Dương Minh Thư

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Minh Thư
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Mùa hè năm ngoái, em có dịp cùng lớp tham quan Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh ở thủ đô Hà Nội – một chuyến đi để lại trong em những ấn tượng sâu sắc và cảm xúc khó quên.


Từ sáng sớm, chúng em đã có mặt ở trường để chuẩn bị khởi hành. Khi xe bắt đầu rời bánh, ai nấy đều háo hức, vừa trò chuyện vừa hát vang những bài ca về Bác Hồ kính yêu. Sau vài giờ di chuyển, Lăng Bác dần hiện ra trước mắt – uy nghi, giản dị mà vô cùng thiêng liêng giữa Quảng trường Ba Đình lịch sử.


Chúng em xếp hàng ngay ngắn, bước đi nhẹ nhàng trong không khí trang nghiêm. Khi được tận mắt nhìn thấy Bác nằm yên nghỉ trong lăng, lòng em xúc động đến nghẹn ngào. Khuôn mặt Bác hiền từ như đang mỉm cười với chúng em. Em cảm thấy Bác vẫn luôn dõi theo từng bước trưởng thành của con cháu hôm nay. Sau đó, lớp em được tham quan Nhà sàn, ao cá và bảo tàng Hồ Chí Minh – nơi lưu giữ nhiều kỉ vật gắn bó với cuộc đời giản dị, thanh cao của Người.


Chuyến tham quan đã giúp em hiểu thêm về cuộc đời, sự hi sinh và tình yêu thương bao la của Bác dành cho dân tộc. Rời Lăng Bác, em thầm hứa sẽ chăm ngoan, học giỏi, sống tốt để xứng đáng là con ngoan trò giỏi, cháu ngoan Bác Hồ.


Bài viết mẫu:


Niềm hi vọng giống như ánh sáng nhỏ bé soi đường cho con người giữa những ngày tối tăm, khó khăn của cuộc sống. Khi ta có hi vọng, ta sẽ có thêm nghị lực để đứng dậy sau thất bại và tiếp tục bước đi. Dù cuộc đời có nhiều thử thách, niềm tin và hi vọng giúp ta không gục ngã, mà luôn hướng về tương lai tươi sáng hơn. Như tiếng pháo “đùng” báo hiệu mùa xuân mới, hi vọng cũng thắp lên trong lòng người niềm vui và sự khởi đầu mới. Vì vậy, mỗi chúng ta cần nuôi dưỡng niềm hi vọng, tin tưởng vào bản thân và vào cuộc sống để vượt qua mọi khó khăn, hướng tới những điều tốt đẹp hơn.


Tâm trạng của tác giả trong bài thơ là bâng khuâng, hoài niệm và trầm lắng. Nguyễn Khuyến vừa lưu giữ niềm vui, không khí rộn ràng của phiên chợ cuối năm (“Hàng quán… xáo xác”, “Pháo trúc… một tiếng đùng”) vừa thoáng buồn man mác khi nghĩ về những cảnh sinh hoạt quen thuộc có phần mai một, không còn được nguyên vẹn (thái độ hỏi han, dò dẫm trong các câu hỏi tu từ “Năm nay chợ họp có đông không?”, “Nếm rượu… được mấy ông?”).


Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, lớp em được tham gia một chuyến tham quan về nguồn tại Khu di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi. Ngay từ sáng sớm, sân trường đã rộn ràng tiếng nói cười. Ai nấy đều háo hức, mang theo balô, nón, nước uống và cả niềm mong chờ cho một ngày đầy trải nghiệm.


Khi chiếc xe lăn bánh, qua khung cửa sổ là những hàng cây xanh rì, những cánh đồng lúa trải dài trong nắng sớm. Tiếng hát vang lên từ dãy ghế sau khiến không khí trên xe càng thêm vui tươi. Sau gần hai tiếng đồng hồ, chúng em đã có mặt tại khu di tích.


Dưới sự hướng dẫn của cô thuyết minh viên, chúng em được nghe kể về những năm tháng chiến tranh gian khổ và tinh thần chiến đấu kiên cường của quân dân ta. Khi được trực tiếp chui xuống địa đạo – những đường hầm chật hẹp và tối om, em vừa hồi hộp, vừa khâm phục vô cùng. Thật khó tưởng tượng được rằng trong hoàn cảnh thiếu thốn như thế, các chiến sĩ vẫn kiên cường bám trụ, chiến đấu vì Tổ quốc.


Sau khi tham quan, chúng em còn được thưởng thức những củ khoai luộc nóng hổi, chấm muối mè giản dị mà đậm đà hương vị quê hương. Ai cũng cười nói vui vẻ, chụp thật nhiều ảnh để lưu lại kỉ niệm.


Chuyến đi đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Em hiểu hơn giá trị của hòa bình hôm nay và càng biết ơn những người đã ngã xuống vì Tổ quốc. Trở về nhà, em vẫn nhớ mãi những đường hầm âm u, những câu chuyện xúc động và nụ cười rạng rỡ của bạn bè trong ngày hôm ấy. Em thầm hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với sự hi sinh của cha ông, và để mỗi chuyến đi về nguồn luôn là một bài học quý giá trong cuộc đời.


Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, lớp em được tham gia một chuyến tham quan về nguồn tại Khu di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi. Ngay từ sáng sớm, sân trường đã rộn ràng tiếng nói cười. Ai nấy đều háo hức, mang theo balô, nón, nước uống và cả niềm mong chờ cho một ngày đầy trải nghiệm.


Khi chiếc xe lăn bánh, qua khung cửa sổ là những hàng cây xanh rì, những cánh đồng lúa trải dài trong nắng sớm. Tiếng hát vang lên từ dãy ghế sau khiến không khí trên xe càng thêm vui tươi. Sau gần hai tiếng đồng hồ, chúng em đã có mặt tại khu di tích.


Dưới sự hướng dẫn của cô thuyết minh viên, chúng em được nghe kể về những năm tháng chiến tranh gian khổ và tinh thần chiến đấu kiên cường của quân dân ta. Khi được trực tiếp chui xuống địa đạo – những đường hầm chật hẹp và tối om, em vừa hồi hộp, vừa khâm phục vô cùng. Thật khó tưởng tượng được rằng trong hoàn cảnh thiếu thốn như thế, các chiến sĩ vẫn kiên cường bám trụ, chiến đấu vì Tổ quốc.


Sau khi tham quan, chúng em còn được thưởng thức những củ khoai luộc nóng hổi, chấm muối mè giản dị mà đậm đà hương vị quê hương. Ai cũng cười nói vui vẻ, chụp thật nhiều ảnh để lưu lại kỉ niệm.


Chuyến đi đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Em hiểu hơn giá trị của hòa bình hôm nay và càng biết ơn những người đã ngã xuống vì Tổ quốc. Trở về nhà, em vẫn nhớ mãi những đường hầm âm u, những câu chuyện xúc động và nụ cười rạng rỡ của bạn bè trong ngày hôm ấy. Em thầm hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với sự hi sinh của cha ông, và để mỗi chuyến đi về nguồn luôn là một bài học quý giá trong cuộc đời.