5 triệu đồng.

Lợi nhuận thu được mỗi vụ từ thửa ruộng là:

     692 . 0,5 = 346 (triệu đồng).

a) \(25 : x = - 2^{2} - 1\) hay \(25 : x = - 4 - 1 = - \left(\right. 4 + 1 \left.\right) = - 5\)

Suy ra \(x = 25 : \left(\right. - 5 \left.\right) = - 5\).

b) \(3.3.3. \left(\right. x + 1 \left.\right) = - 3^{5}\) hay \(3^{3} . x = - 3^{5}\)

Suy ra \(x = \left(\right. - 3^{5} \left.\right) : 3^{3} = - \left(\right. 3^{5} : 3^{3} \left.\right) = - 3^{2} = - 9\).

a) \(99 - \left(\right. 74 - 129 \left.\right) : 5 + 202 2^{0}\)

\(= 99 - \left(\right. 55 \left.\right) : 5 + 1\)

\(= 99 - \left(\right. - 11 \left.\right) + 1\)

\(= 110 + 1 = 111\).

b) \(\left(\right. - 35 \left.\right) + 127 + \left(\right. - 65 \left.\right) + 73\)

\(= \left(\right. 127 + 73 \left.\right) - \left(\right. 35 + 65 \left.\right)\)

\(= 200 - 100 = 100\).

Câu 1:

Bài làm

Bài thơ "Chợ quê" của Nguyễn Đức Mậu là một bức tranh thu nhỏ về đời sống nông thôn Việt Nam đầy bình dị và xúc động. Với thể thơ lục bát nhịp nhàng, tác giả đã tái hiện không gian chợ quê họp ngay trên bờ đê mộc mạc. Ở đó không có cao lương mỹ vị, chỉ có những sản vật "cây nhà lá vườn" như rau dưa, lá trầu, thúng khoai hay bầy gà con. Hình ảnh "Nắng thì đội nón, mưa về áo mưa" gợi lên sự vất vả, dãi dầu của người dân lao động. Đặc biệt, câu thơ về "mẹ già áo vá chắt bòn từng xu" khiến người đọc thắt lòng trước sự lam lũ, tần tảo của những người mẹ quê. Tiếng hát của bác xẩm mù cuối bài như một nốt lặng buồn, làm đậm thêm nét hoài cổ và tình người nơi xóm nhỏ. Qua bài thơ, tác giả không chỉ thể hiện tình yêu quê hương tha thiết mà còn bày tỏ sự trân trọng, thấu hiểu đối với những kiếp người nghèo khổ nhưng chân chất, hiền lành giữa lòng quê hương. Câu 2: Trong dòng chảy của thời gian, có những kỉ niệm sẽ nhạt phai, nhưng cũng có những kỉ niệm như những thước phim quay chậm, mỗi khi nghĩ lại đều khiến trái tim ta ấm áp. Với em, kỉ niệm sâu sắc nhất là lần bị ốm vào năm lớp 5 và được bà nội chăm sóc. Hôm đó là một ngày mùa đông rét mướt. Sau khi đi học về dưới cơn mưa phùn, em bắt đầu thấy rùng mình, đầu đau như búa bổ. Đến tối, cơn sốt ập đến khiến em nằm li bì trên giường, hơi thở nóng ran. Bố mẹ đi công tác xa chưa kịp về, chỉ có hai bà cháu ở nhà. Trong cơn mê mệt, em cảm nhận được bàn tay gầy guộc, nhăn nheo nhưng vô cùng ấm áp của bà đặt lên trán. Bà lo lắng đi ra đi vào, hết thay khăn chườm lại pha nước cam cho em uống. Đến nửa đêm, khi tỉnh giấc, em thấy ánh đèn bếp vẫn sáng lung linh. Một lát sau, bà bưng lên một bát cháo hành nóng hổi, khói bay nghi ngút. Bà đỡ em ngồi dậy, thổi từng thìa cháo rồi ân cần bảo: "Ăn đi cháu, cháo hành giải cảm tốt lắm, ăn cho ra mồ hôi là khỏi thôi". Bát cháo của bà không có thịt cá sang trọng, chỉ có gạo trắng nẫu nhừ, ít hành hoa và vài sợi gừng thơm nồng. Nhưng lạ thay, đó là bát cháo ngon nhất mà em từng được ăn. Vị cay nồng của gừng, vị thơm của hành quyện với tình yêu thương vô bờ bến của bà như thấm vào từng thớ thịt. Vừa ăn, em vừa nhìn mái tóc bạc trắng của bà dưới ánh đèn dầu, lòng trào dâng một niềm xúc động khó tả. Sáng hôm sau, em nhẹ người và hết sốt hẳn. Nhìn bà ngủ gật bên cạnh giường vì thức trắng đêm trông cháu, em càng thêm thương bà hơn. Em thầm hứa sẽ luôn chăm ngoan, học giỏi để không phụ lòng mong mỏi và sự hy sinh của bà. Dù bây giờ em đã lớn hơn, có thể tự chăm sóc bản thân mỗi khi đau ốm, nhưng hương vị bát cháo hành và bàn tay ấm áp của bà đêm hôm ấy vẫn luôn là kí ức đẹp đẽ nhất. Kỉ niệm đó nhắc nhở em rằng: Tình cảm gia đình là liều thuốc quý giá nhất, giúp chúng ta vượt qua mọi khó khăn, thử thách trong cuộc đời.

Câu 1. Văn bản "Buổi đầu tiên học trường Yên Phụ" sử dụng ngôi kể thứ nhất, vì người kể chuyện xưng "tôi" và trực tiếp kể lại câu chuyện, những trải nghiệm của bản thân mình. Câu 2. Trước khi vào học Trường Yên Phụ, hoàn cảnh học tập của nhân vật "tôi" khá đặc biệt:
  • Được cha dạy chữ Nho và chữ Quốc ngữ chung với các em họ và bạn cùng tuổi (nhưng học kém "tôi").
  • Sau đó, được cha nhờ một thầy kí có bằng Tiểu học Pháp Việt dạy vần Tây (tiếng Pháp) tại nhà.
Câu 3.
  • Nội dung bài Tựa của cuốn "Thế hệ ngày mai": Bài Tựa viết về buổi học đầu tiên của chính tác giả (nhân vật "tôi") và buổi học đầu tiên của con trai tác giả (ngoài hai chục năm sau).
  • Thông qua chi tiết "hai thế hệ một tấm lòng, một tinh thần", tác giả muốn khẳng định giá trị: Tình cảm gia đình, tình phụ tử, sự quan tâm, săn sóc chu đáo của cha mẹ đối với việc học tập của con cái là giá trị truyền thống tốt đẹp, được gìn giữ và tiếp nối qua nhiều thế hệ. Dù thời gian, hoàn cảnh xã hội có thay đổi, thì tình thương yêu ấy vẫn vẹn nguyên.
Câu 4. Nhân vật người cha hiện lên với những phẩm chất đáng quý như: yêu thương con tha thiết, chu đáo, có trách nhiệm, và quan tâm sâu sắc đến việc học hành, tương lai của con.
  • Những chi tiết cho thấy phẩm chất đó:
    • Tự mình dạy con học chữ Nho, chữ Quốc ngữ từ nhỏ.
    • Nhờ thầy có bằng cấp dạy tiếng Pháp cho con.
    • "Dậy sớm, sắp xếp bút mực, thước kẻ, sách vở vào cái cặp da nhỏ" cho con trong buổi học đầu tiên.
    • Thuê xe kéo đưa con đến trường, dắt con chào thầy, gửi gắm con với thầy.
    • "Cả sáng lẫn chiều" đều đưa con tới trường rồi đợi tan học đưa về trong ngày đầu tiên.
    • Nhanh chóng tìm bạn học cùng lớp, nhà gần để đón con đi học cùng, đảm bảo an toàn và sự tiện lợi cho con vào ngày hôm sau.
Câu 5. Suy nghĩ về trách nhiệm của cha mẹ đối với việc học tập của con cái:
Qua câu chuyện, em thấy trách nhiệm của cha mẹ trong việc học tập của con là vô cùng lớn lao và quan trọng. Cha mẹ không chỉ là người tạo điều kiện về vật chất (sách vở, trường lớp) mà còn là người định hướng, đồng hành và truyền cảm hứng cho con. Sự quan tâm chu đáo, thấu đáo của người cha trong bài đã thể hiện rõ điều đó. Điều này nhắc nhở rằng, tình thương và sự đồng hành của cha mẹ là nền tảng vững chắc nhất cho sự phát triển toàn diện của con cái.

Bài làm

Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những kỉ niệm đáng nhớ. Có những kỉ niệm ngọt ngào như viên kẹo, nhưng cũng có những kỉ niệm khiến ta mỗi khi nhớ lại đều cảm thấy hối lỗi và tự răn mình phải sống tốt hơn. Với tôi, kỉ niệm về lần vô ý làm vỡ chiếc bình hoa của mẹ vào năm học lớp 5 là một bài học như thế.

Đó là một buổi chiều thứ Bảy nắng đẹp. Mẹ tôi đi vắng và dặn tôi ở nhà trông nhà, học bài cẩn thận. Thế nhưng, vốn tính hiếu động, khi thấy mấy bạn trong xóm rủ rê, tôi đã mang quả bóng nhựa vào trong sân để tập sút bóng. Trong một phút hăng say, tôi dồn lực sút thật mạnh. Quả bóng không đi trúng đích mà bay thẳng vào hiên nhà, đập trúng chiếc bình hoa gốm màu xanh ngọc bích – món quà kỉ niệm mà bố đã tặng mẹ nhân dịp kỉ niệm ngày cưới. Tiếng "xoảng" vang lên chói tai khiến tôi rụng rời tay chân. Chiếc bình vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ. Tôi đứng sững lại, tim đập thình thịch vì sợ hãi. Trong lúc hoảng loạn, tôi đã vội vàng thu dọn mảnh vỡ, đem vứt vào thùng rác sau nhà và tự nhủ sẽ giả vờ như không biết gì nếu mẹ hỏi đến. Chiều muộn, mẹ về nhà. Nhìn vào góc hiên trống không, mẹ hỏi: "Chiếc bình hoa đâu rồi con nhỉ?". Tôi cúi gằm mặt, lí nhí đáp: "Con không biết ạ, chắc là chú mèo hàng xóm chạy qua làm rơi". Mẹ lặng im không nói gì, chỉ khẽ thở dài và tiếp tục làm việc nhà. Suốt cả buổi tối hôm đó, tôi không thể tập trung học bài. Ánh mắt đượm buồn của mẹ và cảm giác tội lỗi cứ ám ảnh khiến tôi bứt rứt không yên. Lời nói dối như một hòn đá nặng trĩu đè lên lồng ngực tôi. Cuối cùng, không chịu nổi sự cắn rứt, tôi đã tìm đến bên mẹ và thú nhận tất cả trong tiếng nấc nghẹn ngào. Tôi đã chuẩn bị tinh thần để nghe một trận mắng, nhưng thật bất ngờ, mẹ chỉ nhẹ nhàng xoa đầu tôi và nói: "Mẹ buồn vì chiếc bình bị vỡ là một, nhưng mẹ sẽ buồn mười nếu con không dám nhận lỗi. Đồ vật vỡ có thể mua lại, nhưng lòng trung thực một khi đã mất đi thì rất khó tìm lại được con ạ". Lời nói của mẹ lúc đó như một luồng điện chạy qua tâm trí, khiến tôi hiểu ra giá trị của sự trung thực. Sự vị tha của mẹ không chỉ làm tôi nhẹ lòng mà còn giúp tôi trưởng thành hơn. Cho đến tận bây giờ, khi đã là một học sinh lớn hơn, tôi vẫn luôn ghi nhớ bài học từ mảnh vỡ ngày ấy: Dũng cảm nhận lỗi chính là cách tốt nhất để sửa chữa sai lầm.

Kỉ niệm đó đã khắc sâu trong tâm trí tôi như một lời nhắc nhở về lòng trung thực. Tôi tự hứa với bản thân sẽ luôn sống ngay thẳng để không bao giờ phải hối tiếc vì những lời nói dối thêm một lần nào nữa.

Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những kỉ niệm đáng nhớ. Có những kỉ niệm ngọt ngào như viên kẹo, nhưng cũng có những kỉ niệm khiến ta mỗi khi nhớ lại đều cảm thấy hối lỗi và tự răn mình phải sống tốt hơn. Với tôi, kỉ niệm về lần vô ý làm vỡ chiếc bình hoa của mẹ vào năm học lớp 5 là một bài học như thế. Đó là một buổi chiều thứ Bảy nắng đẹp. Mẹ tôi đi vắng và dặn tôi ở nhà trông nhà, học bài cẩn thận. Thế nhưng, vốn tính hiếu động, khi thấy mấy bạn trong xóm rủ rê, tôi đã mang quả bóng nhựa vào trong sân để tập sút bóng. Trong một phút hăng say, tôi dồn lực sút thật mạnh. Quả bóng không đi trúng đích mà bay thẳng vào hiên nhà, đập trúng chiếc bình hoa gốm màu xanh ngọc bích – món quà kỉ niệm mà bố đã tặng mẹ nhân dịp kỉ niệm ngày cưới. Tiếng "xoảng" vang lên chói tai khiến tôi rụng rời tay chân. Chiếc bình vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ. Tôi đứng sững lại, tim đập thình thịch vì sợ hãi. Trong lúc hoảng loạn, tôi đã vội vàng thu dọn mảnh vỡ, đem vứt vào thùng rác sau nhà và tự nhủ sẽ giả vờ như không biết gì nếu mẹ hỏi đến. Chiều muộn, mẹ về nhà. Nhìn vào góc hiên trống không, mẹ hỏi: "Chiếc bình hoa đâu rồi con nhỉ?". Tôi cúi gằm mặt, lí nhí đáp: "Con không biết ạ, chắc là chú mèo hàng xóm chạy qua làm rơi". Mẹ lặng im không nói gì, chỉ khẽ thở dài và tiếp tục làm việc nhà. Suốt cả buổi tối hôm đó, tôi không thể tập trung học bài. Ánh mắt đượm buồn của mẹ và cảm giác tội lỗi cứ ám ảnh khiến tôi bứt rứt không yên. Lời nói dối như một hòn đá nặng trĩu đè lên lồng ngực tôi. Cuối cùng, không chịu nổi sự cắn rứt, tôi đã tìm đến bên mẹ và thú nhận tất cả trong tiếng nấc nghẹn ngào. Tôi đã chuẩn bị tinh thần để nghe một trận mắng, nhưng thật bất ngờ, mẹ chỉ nhẹ nhàng xoa đầu tôi và nói: "Mẹ buồn vì chiếc bình bị vỡ là một, nhưng mẹ sẽ buồn mười nếu con không dám nhận lỗi. Đồ vật vỡ có thể mua lại, nhưng lòng trung thực một khi đã mất đi thì rất khó tìm lại được con ạ". Lời nói của mẹ lúc đó như một luồng điện chạy qua tâm trí, khiến tôi hiểu ra giá trị của sự trung thực. Sự vị tha của mẹ không chỉ làm tôi nhẹ lòng mà còn giúp tôi trưởng thành hơn. Cho đến tận bây giờ, khi đã là một học sinh lớn hơn, tôi vẫn luôn ghi nhớ bài học từ mảnh vỡ ngày ấy: Dũng cảm nhận lỗi chính là cách tốt nhất để sửa chữa sai lầm. Kỉ niệm đó đã khắc sâu trong tâm trí tôi như một lời nhắc nhở về lòng trung thực. Tôi tự hứa với bản thân sẽ luôn sống ngay thẳng để không bao giờ phải hối tiếc vì những lời nói dối thêm một lần nào nữa.

Bài làm

Mỗi độ xuân về, khi tiết trời ấm áp bao phủ khắp vùng đất Xứ Đông, người dân Hải Dương và du khách thập phương lại nô nức hướng về Lễ hội mùa Xuân Côn Sơn – Kiếp Bạc. Đây là sự kiện văn hóa mang tầm quốc gia, và năm 2025 vừa qua, lễ hội càng trở nên đặc biệt hơn khi gắn liền với niềm tự hào Quần thể di tích được đề cử Di sản Thế giới. Lễ hội mùa xuân năm 2025 diễn ra từ ngày mùng 10 đến 23 tháng Giêng âm lịch (tức tháng 2 năm 2025). Không gian lễ hội trải dài từ khu vực chùa Côn Sơn đến đền Kiếp Bạc, thu hút hàng vạn lượt khách tham quan ngay từ những ngày khai hội.

Sự kiện bắt đầu bằng những nghi lễ truyền thống trang nghiêm. Sáng sớm ngày 16 tháng Giêng, Lễ rước nước tại chùa Côn Sơn diễn ra trong không khí thành kính. Đoàn rước với cờ hoa rực rỡ, đi trong tiếng nhạc ngũ âm vang lừng từ hồ Côn Sơn về chùa để làm lễ mộc dục và dâng hương. Sau đó là tiếng trống khai hội rộn rã, mở đầu cho lễ tưởng niệm ngày viên tịch của Đệ Tam tổ Thiền phái Trúc Lâm Huyền Quang tôn giả. Phần hội năm 2025 được tổ chức vô cùng sôi nổi với nhiều hoạt động trải nghiệm độc đáo. Em ấn tượng nhất là Hội thi bánh chưng, bánh dày tại sân tam quan ngoại chùa Côn Sơn. Tại đây, các nghệ nhân đến từ khắp các huyện trong tỉnh cùng nhau phô diễn kỹ thuật gói bánh nhanh và đẹp, tái hiện nét đẹp văn hóa lúa nước của dân tộc. Bên cạnh đó, các trò chơi dân gian như Liên hoan pháo đất, giải vật dân tộc hay cờ tướng luôn náo nhiệt tiếng reo hò của khán giả. Điểm mới của lễ hội năm 2025 là Tuần Văn hóa, Du lịch và Xúc tiến thương mại với hơn 40 gian hàng trưng bày các sản phẩm OCOP và ẩm thực đặc sắc của Hải Dương. Du khách không chỉ được lễ Phật, vãn cảnh rừng thông Côn Sơn mà còn được thưởng thức bánh đậu xanh, bánh gai hay trà sen nổi tiếng của quê hương em.

Tham gia lễ hội mùa xuân Côn Sơn – Kiếp Bạc 2025, em không chỉ cảm thấy tự hào về truyền thống "Uống nước nhớ nguồn" của dân tộc mà còn thêm yêu vẻ đẹp văn hóa của quê mình. Sự kiện này thực sự là một chiếc cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, khẳng định sức sống bền bỉ của những giá trị văn hóa trên mảnh đất Hải Dương văn hiến.