Lý Mai Phương
Giới thiệu về bản thân
c1; Đoạn trích được kể theo ngôi thứ nhất c2; cần cù, nhẫn nại và có ý chí nỗ lực vượt khó c3;so sánh: "người xanh" được so sánh với "tàu lá" qua từ so sánh "như".
- Về nội dung: Hình ảnh "xanh như tàu lá" cụ thể hóa sự mệt mỏi, kiệt sức và tiều tụy về mặt thể chất của nhân vật "tôi" do học tập quá độ, thức khuya dậy sớm để ôn thi cuối cấp.
- Về nghệ thuật: Làm cho cách diễn đạt trở nên sinh động, gợi hình, gợi cảm, giúp người đọc dễ dàng hình dung ra sự vất vả của sĩ tử trong mùa thi Biện pháp so sánh "người xanh như tàu lá" có tác dụng nhấn mạnh sự tiều tụy, mệt mỏi về thể chất của nhân vật tôi khi học tập vất vả, đồng thời làm cho câu văn trở nên sinh động và giàu sức gợi hình.
c4;Chi tiết này cho thấy nhân vật tôi là một người con hiếu thảo, giàu lòng vị tha và tinh tế.
c5;Sự nỗ lực, cần cù sẽ bù đắp được những khiếm khuyết của bản thân.
Nếu coi toàn bộ tác phẩm Hạ đỏ là một bản nhạc dịu dàng về tuổi hoa niên, thì đoạn trích về những ngày ôn thi cuối cấp chính là những nốt trầm đầy suy tư về bổn phận và sự trưởng thành. Qua ngòi bút của Nguyễn Nhật Ánh, những mẩu chuyện nhỏ nhặt của nhân vật "tôi" không còn là chuyện thi cử đơn thuần, mà trở thành một cuộc đối thoại nội tâm giữa khát vọng cá nhân và trách nhiệm gia đình.
Trước hết, nhân vật "tôi" hiện thân cho một hình mẫu tri thức đầy nghị lực: lấy sự khổ luyện để bù đắp cho thiên tư. Chi tiết "học gấp đôi những đứa khác" để khắc phục sự "học trước quên sau" không chỉ là sự cần cù, mà là một thái độ sống sòng phẳng với bản thân. Trong một xã hội thường tôn thờ những tài năng bẩm sinh, cái "xanh như tàu lá" của nhân vật tôi lại mang vẻ đẹp của một chiến binh trên mặt trận chữ nghĩa. Biện pháp so sánh này không chỉ dừng lại ở sự tiều tụy ngoại hình, nó còn lột tả cái giá của sự trưởng thành – một sự "vắt kiệt" mình để đổi lấy hành trang bước vào đời. Tuy nhiên, điểm sắc bén nhất của đoạn văn lại nằm ở biểu tượng "tô canh bí đỏ". Đây không chỉ là món ăn, mà là phép thử về sự tinh tế trong tâm hồn một đứa trẻ đang lớn. Sự đối lập giữa hành động "cốc cho nó một phát" (biểu hiện của sự chán ghét, trẻ con) và việc "nín thở nuốt trọn" (biểu hiện của sự nhẫn nại, trưởng thành) đã khắc họa một bước chuyển tâm lý quan trọng. Nhân vật tôi hiểu rằng: trong thế giới của người lớn, tình yêu đôi khi được thể hiện qua những sự áp đặt vụng về (như việc mẹ tin bí đỏ tốt cho trí não). Hành động nuốt trọn sự khó chịu của bản thân để "mẹ vui lòng" chính là khoảnh khắc nhân vật tôi chính thức vượt thoát khỏi cái tôi ích kỷ. Đó là sự hy sinh thầm lặng, một loại "hiếu thảo hành động" sắc sảo hơn mọi lời nói hoa mỹ. Tình cảm ấy không chỉ là thương mẹ, mà là sự thấu cảm với những lo toan, những "tiếng thở dài" của người mẹ nghèo đang đặt hết hy vọng vào con. Về nghệ thuật, sự sắc sảo của Nguyễn Nhật Ánh nằm ở khả năng biến những điều tầm thường thành phi thường. Một góc bếp, một trái bí lăn lóc, một người con xanh xao... tất cả được kết nối bằng một sợi dây cảm xúc bền chặt, khiến người đọc nhận ra rằng: sự trưởng thành thực sự bắt đầu khi chúng ta biết đau nỗi đau của người khác và biết biến sự nỗ lực cá nhân thành niềm an ủi cho gia đình. Đoạn trích khép lại nhưng dư âm về sự tử tế và ý chí vẫn còn đó. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, phía sau mỗi kỳ thi không chỉ là điểm số, mà là một phép thử về nhân cách và lòng biết ơn.2
túi ai vậy
bài j
hi
hi
2
4 con
Khi đó, tổng số chân sẽ là: 36 x 2 =72 chân
Số chân bị hụt đi so với thực tế là:
100-72 = 28 chân Sở dĩ số chân bị hụt đi là do ta đã thay chó bằng gà. Mỗi con chó khi thay bằng một con gà thì số chân giảm đi là: 4-2 = 2 chân
Số con chó là:
28: 2 = 14 côn Số con gà là: 36-14 = 22 con
Số gà là 22 con và số chó là 14 con.
c