Nguyễn Bảo Thi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Bảo Thi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1 thể thơ tự do

câu 2 : làng nép mình như một cánh buồn nghiêng

câu 3 : Hình ảnh "mẹ tôi bạc đầu sau những đêm đợi biển" thể hiện sâu sắc nỗi nhọc nhằn, sự hy sinh và tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ dành cho người thân đang lao động trên biển, đồng thời làm nổi bật chủ đề về sự gắn bó máu thịt giữa con người với biển cả quê hương.

câu 4 Qua hình ảnh "Làng là mảnh lưới trăm năm", ta hiểu rằng cuộc sống của làng chài được xây dựng, duy trì và phát triển dựa trên nghề chài lưới truyền thống, mang tính kế thừa qua nhiều thế hệ."Mảnh lưới trăm năm" là một ẩn dụ sáng tạo, cho thấy làng chài như một khối thống nhất, một mạng lưới kết nối con người, cuộc sống và nghề nghiệp. "Cha ông phơi nhoài bên mép biển" khẳng định sự gìn giữ và phát huy truyền thống từ bao đời. "Những mái nhà hình mắt lưới" và "nồng ngái vị cá vị cua" càng nhấn mạnh sự đồng nhất, hòa quyện giữa kiến trúc, sinh hoạt và nghề nghiệp. Cuộc sống của họ là một vòng đời bền bỉ, gắn bó chặt chẽ với biển cả và nghề cha ông để lại.

câu 5: Suy nghĩ về ý nghĩa của lao động bền bỉ, nhẫn nạiLao động bền bỉ, nhẫn nại là một yếu tố then chốt tạo nên giá trị sống của con người hiện đại. Giống như những người ngư phủ làng biển trong bài thơ, sự kiên trì đối mặt với sóng gió, sự nhẫn nại chờ đợi thành quả lao động đã giúp họ vượt qua gian khó, xây dựng cuộc sống và tình yêu quê hương sâu đậm. Ngày nay, dù trong bất kỳ ngành nghề nào, đức tính này vẫn giúp chúng ta chinh phục thử thách, đạt được mục tiêu và trân trọng hơn những gì mình làm ra. Nó không chỉ mang lại thành công vật chất mà còn bồi đắp nên phẩm chất, ý chí và sự vững vàng trong tâm hồn mỗi người.

câu 1 viết đoạn văn 200 chữ trình bày suy nghĩ của e về việc bảo tồn những di tích lịch sử của dân tộc hiện nay

bài làm

Di tích lịch sử không chỉ là những công trình vô tri mà là "cuốn sử bằng hình" lưu giữ linh hồn và bản sắc của một dân tộc. Trong bối cảnh toàn cầu hóa hiện nay, việc bảo tồn các di tích lịch sử trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết, bởi đó chính là sợi dây kết nối giữa quá khứ, hiện tại và tương lai. Những bức tường thành kiên cố hay những mái đình rêu phong đều là minh chứng cho trí tuệ, mồ hôi và cả máu xương của cha ông để lại. Bảo tồn di tích giúp thế hệ trẻ có cái nhìn trực quan về cội nguồn, từ đó khơi dậy lòng tự hào và trách nhiệm đối với đất nước. Tuy nhiên, chúng ta đang phải đối mặt với thực trạng đáng lo ngại: nhiều di tích bị xâm hại bởi quá trình đô thị hóa, sự khắc nghiệt của thời tiết và đặc biệt là ý thức kém của một bộ phận người dân như hành vi vẽ bậy, xả rác hay trùng tu sai cách làm mất đi vẻ nguyên bản. Để bảo vệ những giá trị quý báu này, không chỉ cần những chính sách vĩ mô từ Nhà nước mà còn cần sự chung tay từ mỗi cá nhân. Chúng ta cần học cách trân trọng, tham quan văn minh và lan tỏa ý thức bảo vệ di sản đến cộng đồng. Di sản là tài sản của quá khứ nhưng lại là nền bệ đỡ cho tương lai; mất đi di tích, dân tộc sẽ mất đi ký ức và bản sắc riêng biệt của chính mình

câu 2 viết bài văn nghị luận 600 chữ

bài làm

Bài thơ "Đồng dao cho người lớn" của Nguyễn Trọng Tạo là một tác phẩm mang đậm tính triết lý, được viết dưới hình thức một bài đồng dao quen thuộc nhưng lại chứa đựng những suy ngẫm sâu sắc về nhân sinh. Qua đó, tác giả phác họa một bức tranh đời sống đầy rẫy những nghịch lý, biến động nhưng cũng không thiếu vẻ đẹp tâm hồn.

Trước hết, về mặt nội dung, bài thơ là một hệ thống những quan điểm về sự tồn tại và bản chất của cuộc đời. Ngay từ nhan đề, "Đồng dao cho người lớn" đã gợi sự tò mò. Đồng dao vốn là những câu hát hồn nhiên của trẻ thơ, nhưng ở đây lại dành cho "người lớn" những người đã đi qua giông bão, đã nếm trải đủ đắng cay ngọt bùi.Mở đầu bài thơ, Nguyễn Trọng Tạo đưa ra những nghịch lý hiện hữu trong đời sống:có cánh rừng chết vẫn xanh trong tôicó con người sống mà như qua đời"Tác giả khẳng định sức sống mãnh liệt của ký ức (cánh rừng chết nhưng vẫn xanh trong lòng) và đồng thời phê phán lối sống mòn, sống vô nghĩa của một bộ phận người hiện tại. Những cặp phạm trù đối lập tiếp tục xuất hiện: câu hỏi – câu trả lời, ngoại tình – tiệc cưới, trăng tròn – mâm xôi... Điều này phản ánh một hiện thực đầy biến động, nơi giá trị thật – giả, đúng – sai đôi khi bị đảo lộn hoặc tồn tại song song một cách trớ trêu.Đi sâu hơn vào thân phận con người, bài thơ chạm đến nỗi đau và sự cô độc:có cả đất trời mà không nhà cửa có vui nho nhỏ có buồn mênh mông"Con người dẫu sở hữu cả thế gian rộng lớn nhưng đôi khi lại thiếu một mái ấm tâm hồn, một nơi để thuộc về. Nỗi buồn được định lượng là "mênh mông", chiếm ưu thế hơn cái "vui nho nhỏ", phản ánh cái nhìn hiện sinh về kiếp người đầy trắc trở. Tuy nhiên, bài thơ không kết thúc trong bi quan. Tác giả khẳng định sự bất biến của thiên nhiên và khát vọng sống: "mà thuyền vẫn sông mà xanh vẫn cỏ / mà đời vẫn say mà hồn vẫn gió". Dù cuộc đời có xoay vần, vạn vật vẫn vận hành theo quy luật của nó, và con người vẫn cần giữ cho mình cái "say", cái "gió" – tức là lòng nhiệt huyết và tự do.

Về mặt nghệ thuật, bài thơ thành công nhờ sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa truyền thống và hiện đại:

Thứ nhất, thể thơ tự do kết cấu theo lối đồng dao. Việc lặp lại điệp từ "có" ở đầu các dòng thơ tạo ra nhịp điệu dồn dập, ngân nga như lời hát trẻ con nhưng lại mang sức nặng của những trải nghiệm trưởng thành. Thủ pháp điệp cấu trúc này giúp liệt kê những mảnh ghép vụn vặt của đời sống, tạo nên một cái nhìn đa chiều về thế giới Thứ hai, nghệ thuật đối lập và nghịch dụ. Tác giả sử dụng liên tiếp các hình ảnh tương phản (sống – qua đời, vui – buồn, chết – xanh). Những hình ảnh này không chỉ tạo ra hiệu quả thị giác mà còn kích thích người đọc phải suy ngẫm về những giá trị đích thực sau lớp vỏ ngôn từ. Thứ ba, ngôn ngữ thơ giản dị nhưng giàu biểu cảm. Nguyễn Trọng Tạo sử dụng những hình ảnh gần gũi như cánh rừng, mâm xôi, nhà cửa, con thuyền... nhưng lại gửi gắm vào đó những khái niệm trừu tượng về thời gian và không gian. Câu kết: "có cái chớp mắt đã nghìn năm trôi" là một hình ảnh thơ cực độ, diễn tả sự ngắn ngủi, vô thường của kiếp người trước dòng chảy vĩnh hằng của vũ trụ.

"Đồng dao cho người lớn" là một bản nhạc buồn nhưng trong trẻo về nhân sinh. Bằng hình thức nghệ thuật độc đáo, Nguyễn Trọng Tạo đã nhắc nhở chúng ta về việc phải sống sâu sắc, biết trân trọng những giá trị tinh thần và giữ vững bản ngã trước những nghịch lý của cuộc đời. Bài thơ xứng đáng là một lời thức tỉnh nhẹ nhàng mà sâu cay cho bất kỳ ai đang mải miết trong dòng đời xuôi ngược.

câu 1 : thuộc văn bản thông tin

câu 2:vạn lí trường thành

câu 3 : dữ liệu tác giả đưa ra trong văn bản là dữ liệu thứ cấp /ví dụ : dữ liệu về tổng chiều dài của công trình là 21.196,18km được tác giả trích dẫn từ nguồn thông tin daily mail

câu 4 phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ : phương tiện hình ảnh vạn lí trường thành và các con số thống kê 21.196,18km , 30.000 du khách , 2300 năm

tác dụng : giúp người đọc hình dung được vẻ đẹp hùng vĩ thực tế của công trình làm cho câu văn thêm sinh động và hấp dẫn hơn

- giúp người đọc có cái nhìn cụ thể về quy mô và tầm ảnh hưởng của khu di tích

câu 5 văn bản gợi lên cho e những suy nghĩ sâu sắc về sự khâm phục trí tuệ và lao động là những khả năng minh chứng cho con người cổ đại khi xây dụng một công trình khổng lồ từ sức người trong điều kiện thô sơ những giá trị lịch sử không chỉ là những biểu tượng du lịch mà còn là cuốn sử sống lưu giữ giấu vết của các triều đại từ hình phạt khắc nghiệt thời tần những vết đạn pháo trong chiến tranh chúng ta phải có ý thức bảo tồn về việc một phần ba công trình đã biến mất nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm bảo vệ di sản trước những sự tàn phá của thời gian và tác động tiêu cực từ con người