Lê Quang Đạt

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Quang Đạt
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

1.000.000.000 − 1.975 = 999.998.025


  • few
  • little
  • much
  • many
  • few
  • many
  • little

Một việc làm tốt để lại trong em nhiều suy nghĩ và cảm xúc nhất là lần em giúp một bạn nhỏ bị ngã xe trên đường đi học về. Dù đó chỉ là một hành động rất nhỏ trong cuộc sống hằng ngày, nhưng với em, đó là một trải nghiệm đáng nhớ, giúp em hiểu hơn về ý nghĩa của sự sẻ chia và lòng nhân ái.

Hôm đó là một buổi chiều cuối tuần, sau khi tan học, em đạp xe về nhà theo con đường quen thuộc gần cánh đồng. Trời hôm ấy nắng nhẹ, gió thổi mát, mọi thứ tưởng chừng rất bình yên. Khi đi đến một đoạn đường hơi gồ ghề, em bất chợt nghe thấy tiếng khóc. Nhìn sang bên lề đường, em thấy một bạn nhỏ khoảng lớp ba hoặc lớp bốn đang ngồi dưới đất, bên cạnh là chiếc xe đạp bị đổ. Đầu gối bạn ấy bị trầy xước, máu chảy ra một ít, gương mặt thì nhăn nhó vì đau và sợ hãi.

Ban đầu, em có chút bối rối vì không biết nên làm gì. Em cũng lo nếu mình dừng lại thì sẽ về nhà muộn, bố mẹ sẽ lo lắng. Nhưng nhìn bạn nhỏ khóc nức nở, em không thể làm ngơ. Em dựng xe của mình vào lề đường rồi chạy lại hỏi thăm. Bạn ấy nói rằng trên đường đi học thêm về thì bị trượt bánh xe, ngã xuống và rất đau, lại không dám đứng dậy vì sợ. Nghe vậy, em liền trấn an bạn, bảo bạn đừng khóc và cố gắng bình tĩnh.

Em nhẹ nhàng đỡ bạn nhỏ đứng dậy, dựng chiếc xe đạp lên và kiểm tra xem xe có bị hỏng nặng không. May mắn là xe chỉ bị lệch tay lái một chút. Em lấy khăn giấy trong cặp ra, cẩn thận lau vết máu ở đầu gối cho bạn, rồi dùng nước trong chai của mình rửa sơ vết thương. Dù không có bông băng hay thuốc sát trùng, nhưng em nghĩ làm sạch vết thương trước sẽ giúp bạn đỡ đau hơn. Trong lúc đó, em luôn miệng động viên để bạn yên tâm.

Sau khi vết thương đã đỡ chảy máu, em hỏi nhà bạn ở đâu. Hóa ra nhà bạn ở cách đó không xa, chỉ khoảng vài trăm mét. Em liền dắt xe cho bạn và đi bộ cùng bạn về nhà. Trên đường đi, bạn nhỏ đã thôi khóc, còn kể cho em nghe chuyện ở lớp, giọng nói dần trở nên vui vẻ hơn. Khi đến nơi, em gặp mẹ của bạn. Em kể lại sự việc và dặn cô chú ý chăm sóc vết thương cho bạn. Mẹ bạn cảm ơn em rối rít, còn bạn nhỏ thì lễ phép chào em, ánh mắt đầy biết ơn.

Trên đường về nhà, tuy hơi mệt vì đi bộ một đoạn dài, nhưng trong lòng em lại cảm thấy rất vui. Em nhận ra rằng, việc mình vừa làm không hề to tát hay cao siêu, nhưng lại mang đến sự giúp đỡ kịp thời cho người khác. Niềm vui ấy không phải là niềm vui ồn ào mà là cảm giác ấm áp, nhẹ nhàng, khiến em thấy bản thân mình trưởng thành hơn một chút.

Tối hôm đó, khi kể lại câu chuyện cho bố mẹ nghe, em được bố mẹ khen ngợi và khuyên rằng: trong cuộc sống, ai cũng có lúc gặp khó khăn, nếu mình có thể giúp được thì hãy giúp bằng cả tấm lòng. Lời nói của bố mẹ khiến em suy nghĩ rất nhiều. Em hiểu rằng làm việc tốt không cần phải chờ đến khi mình lớn hay có điều kiện đặc biệt, mà có thể bắt đầu từ những hành động nhỏ bé, giản dị hằng ngày.

Từ trải nghiệm đó, em tự nhủ sẽ sống quan tâm hơn đến mọi người xung quanh. Em học được cách không thờ ơ trước nỗi khó khăn của người khác và biết đặt mình vào vị trí của họ để cảm thông. Việc làm tốt hôm ấy đã trở thành một kỉ niệm đẹp, giúp em thêm yêu cuộc sống và tin rằng, khi mỗi người đều sẵn sàng giúp đỡ nhau, xã hội sẽ trở nên tốt đẹp hơn.

Dù thời gian đã trôi qua, nhưng mỗi khi nhớ lại, em vẫn cảm thấy tự hào vì mình đã lựa chọn dừng lại để giúp đỡ bạn nhỏ ấy. Đó chính là trải nghiệm đáng quý, dạy em bài học sâu sắc về lòng nhân ái và trách nhiệm của bản thân đối với cộng đồng.

ọi
x là số giờ chơi cầu lông trong tuần
y là số giờ tập gym trong tuần

Điều kiện thời gian:
x + y ≤ 12

Lượng calo tiêu hao:
300x + 750y ≥ 6000

Chi phí cần tối thiểu:
C = 30000x + 50000y

Xét hiệu quả tiêu hao calo theo chi phí:
Cầu lông: 30000 : 300 = 100 đồng cho 1 calo
Gym: 50000 : 750 ≈ 66,7 đồng cho 1 calo

Như vậy tập gym rẻ hơn để tiêu hao cùng một lượng calo, nên để chi phí nhỏ nhất ta ưu tiên tập gym.

Giả sử chỉ tập gym:
750y ≥ 6000
y ≥ 8 (giờ)

Kiểm tra điều kiện thời gian:
y = 8 ≤ 12 (thỏa mãn)

Chi phí khi đó:
C = 8 × 50000 = 400000 đồng

Nếu thay một phần gym bằng cầu lông thì chi phí sẽ tăng vì cầu lông tốn tiền hơn cho mỗi calo, nên không tối ưu.

Kết luận:
Bạn Mạnh nên tập gym 8 giờ trong tuần, không cần chơi cầu lông.
Số tiền chi phí ít nhất phải bỏ ra là 400000 đồng.

để lm j hả ăn tết hay ăn bài tập cùng nhau 😑

  • Trồng rừng bằng cây con có bầu
    Ưu điểm: Tỉ lệ sống cao do bộ rễ và bầu đất được giữ nguyên, cây ít bị tổn thương khi trồng; có thể trồng vào nhiều thời vụ khác nhau; cây sinh trưởng nhanh sau khi trồng, thích hợp với nhiều loại địa hình, kể cả nơi đất xấu, khô hạn.
    Nhược điểm: Giá thành cao; khâu ươm, vận chuyển và trồng tốn nhiều công; nặng, khó vận chuyển xa hoặc lên đồi núi cao.Trồng rừng bằng cây con rễ trần
    Ưu điểm: Giá thành thấp; cây nhẹ, dễ vận chuyển; kỹ thuật trồng đơn giản, trồng nhanh trên diện tích lớn.
    Nhược điểm: Tỉ lệ sống thấp hơn do rễ dễ bị khô và tổn thương; thời vụ trồng ngắn, phụ thuộc nhiều vào thời tiết; cây sinh trưởng chậm thời gian đầu.
    Ở địa phương tôi thường trồng rừng bằng cây con có bầu. Vì phương pháp này cho tỉ lệ sống cao, cây phát triển tốt, phù hợp với điều kiện thời tiết và đất đai ở địa phương, đồng thời giảm rủi ro cây chết sau khi trồng.

Cây con rễ trần thường được đem trồng rừng khi đạt khoảng 6 đến 12 tháng tuổi.

Trong thực tế, phổ biến nhất là khoảng 8 đến 10 tháng tuổi vì lúc này cây đã đủ cứng cáp, rễ phát triển tương đối hoàn chỉnh, khả năng sống sót sau khi trồng cao hơn.


vô số người đã chết trong tay tao khi họ chỉ mới sống được ko quá 2 phút (▀̿Ĺ̯▀̿ ̿)