Nguyễn Văn Thức

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Văn Thức
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Bài Làm

Bài thơ "Khán thiên gia thi hữu cảm" là một tuyên ngôn nghệ thuật độc đáo, thể hiện sự chuyển dịch mạnh mẽ từ thi pháp cổ điển sang tinh thần cách mạng của Hồ Chí Minh.Ở hai câu đầu, tác giả điểm lại đặc trưng của thơ cũ: thiên về vẻ đẹp tĩnh mịch, ước lệ với những thi liệu quen thuộc như "sơn thủy yên hoa". Dù trân trọng cái đẹp truyền thống, nhưng Người nhận ra sự xa rời thực tế của lối thơ thuần túy hưởng lạc trước vận mệnh dân tộc. Chính vì vậy, hai câu sau vang lên như một mệnh lệnh của thời đại: "Hiện đại thi trung ưng hữu thiết". Chữ "thép" ở đây là một hình ảnh ẩn dụ xuất sắc, tượng trưng cho tính chiến đấu, tinh thần kiên cường và bản lĩnh của người cộng sản. Nhà thơ không còn là kẻ sĩ ẩn dật mà phải là chiến sĩ biết "xung phong" trên mặt trận văn hóa, dùng ngòi bút làm vũ khí sắc bén.Với ngôn ngữ súc tích, đối lập giữa sự tĩnh lặng của thiên nhiên và sức mạnh của ý chí, bài thơ khẳng định một quan điểm tiến bộ: Văn học phải gắn liền với đời sống và phục vụ sự nghiệp cách mạng. Đó chính là sự hòa quyện tuyệt vời giữa chất thép và chất tình trong tâm hồn Hồ Chí Minh.

Câu 2

Bài làm Văn hóa truyền thống là "căn cước" của mỗi quốc gia, là sợi dây vô hình gắn kết quá khứ với hiện tại và tương lai. Trong bối cảnh toàn cầu hóa mạnh mẽ như hiện nay, việc giữ gìn và phát huy các giá trị văn hóa dân tộc của giới trẻ không còn là trách nhiệm xa xôi, mà đã trở thành một yêu cầu cấp thiết để khẳng định bản sắc Việt Nam trên bản đồ thế giới. Thực tế hiện nay, thái độ của thế hệ trẻ đối với văn hóa truyền thống đang tồn tại hai mảng màu đối lập. Một mặt, chúng ta không khỏi lo ngại khi một bộ phận thanh niên đang dần "nhạt di sản". Họ say mê chạy theo những trào lưu văn hóa ngoại lai, sùng bái các thần tượng giải trí nước ngoài mà quên đi những làn điệu dân ca, những làng nghề thủ công hay những phong tục tập quán tốt đẹp của cha ông. Sự thiếu hụt kiến thức lịch sử, sự thờ ơ với các lễ hội truyền thống là những dấu hiệu cho thấy sợi dây liên kết với cội nguồn đang bị nới lỏng. Tuy nhiên, nhìn ở góc độ tích cực, đại đa số giới trẻ hiện nay vẫn đang thể hiện ý thức trách nhiệm rất cao thông qua những cách tiếp cận đầy sáng tạo. Thay vì bảo tồn một cách máy móc, các bạn trẻ đã "thổi hồn" hiện đại vào các giá trị cũ. Chúng ta thấy những tà áo dài truyền thống xuất hiện kiêu hãnh trên phố phường hay trong các bộ ảnh nghệ thuật. Chúng ta thấy những ca khúc hiện đại sử dụng chất liệu âm nhạc dân gian như chèo, tuồng, cải lương đạt hàng triệu lượt xem trên các nền tảng số. Hay những dự án của các bạn sinh viên về việc số hóa di sản, thiết kế các sản phẩm đồ họa lấy cảm hứng từ hoa văn cổ... chính là minh chứng sống động nhất cho tình yêu văn hóa dân tộc. Ý thức giữ gìn văn hóa của giới trẻ có ý nghĩa sống còn. Bởi lẽ, văn hóa không phải là những gì nằm trong viện bảo tàng; văn hóa sống trong dòng máu và hơi thở của thế hệ đang nắm giữ tương lai. Khi người trẻ hiểu và yêu văn hóa dân tộc, họ sẽ có một "bộ lọc" vững chắc để tiếp thu tinh hoa thế giới mà không bị hòa tan. Đó chính là sức mạnh mềm giúp chúng ta tự tin bước ra biển lớn mà vẫn giữ được cái "gốc" của mình. Để việc bảo tồn thực sự hiệu quả, không chỉ cần sự nỗ lực của riêng giới trẻ mà còn cần sự định hướng từ gia đình, nhà trường và xã hội. Cần tạo ra những sân chơi văn hóa hấp dẫn, gần gũi thay vì những bài học lý thuyết khô khan. Về phía người trẻ, mỗi cá nhân cần ý thức rằng: giữ gìn văn hóa bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất như sử dụng tiếng Việt trong sáng, trân trọng bữa cơm gia đình hay đơn giản là tìm hiểu ý nghĩa của một ngày lễ Tết. Tóm lại, văn hóa truyền thống là dòng chảy không ngừng nghỉ. Giới trẻ hôm nay không chỉ là người thừa kế mà còn là người trực tiếp bồi đắp cho dòng chảy ấy. Hãy để những giá trị truyền thống trở thành bệ phóng cho sự sáng tạo, để mỗi người trẻ Việt Nam đều là một sứ giả mang niềm tự hào dân tộc đi khắp năm châu. "Hòa nhập mà không hòa tan" – đó chính là bản lĩnh của thế hệ trẻ hôm nay.

Câu 1

Bài Làm

Bài thơ "Khán thiên gia thi hữu cảm" là một tuyên ngôn nghệ thuật độc đáo, thể hiện sự chuyển dịch mạnh mẽ từ thi pháp cổ điển sang tinh thần cách mạng của Hồ Chí Minh.Ở hai câu đầu, tác giả điểm lại đặc trưng của thơ cũ: thiên về vẻ đẹp tĩnh mịch, ước lệ với những thi liệu quen thuộc như "sơn thủy yên hoa". Dù trân trọng cái đẹp truyền thống, nhưng Người nhận ra sự xa rời thực tế của lối thơ thuần túy hưởng lạc trước vận mệnh dân tộc. Chính vì vậy, hai câu sau vang lên như một mệnh lệnh của thời đại: "Hiện đại thi trung ưng hữu thiết". Chữ "thép" ở đây là một hình ảnh ẩn dụ xuất sắc, tượng trưng cho tính chiến đấu, tinh thần kiên cường và bản lĩnh của người cộng sản. Nhà thơ không còn là kẻ sĩ ẩn dật mà phải là chiến sĩ biết "xung phong" trên mặt trận văn hóa, dùng ngòi bút làm vũ khí sắc bén.Với ngôn ngữ súc tích, đối lập giữa sự tĩnh lặng của thiên nhiên và sức mạnh của ý chí, bài thơ khẳng định một quan điểm tiến bộ: Văn học phải gắn liền với đời sống và phục vụ sự nghiệp cách mạng. Đó chính là sự hòa quyện tuyệt vời giữa chất thép và chất tình trong tâm hồn Hồ Chí Minh.

Câu 2

Bài làm Văn hóa truyền thống là "căn cước" của mỗi quốc gia, là sợi dây vô hình gắn kết quá khứ với hiện tại và tương lai. Trong bối cảnh toàn cầu hóa mạnh mẽ như hiện nay, việc giữ gìn và phát huy các giá trị văn hóa dân tộc của giới trẻ không còn là trách nhiệm xa xôi, mà đã trở thành một yêu cầu cấp thiết để khẳng định bản sắc Việt Nam trên bản đồ thế giới. Thực tế hiện nay, thái độ của thế hệ trẻ đối với văn hóa truyền thống đang tồn tại hai mảng màu đối lập. Một mặt, chúng ta không khỏi lo ngại khi một bộ phận thanh niên đang dần "nhạt di sản". Họ say mê chạy theo những trào lưu văn hóa ngoại lai, sùng bái các thần tượng giải trí nước ngoài mà quên đi những làn điệu dân ca, những làng nghề thủ công hay những phong tục tập quán tốt đẹp của cha ông. Sự thiếu hụt kiến thức lịch sử, sự thờ ơ với các lễ hội truyền thống là những dấu hiệu cho thấy sợi dây liên kết với cội nguồn đang bị nới lỏng. Tuy nhiên, nhìn ở góc độ tích cực, đại đa số giới trẻ hiện nay vẫn đang thể hiện ý thức trách nhiệm rất cao thông qua những cách tiếp cận đầy sáng tạo. Thay vì bảo tồn một cách máy móc, các bạn trẻ đã "thổi hồn" hiện đại vào các giá trị cũ. Chúng ta thấy những tà áo dài truyền thống xuất hiện kiêu hãnh trên phố phường hay trong các bộ ảnh nghệ thuật. Chúng ta thấy những ca khúc hiện đại sử dụng chất liệu âm nhạc dân gian như chèo, tuồng, cải lương đạt hàng triệu lượt xem trên các nền tảng số. Hay những dự án của các bạn sinh viên về việc số hóa di sản, thiết kế các sản phẩm đồ họa lấy cảm hứng từ hoa văn cổ... chính là minh chứng sống động nhất cho tình yêu văn hóa dân tộc. Ý thức giữ gìn văn hóa của giới trẻ có ý nghĩa sống còn. Bởi lẽ, văn hóa không phải là những gì nằm trong viện bảo tàng; văn hóa sống trong dòng máu và hơi thở của thế hệ đang nắm giữ tương lai. Khi người trẻ hiểu và yêu văn hóa dân tộc, họ sẽ có một "bộ lọc" vững chắc để tiếp thu tinh hoa thế giới mà không bị hòa tan. Đó chính là sức mạnh mềm giúp chúng ta tự tin bước ra biển lớn mà vẫn giữ được cái "gốc" của mình. Để việc bảo tồn thực sự hiệu quả, không chỉ cần sự nỗ lực của riêng giới trẻ mà còn cần sự định hướng từ gia đình, nhà trường và xã hội. Cần tạo ra những sân chơi văn hóa hấp dẫn, gần gũi thay vì những bài học lý thuyết khô khan. Về phía người trẻ, mỗi cá nhân cần ý thức rằng: giữ gìn văn hóa bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất như sử dụng tiếng Việt trong sáng, trân trọng bữa cơm gia đình hay đơn giản là tìm hiểu ý nghĩa của một ngày lễ Tết. Tóm lại, văn hóa truyền thống là dòng chảy không ngừng nghỉ. Giới trẻ hôm nay không chỉ là người thừa kế mà còn là người trực tiếp bồi đắp cho dòng chảy ấy. Hãy để những giá trị truyền thống trở thành bệ phóng cho sự sáng tạo, để mỗi người trẻ Việt Nam đều là một sứ giả mang niềm tự hào dân tộc đi khắp năm châu. "Hòa nhập mà không hòa tan" – đó chính là bản lĩnh của thế hệ trẻ hôm nay.

Câu 1

Bài Làm

Bài thơ "Khán thiên gia thi hữu cảm" là một tuyên ngôn nghệ thuật độc đáo, thể hiện sự chuyển dịch mạnh mẽ từ thi pháp cổ điển sang tinh thần cách mạng của Hồ Chí Minh.Ở hai câu đầu, tác giả điểm lại đặc trưng của thơ cũ: thiên về vẻ đẹp tĩnh mịch, ước lệ với những thi liệu quen thuộc như "sơn thủy yên hoa". Dù trân trọng cái đẹp truyền thống, nhưng Người nhận ra sự xa rời thực tế của lối thơ thuần túy hưởng lạc trước vận mệnh dân tộc. Chính vì vậy, hai câu sau vang lên như một mệnh lệnh của thời đại: "Hiện đại thi trung ưng hữu thiết". Chữ "thép" ở đây là một hình ảnh ẩn dụ xuất sắc, tượng trưng cho tính chiến đấu, tinh thần kiên cường và bản lĩnh của người cộng sản. Nhà thơ không còn là kẻ sĩ ẩn dật mà phải là chiến sĩ biết "xung phong" trên mặt trận văn hóa, dùng ngòi bút làm vũ khí sắc bén.Với ngôn ngữ súc tích, đối lập giữa sự tĩnh lặng của thiên nhiên và sức mạnh của ý chí, bài thơ khẳng định một quan điểm tiến bộ: Văn học phải gắn liền với đời sống và phục vụ sự nghiệp cách mạng. Đó chính là sự hòa quyện tuyệt vời giữa chất thép và chất tình trong tâm hồn Hồ Chí Minh.

Câu 2

Bài làm Văn hóa truyền thống là "căn cước" của mỗi quốc gia, là sợi dây vô hình gắn kết quá khứ với hiện tại và tương lai. Trong bối cảnh toàn cầu hóa mạnh mẽ như hiện nay, việc giữ gìn và phát huy các giá trị văn hóa dân tộc của giới trẻ không còn là trách nhiệm xa xôi, mà đã trở thành một yêu cầu cấp thiết để khẳng định bản sắc Việt Nam trên bản đồ thế giới. Thực tế hiện nay, thái độ của thế hệ trẻ đối với văn hóa truyền thống đang tồn tại hai mảng màu đối lập. Một mặt, chúng ta không khỏi lo ngại khi một bộ phận thanh niên đang dần "nhạt di sản". Họ say mê chạy theo những trào lưu văn hóa ngoại lai, sùng bái các thần tượng giải trí nước ngoài mà quên đi những làn điệu dân ca, những làng nghề thủ công hay những phong tục tập quán tốt đẹp của cha ông. Sự thiếu hụt kiến thức lịch sử, sự thờ ơ với các lễ hội truyền thống là những dấu hiệu cho thấy sợi dây liên kết với cội nguồn đang bị nới lỏng. Tuy nhiên, nhìn ở góc độ tích cực, đại đa số giới trẻ hiện nay vẫn đang thể hiện ý thức trách nhiệm rất cao thông qua những cách tiếp cận đầy sáng tạo. Thay vì bảo tồn một cách máy móc, các bạn trẻ đã "thổi hồn" hiện đại vào các giá trị cũ. Chúng ta thấy những tà áo dài truyền thống xuất hiện kiêu hãnh trên phố phường hay trong các bộ ảnh nghệ thuật. Chúng ta thấy những ca khúc hiện đại sử dụng chất liệu âm nhạc dân gian như chèo, tuồng, cải lương đạt hàng triệu lượt xem trên các nền tảng số. Hay những dự án của các bạn sinh viên về việc số hóa di sản, thiết kế các sản phẩm đồ họa lấy cảm hứng từ hoa văn cổ... chính là minh chứng sống động nhất cho tình yêu văn hóa dân tộc. Ý thức giữ gìn văn hóa của giới trẻ có ý nghĩa sống còn. Bởi lẽ, văn hóa không phải là những gì nằm trong viện bảo tàng; văn hóa sống trong dòng máu và hơi thở của thế hệ đang nắm giữ tương lai. Khi người trẻ hiểu và yêu văn hóa dân tộc, họ sẽ có một "bộ lọc" vững chắc để tiếp thu tinh hoa thế giới mà không bị hòa tan. Đó chính là sức mạnh mềm giúp chúng ta tự tin bước ra biển lớn mà vẫn giữ được cái "gốc" của mình. Để việc bảo tồn thực sự hiệu quả, không chỉ cần sự nỗ lực của riêng giới trẻ mà còn cần sự định hướng từ gia đình, nhà trường và xã hội. Cần tạo ra những sân chơi văn hóa hấp dẫn, gần gũi thay vì những bài học lý thuyết khô khan. Về phía người trẻ, mỗi cá nhân cần ý thức rằng: giữ gìn văn hóa bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất như sử dụng tiếng Việt trong sáng, trân trọng bữa cơm gia đình hay đơn giản là tìm hiểu ý nghĩa của một ngày lễ Tết. Tóm lại, văn hóa truyền thống là dòng chảy không ngừng nghỉ. Giới trẻ hôm nay không chỉ là người thừa kế mà còn là người trực tiếp bồi đắp cho dòng chảy ấy. Hãy để những giá trị truyền thống trở thành bệ phóng cho sự sáng tạo, để mỗi người trẻ Việt Nam đều là một sứ giả mang niềm tự hào dân tộc đi khắp năm châu. "Hòa nhập mà không hòa tan" – đó chính là bản lĩnh của thế hệ trẻ hôm nay.

Câu 1

Bài Làm

Bài thơ "Khán thiên gia thi hữu cảm" là một tuyên ngôn nghệ thuật độc đáo, thể hiện sự chuyển dịch mạnh mẽ từ thi pháp cổ điển sang tinh thần cách mạng của Hồ Chí Minh.Ở hai câu đầu, tác giả điểm lại đặc trưng của thơ cũ: thiên về vẻ đẹp tĩnh mịch, ước lệ với những thi liệu quen thuộc như "sơn thủy yên hoa". Dù trân trọng cái đẹp truyền thống, nhưng Người nhận ra sự xa rời thực tế của lối thơ thuần túy hưởng lạc trước vận mệnh dân tộc. Chính vì vậy, hai câu sau vang lên như một mệnh lệnh của thời đại: "Hiện đại thi trung ưng hữu thiết". Chữ "thép" ở đây là một hình ảnh ẩn dụ xuất sắc, tượng trưng cho tính chiến đấu, tinh thần kiên cường và bản lĩnh của người cộng sản. Nhà thơ không còn là kẻ sĩ ẩn dật mà phải là chiến sĩ biết "xung phong" trên mặt trận văn hóa, dùng ngòi bút làm vũ khí sắc bén.Với ngôn ngữ súc tích, đối lập giữa sự tĩnh lặng của thiên nhiên và sức mạnh của ý chí, bài thơ khẳng định một quan điểm tiến bộ: Văn học phải gắn liền với đời sống và phục vụ sự nghiệp cách mạng. Đó chính là sự hòa quyện tuyệt vời giữa chất thép và chất tình trong tâm hồn Hồ Chí Minh.

Câu 2

Bài làm Văn hóa truyền thống là "căn cước" của mỗi quốc gia, là sợi dây vô hình gắn kết quá khứ với hiện tại và tương lai. Trong bối cảnh toàn cầu hóa mạnh mẽ như hiện nay, việc giữ gìn và phát huy các giá trị văn hóa dân tộc của giới trẻ không còn là trách nhiệm xa xôi, mà đã trở thành một yêu cầu cấp thiết để khẳng định bản sắc Việt Nam trên bản đồ thế giới. Thực tế hiện nay, thái độ của thế hệ trẻ đối với văn hóa truyền thống đang tồn tại hai mảng màu đối lập. Một mặt, chúng ta không khỏi lo ngại khi một bộ phận thanh niên đang dần "nhạt di sản". Họ say mê chạy theo những trào lưu văn hóa ngoại lai, sùng bái các thần tượng giải trí nước ngoài mà quên đi những làn điệu dân ca, những làng nghề thủ công hay những phong tục tập quán tốt đẹp của cha ông. Sự thiếu hụt kiến thức lịch sử, sự thờ ơ với các lễ hội truyền thống là những dấu hiệu cho thấy sợi dây liên kết với cội nguồn đang bị nới lỏng. Tuy nhiên, nhìn ở góc độ tích cực, đại đa số giới trẻ hiện nay vẫn đang thể hiện ý thức trách nhiệm rất cao thông qua những cách tiếp cận đầy sáng tạo. Thay vì bảo tồn một cách máy móc, các bạn trẻ đã "thổi hồn" hiện đại vào các giá trị cũ. Chúng ta thấy những tà áo dài truyền thống xuất hiện kiêu hãnh trên phố phường hay trong các bộ ảnh nghệ thuật. Chúng ta thấy những ca khúc hiện đại sử dụng chất liệu âm nhạc dân gian như chèo, tuồng, cải lương đạt hàng triệu lượt xem trên các nền tảng số. Hay những dự án của các bạn sinh viên về việc số hóa di sản, thiết kế các sản phẩm đồ họa lấy cảm hứng từ hoa văn cổ... chính là minh chứng sống động nhất cho tình yêu văn hóa dân tộc. Ý thức giữ gìn văn hóa của giới trẻ có ý nghĩa sống còn. Bởi lẽ, văn hóa không phải là những gì nằm trong viện bảo tàng; văn hóa sống trong dòng máu và hơi thở của thế hệ đang nắm giữ tương lai. Khi người trẻ hiểu và yêu văn hóa dân tộc, họ sẽ có một "bộ lọc" vững chắc để tiếp thu tinh hoa thế giới mà không bị hòa tan. Đó chính là sức mạnh mềm giúp chúng ta tự tin bước ra biển lớn mà vẫn giữ được cái "gốc" của mình. Để việc bảo tồn thực sự hiệu quả, không chỉ cần sự nỗ lực của riêng giới trẻ mà còn cần sự định hướng từ gia đình, nhà trường và xã hội. Cần tạo ra những sân chơi văn hóa hấp dẫn, gần gũi thay vì những bài học lý thuyết khô khan. Về phía người trẻ, mỗi cá nhân cần ý thức rằng: giữ gìn văn hóa bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất như sử dụng tiếng Việt trong sáng, trân trọng bữa cơm gia đình hay đơn giản là tìm hiểu ý nghĩa của một ngày lễ Tết. Tóm lại, văn hóa truyền thống là dòng chảy không ngừng nghỉ. Giới trẻ hôm nay không chỉ là người thừa kế mà còn là người trực tiếp bồi đắp cho dòng chảy ấy. Hãy để những giá trị truyền thống trở thành bệ phóng cho sự sáng tạo, để mỗi người trẻ Việt Nam đều là một sứ giả mang niềm tự hào dân tộc đi khắp năm châu. "Hòa nhập mà không hòa tan" – đó chính là bản lĩnh của thế hệ trẻ hôm nay.

Câu 1

Bài Làm

Bài thơ "Khán thiên gia thi hữu cảm" là một tuyên ngôn nghệ thuật độc đáo, thể hiện sự chuyển dịch mạnh mẽ từ thi pháp cổ điển sang tinh thần cách mạng của Hồ Chí Minh.Ở hai câu đầu, tác giả điểm lại đặc trưng của thơ cũ: thiên về vẻ đẹp tĩnh mịch, ước lệ với những thi liệu quen thuộc như "sơn thủy yên hoa". Dù trân trọng cái đẹp truyền thống, nhưng Người nhận ra sự xa rời thực tế của lối thơ thuần túy hưởng lạc trước vận mệnh dân tộc. Chính vì vậy, hai câu sau vang lên như một mệnh lệnh của thời đại: "Hiện đại thi trung ưng hữu thiết". Chữ "thép" ở đây là một hình ảnh ẩn dụ xuất sắc, tượng trưng cho tính chiến đấu, tinh thần kiên cường và bản lĩnh của người cộng sản. Nhà thơ không còn là kẻ sĩ ẩn dật mà phải là chiến sĩ biết "xung phong" trên mặt trận văn hóa, dùng ngòi bút làm vũ khí sắc bén.Với ngôn ngữ súc tích, đối lập giữa sự tĩnh lặng của thiên nhiên và sức mạnh của ý chí, bài thơ khẳng định một quan điểm tiến bộ: Văn học phải gắn liền với đời sống và phục vụ sự nghiệp cách mạng. Đó chính là sự hòa quyện tuyệt vời giữa chất thép và chất tình trong tâm hồn Hồ Chí Minh.

Câu 2

Bài làm Văn hóa truyền thống là "căn cước" của mỗi quốc gia, là sợi dây vô hình gắn kết quá khứ với hiện tại và tương lai. Trong bối cảnh toàn cầu hóa mạnh mẽ như hiện nay, việc giữ gìn và phát huy các giá trị văn hóa dân tộc của giới trẻ không còn là trách nhiệm xa xôi, mà đã trở thành một yêu cầu cấp thiết để khẳng định bản sắc Việt Nam trên bản đồ thế giới. Thực tế hiện nay, thái độ của thế hệ trẻ đối với văn hóa truyền thống đang tồn tại hai mảng màu đối lập. Một mặt, chúng ta không khỏi lo ngại khi một bộ phận thanh niên đang dần "nhạt di sản". Họ say mê chạy theo những trào lưu văn hóa ngoại lai, sùng bái các thần tượng giải trí nước ngoài mà quên đi những làn điệu dân ca, những làng nghề thủ công hay những phong tục tập quán tốt đẹp của cha ông. Sự thiếu hụt kiến thức lịch sử, sự thờ ơ với các lễ hội truyền thống là những dấu hiệu cho thấy sợi dây liên kết với cội nguồn đang bị nới lỏng. Tuy nhiên, nhìn ở góc độ tích cực, đại đa số giới trẻ hiện nay vẫn đang thể hiện ý thức trách nhiệm rất cao thông qua những cách tiếp cận đầy sáng tạo. Thay vì bảo tồn một cách máy móc, các bạn trẻ đã "thổi hồn" hiện đại vào các giá trị cũ. Chúng ta thấy những tà áo dài truyền thống xuất hiện kiêu hãnh trên phố phường hay trong các bộ ảnh nghệ thuật. Chúng ta thấy những ca khúc hiện đại sử dụng chất liệu âm nhạc dân gian như chèo, tuồng, cải lương đạt hàng triệu lượt xem trên các nền tảng số. Hay những dự án của các bạn sinh viên về việc số hóa di sản, thiết kế các sản phẩm đồ họa lấy cảm hứng từ hoa văn cổ... chính là minh chứng sống động nhất cho tình yêu văn hóa dân tộc. Ý thức giữ gìn văn hóa của giới trẻ có ý nghĩa sống còn. Bởi lẽ, văn hóa không phải là những gì nằm trong viện bảo tàng; văn hóa sống trong dòng máu và hơi thở của thế hệ đang nắm giữ tương lai. Khi người trẻ hiểu và yêu văn hóa dân tộc, họ sẽ có một "bộ lọc" vững chắc để tiếp thu tinh hoa thế giới mà không bị hòa tan. Đó chính là sức mạnh mềm giúp chúng ta tự tin bước ra biển lớn mà vẫn giữ được cái "gốc" của mình. Để việc bảo tồn thực sự hiệu quả, không chỉ cần sự nỗ lực của riêng giới trẻ mà còn cần sự định hướng từ gia đình, nhà trường và xã hội. Cần tạo ra những sân chơi văn hóa hấp dẫn, gần gũi thay vì những bài học lý thuyết khô khan. Về phía người trẻ, mỗi cá nhân cần ý thức rằng: giữ gìn văn hóa bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất như sử dụng tiếng Việt trong sáng, trân trọng bữa cơm gia đình hay đơn giản là tìm hiểu ý nghĩa của một ngày lễ Tết. Tóm lại, văn hóa truyền thống là dòng chảy không ngừng nghỉ. Giới trẻ hôm nay không chỉ là người thừa kế mà còn là người trực tiếp bồi đắp cho dòng chảy ấy. Hãy để những giá trị truyền thống trở thành bệ phóng cho sự sáng tạo, để mỗi người trẻ Việt Nam đều là một sứ giả mang niềm tự hào dân tộc đi khắp năm châu. "Hòa nhập mà không hòa tan" – đó chính là bản lĩnh của thế hệ trẻ hôm nay.

Câu 1

Bài Làm

Bài thơ "Khán thiên gia thi hữu cảm" là một tuyên ngôn nghệ thuật độc đáo, thể hiện sự chuyển dịch mạnh mẽ từ thi pháp cổ điển sang tinh thần cách mạng của Hồ Chí Minh.Ở hai câu đầu, tác giả điểm lại đặc trưng của thơ cũ: thiên về vẻ đẹp tĩnh mịch, ước lệ với những thi liệu quen thuộc như "sơn thủy yên hoa". Dù trân trọng cái đẹp truyền thống, nhưng Người nhận ra sự xa rời thực tế của lối thơ thuần túy hưởng lạc trước vận mệnh dân tộc. Chính vì vậy, hai câu sau vang lên như một mệnh lệnh của thời đại: "Hiện đại thi trung ưng hữu thiết". Chữ "thép" ở đây là một hình ảnh ẩn dụ xuất sắc, tượng trưng cho tính chiến đấu, tinh thần kiên cường và bản lĩnh của người cộng sản. Nhà thơ không còn là kẻ sĩ ẩn dật mà phải là chiến sĩ biết "xung phong" trên mặt trận văn hóa, dùng ngòi bút làm vũ khí sắc bén.Với ngôn ngữ súc tích, đối lập giữa sự tĩnh lặng của thiên nhiên và sức mạnh của ý chí, bài thơ khẳng định một quan điểm tiến bộ: Văn học phải gắn liền với đời sống và phục vụ sự nghiệp cách mạng. Đó chính là sự hòa quyện tuyệt vời giữa chất thép và chất tình trong tâm hồn Hồ Chí Minh.

Câu 2

Bài làm Văn hóa truyền thống là "căn cước" của mỗi quốc gia, là sợi dây vô hình gắn kết quá khứ với hiện tại và tương lai. Trong bối cảnh toàn cầu hóa mạnh mẽ như hiện nay, việc giữ gìn và phát huy các giá trị văn hóa dân tộc của giới trẻ không còn là trách nhiệm xa xôi, mà đã trở thành một yêu cầu cấp thiết để khẳng định bản sắc Việt Nam trên bản đồ thế giới. Thực tế hiện nay, thái độ của thế hệ trẻ đối với văn hóa truyền thống đang tồn tại hai mảng màu đối lập. Một mặt, chúng ta không khỏi lo ngại khi một bộ phận thanh niên đang dần "nhạt di sản". Họ say mê chạy theo những trào lưu văn hóa ngoại lai, sùng bái các thần tượng giải trí nước ngoài mà quên đi những làn điệu dân ca, những làng nghề thủ công hay những phong tục tập quán tốt đẹp của cha ông. Sự thiếu hụt kiến thức lịch sử, sự thờ ơ với các lễ hội truyền thống là những dấu hiệu cho thấy sợi dây liên kết với cội nguồn đang bị nới lỏng. Tuy nhiên, nhìn ở góc độ tích cực, đại đa số giới trẻ hiện nay vẫn đang thể hiện ý thức trách nhiệm rất cao thông qua những cách tiếp cận đầy sáng tạo. Thay vì bảo tồn một cách máy móc, các bạn trẻ đã "thổi hồn" hiện đại vào các giá trị cũ. Chúng ta thấy những tà áo dài truyền thống xuất hiện kiêu hãnh trên phố phường hay trong các bộ ảnh nghệ thuật. Chúng ta thấy những ca khúc hiện đại sử dụng chất liệu âm nhạc dân gian như chèo, tuồng, cải lương đạt hàng triệu lượt xem trên các nền tảng số. Hay những dự án của các bạn sinh viên về việc số hóa di sản, thiết kế các sản phẩm đồ họa lấy cảm hứng từ hoa văn cổ... chính là minh chứng sống động nhất cho tình yêu văn hóa dân tộc. Ý thức giữ gìn văn hóa của giới trẻ có ý nghĩa sống còn. Bởi lẽ, văn hóa không phải là những gì nằm trong viện bảo tàng; văn hóa sống trong dòng máu và hơi thở của thế hệ đang nắm giữ tương lai. Khi người trẻ hiểu và yêu văn hóa dân tộc, họ sẽ có một "bộ lọc" vững chắc để tiếp thu tinh hoa thế giới mà không bị hòa tan. Đó chính là sức mạnh mềm giúp chúng ta tự tin bước ra biển lớn mà vẫn giữ được cái "gốc" của mình. Để việc bảo tồn thực sự hiệu quả, không chỉ cần sự nỗ lực của riêng giới trẻ mà còn cần sự định hướng từ gia đình, nhà trường và xã hội. Cần tạo ra những sân chơi văn hóa hấp dẫn, gần gũi thay vì những bài học lý thuyết khô khan. Về phía người trẻ, mỗi cá nhân cần ý thức rằng: giữ gìn văn hóa bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất như sử dụng tiếng Việt trong sáng, trân trọng bữa cơm gia đình hay đơn giản là tìm hiểu ý nghĩa của một ngày lễ Tết. Tóm lại, văn hóa truyền thống là dòng chảy không ngừng nghỉ. Giới trẻ hôm nay không chỉ là người thừa kế mà còn là người trực tiếp bồi đắp cho dòng chảy ấy. Hãy để những giá trị truyền thống trở thành bệ phóng cho sự sáng tạo, để mỗi người trẻ Việt Nam đều là một sứ giả mang niềm tự hào dân tộc đi khắp năm châu. "Hòa nhập mà không hòa tan" – đó chính là bản lĩnh của thế hệ trẻ hôm nay.

Câu 1

Bài Làm

Bài thơ "Khán thiên gia thi hữu cảm" là một tuyên ngôn nghệ thuật độc đáo, thể hiện sự chuyển dịch mạnh mẽ từ thi pháp cổ điển sang tinh thần cách mạng của Hồ Chí Minh.Ở hai câu đầu, tác giả điểm lại đặc trưng của thơ cũ: thiên về vẻ đẹp tĩnh mịch, ước lệ với những thi liệu quen thuộc như "sơn thủy yên hoa". Dù trân trọng cái đẹp truyền thống, nhưng Người nhận ra sự xa rời thực tế của lối thơ thuần túy hưởng lạc trước vận mệnh dân tộc. Chính vì vậy, hai câu sau vang lên như một mệnh lệnh của thời đại: "Hiện đại thi trung ưng hữu thiết". Chữ "thép" ở đây là một hình ảnh ẩn dụ xuất sắc, tượng trưng cho tính chiến đấu, tinh thần kiên cường và bản lĩnh của người cộng sản. Nhà thơ không còn là kẻ sĩ ẩn dật mà phải là chiến sĩ biết "xung phong" trên mặt trận văn hóa, dùng ngòi bút làm vũ khí sắc bén.Với ngôn ngữ súc tích, đối lập giữa sự tĩnh lặng của thiên nhiên và sức mạnh của ý chí, bài thơ khẳng định một quan điểm tiến bộ: Văn học phải gắn liền với đời sống và phục vụ sự nghiệp cách mạng. Đó chính là sự hòa quyện tuyệt vời giữa chất thép và chất tình trong tâm hồn Hồ Chí Minh.

Câu 2

Bài làm Văn hóa truyền thống là "căn cước" của mỗi quốc gia, là sợi dây vô hình gắn kết quá khứ với hiện tại và tương lai. Trong bối cảnh toàn cầu hóa mạnh mẽ như hiện nay, việc giữ gìn và phát huy các giá trị văn hóa dân tộc của giới trẻ không còn là trách nhiệm xa xôi, mà đã trở thành một yêu cầu cấp thiết để khẳng định bản sắc Việt Nam trên bản đồ thế giới. Thực tế hiện nay, thái độ của thế hệ trẻ đối với văn hóa truyền thống đang tồn tại hai mảng màu đối lập. Một mặt, chúng ta không khỏi lo ngại khi một bộ phận thanh niên đang dần "nhạt di sản". Họ say mê chạy theo những trào lưu văn hóa ngoại lai, sùng bái các thần tượng giải trí nước ngoài mà quên đi những làn điệu dân ca, những làng nghề thủ công hay những phong tục tập quán tốt đẹp của cha ông. Sự thiếu hụt kiến thức lịch sử, sự thờ ơ với các lễ hội truyền thống là những dấu hiệu cho thấy sợi dây liên kết với cội nguồn đang bị nới lỏng. Tuy nhiên, nhìn ở góc độ tích cực, đại đa số giới trẻ hiện nay vẫn đang thể hiện ý thức trách nhiệm rất cao thông qua những cách tiếp cận đầy sáng tạo. Thay vì bảo tồn một cách máy móc, các bạn trẻ đã "thổi hồn" hiện đại vào các giá trị cũ. Chúng ta thấy những tà áo dài truyền thống xuất hiện kiêu hãnh trên phố phường hay trong các bộ ảnh nghệ thuật. Chúng ta thấy những ca khúc hiện đại sử dụng chất liệu âm nhạc dân gian như chèo, tuồng, cải lương đạt hàng triệu lượt xem trên các nền tảng số. Hay những dự án của các bạn sinh viên về việc số hóa di sản, thiết kế các sản phẩm đồ họa lấy cảm hứng từ hoa văn cổ... chính là minh chứng sống động nhất cho tình yêu văn hóa dân tộc. Ý thức giữ gìn văn hóa của giới trẻ có ý nghĩa sống còn. Bởi lẽ, văn hóa không phải là những gì nằm trong viện bảo tàng; văn hóa sống trong dòng máu và hơi thở của thế hệ đang nắm giữ tương lai. Khi người trẻ hiểu và yêu văn hóa dân tộc, họ sẽ có một "bộ lọc" vững chắc để tiếp thu tinh hoa thế giới mà không bị hòa tan. Đó chính là sức mạnh mềm giúp chúng ta tự tin bước ra biển lớn mà vẫn giữ được cái "gốc" của mình. Để việc bảo tồn thực sự hiệu quả, không chỉ cần sự nỗ lực của riêng giới trẻ mà còn cần sự định hướng từ gia đình, nhà trường và xã hội. Cần tạo ra những sân chơi văn hóa hấp dẫn, gần gũi thay vì những bài học lý thuyết khô khan. Về phía người trẻ, mỗi cá nhân cần ý thức rằng: giữ gìn văn hóa bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất như sử dụng tiếng Việt trong sáng, trân trọng bữa cơm gia đình hay đơn giản là tìm hiểu ý nghĩa của một ngày lễ Tết. Tóm lại, văn hóa truyền thống là dòng chảy không ngừng nghỉ. Giới trẻ hôm nay không chỉ là người thừa kế mà còn là người trực tiếp bồi đắp cho dòng chảy ấy. Hãy để những giá trị truyền thống trở thành bệ phóng cho sự sáng tạo, để mỗi người trẻ Việt Nam đều là một sứ giả mang niềm tự hào dân tộc đi khắp năm châu. "Hòa nhập mà không hòa tan" – đó chính là bản lĩnh của thế hệ trẻ hôm nay.

Câu 1

Bài Làm

Bài thơ "Khán thiên gia thi hữu cảm" là một tuyên ngôn nghệ thuật độc đáo, thể hiện sự chuyển dịch mạnh mẽ từ thi pháp cổ điển sang tinh thần cách mạng của Hồ Chí Minh.Ở hai câu đầu, tác giả điểm lại đặc trưng của thơ cũ: thiên về vẻ đẹp tĩnh mịch, ước lệ với những thi liệu quen thuộc như "sơn thủy yên hoa". Dù trân trọng cái đẹp truyền thống, nhưng Người nhận ra sự xa rời thực tế của lối thơ thuần túy hưởng lạc trước vận mệnh dân tộc. Chính vì vậy, hai câu sau vang lên như một mệnh lệnh của thời đại: "Hiện đại thi trung ưng hữu thiết". Chữ "thép" ở đây là một hình ảnh ẩn dụ xuất sắc, tượng trưng cho tính chiến đấu, tinh thần kiên cường và bản lĩnh của người cộng sản. Nhà thơ không còn là kẻ sĩ ẩn dật mà phải là chiến sĩ biết "xung phong" trên mặt trận văn hóa, dùng ngòi bút làm vũ khí sắc bén.Với ngôn ngữ súc tích, đối lập giữa sự tĩnh lặng của thiên nhiên và sức mạnh của ý chí, bài thơ khẳng định một quan điểm tiến bộ: Văn học phải gắn liền với đời sống và phục vụ sự nghiệp cách mạng. Đó chính là sự hòa quyện tuyệt vời giữa chất thép và chất tình trong tâm hồn Hồ Chí Minh.

Câu 2

Văn hóa truyền thống là "căn cước" của mỗi quốc gia, là sợi dây vô hình gắn kết quá khứ với hiện tại và tương lai. Trong bối cảnh toàn cầu hóa mạnh mẽ như hiện nay, việc giữ gìn và phát huy các giá trị văn hóa dân tộc của giới trẻ không còn là trách nhiệm xa xôi, mà đã trở thành một yêu cầu cấp thiết để khẳng định bản sắc Việt Nam trên bản đồ thế giới. Thực tế hiện nay, thái độ của thế hệ trẻ đối với văn hóa truyền thống đang tồn tại hai mảng màu đối lập. Một mặt, chúng ta không khỏi lo ngại khi một bộ phận thanh niên đang dần "nhạt di sản". Họ say mê chạy theo những trào lưu văn hóa ngoại lai, sùng bái các thần tượng giải trí nước ngoài mà quên đi những làn điệu dân ca, những làng nghề thủ công hay những phong tục tập quán tốt đẹp của cha ông. Sự thiếu hụt kiến thức lịch sử, sự thờ ơ với các lễ hội truyền thống là những dấu hiệu cho thấy sợi dây liên kết với cội nguồn đang bị nới lỏng. Tuy nhiên, nhìn ở góc độ tích cực, đại đa số giới trẻ hiện nay vẫn đang thể hiện ý thức trách nhiệm rất cao thông qua những cách tiếp cận đầy sáng tạo. Thay vì bảo tồn một cách máy móc, các bạn trẻ đã "thổi hồn" hiện đại vào các giá trị cũ. Chúng ta thấy những tà áo dài truyền thống xuất hiện kiêu hãnh trên phố phường hay trong các bộ ảnh nghệ thuật. Chúng ta thấy những ca khúc hiện đại sử dụng chất liệu âm nhạc dân gian như chèo, tuồng, cải lương đạt hàng triệu lượt xem trên các nền tảng số. Hay những dự án của các bạn sinh viên về việc số hóa di sản, thiết kế các sản phẩm đồ họa lấy cảm hứng từ hoa văn cổ... chính là minh chứng sống động nhất cho tình yêu văn hóa dân tộc. Ý thức giữ gìn văn hóa của giới trẻ có ý nghĩa sống còn. Bởi lẽ, văn hóa không phải là những gì nằm trong viện bảo tàng; văn hóa sống trong dòng máu và hơi thở của thế hệ đang nắm giữ tương lai. Khi người trẻ hiểu và yêu văn hóa dân tộc, họ sẽ có một "bộ lọc" vững chắc để tiếp thu tinh hoa thế giới mà không bị hòa tan. Đó chính là sức mạnh mềm giúp chúng ta tự tin bước ra biển lớn mà vẫn giữ được cái "gốc" của mình. Để việc bảo tồn thực sự hiệu quả, không chỉ cần sự nỗ lực của riêng giới trẻ mà còn cần sự định hướng từ gia đình, nhà trường và xã hội. Cần tạo ra những sân chơi văn hóa hấp dẫn, gần gũi thay vì những bài học lý thuyết khô khan. Về phía người trẻ, mỗi cá nhân cần ý thức rằng: giữ gìn văn hóa bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất như sử dụng tiếng Việt trong sáng, trân trọng bữa cơm gia đình hay đơn giản là tìm hiểu ý nghĩa của một ngày lễ Tết. Tóm lại, văn hóa truyền thống là dòng chảy không ngừng nghỉ. Giới trẻ hôm nay không chỉ là người thừa kế mà còn là người trực tiếp bồi đắp cho dòng chảy ấy. Hãy để những giá trị truyền thống trở thành bệ phóng cho sự sáng tạo, để mỗi người trẻ Việt Nam đều là một sứ giả mang niềm tự hào dân tộc đi khắp năm châu. "Hòa nhập mà không hòa tan" – đó chính là bản lĩnh của thế hệ trẻ hôm nay.

Câu 1: bài thơ trên được viết theo thể thất ngôn tứ tuyệt Câu 2: bài thơ tuân theo luật trắc vần bằng Câu3: -Bptt: liệt kê (phòng,hoa,tuyết,nguyệt ,hoa,điểu ,ngưu,mã) - tác dụng +,Về nội dung: Chỉ ra những đối tượng quen thuộc, mang tính ước lệ của thơ ca cổ (gió, hoa, tuyết, trăng, chim, trâu, ngựa). Qua đó, tác giả ngầm phê phán lối thơ cũ chỉ chú trọng vào những vẻ đẹp thiên nhiên hời hợt hoặc những điều tầm thường. +,Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu nhanh, dồn dập, giúp người đọc hình dung rõ sự đơn điệu, sáo mòn của tập thơ "Thiên gia thi" mà Bác đang đọc. Câu 4: Tác giả đưa ra quan điểm này vì: -,Hoàn cảnh lịch sử: Bài thơ ra đời khi đất nước đang trong cuộc đấu tranh giành độc lập. Trong bối cảnh ấy, văn chương không thể đứng ngoài cuộc mà phải trở thành vũ khí sắc bén. -,Chức năng của thơ ca: Thơ ca hiện đại không chỉ để thưởng ngoạn cái đẹp "phong hoa tuyết nguyệt" mà phải có tính chiến đấu ("thép"). "Thép" ở đây chính là tinh thần cách mạng, ý chí kiên cường. -,Trách nhiệm của người nghệ sĩ: Nhà thơ không chỉ là người nghệ sĩ mà còn phải là một chiến sĩ trên mặt trận tư tưởng, biết "xung phong" vào thực tiễn cuộc sống và cuộc đấu tranh của dân tộc. Câu 5: Cấu tứ của bài thơ rất chặt chẽ và có sự vận động rõ rệt: -Hai câu đầu: Tác giả nhìn lại quá khứ, nhận diện đặc điểm của thơ ca cũ (thiên về thiên nhiên, ước lệ). Đây là cái nhìn khách quan nhưng có phần phê phán sự sáo mòn. -,Hai câu sau: Tác giả khẳng định lý tưởng và hướng đi cho thơ ca mới. Sự chuyển biến từ "phong hoa" sang "thép", từ "cổ thi" sang "hiện đại thi" tạo nên một cấu tứ đối lập đầy sức nặng. -Tổng thể: Cấu tứ bài thơ thể hiện một tư tưởng thẩm mỹ cách mạng: Văn học nghệ thuật phải gắn liền với đời sống và sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Câu 1: bài thơ trên được viết theo thể thất ngôn tứ tuyệt Câu 2: bài thơ tuân theo luật trắc vần bằng Câu3: -Bptt: liệt kê (phòng,hoa,tuyết,nguyệt ,hoa,điểu ,ngưu,mã) - tác dụng +,Về nội dung: Chỉ ra những đối tượng quen thuộc, mang tính ước lệ của thơ ca cổ (gió, hoa, tuyết, trăng, chim, trâu, ngựa). Qua đó, tác giả ngầm phê phán lối thơ cũ chỉ chú trọng vào những vẻ đẹp thiên nhiên hời hợt hoặc những điều tầm thường. +,Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu nhanh, dồn dập, giúp người đọc hình dung rõ sự đơn điệu, sáo mòn của tập thơ "Thiên gia thi" mà Bác đang đọc. Câu 4: Tác giả đưa ra quan điểm này vì: -,Hoàn cảnh lịch sử: Bài thơ ra đời khi đất nước đang trong cuộc đấu tranh giành độc lập. Trong bối cảnh ấy, văn chương không thể đứng ngoài cuộc mà phải trở thành vũ khí sắc bén. -,Chức năng của thơ ca: Thơ ca hiện đại không chỉ để thưởng ngoạn cái đẹp "phong hoa tuyết nguyệt" mà phải có tính chiến đấu ("thép"). "Thép" ở đây chính là tinh thần cách mạng, ý chí kiên cường. -,Trách nhiệm của người nghệ sĩ: Nhà thơ không chỉ là người nghệ sĩ mà còn phải là một chiến sĩ trên mặt trận tư tưởng, biết "xung phong" vào thực tiễn cuộc sống và cuộc đấu tranh của dân tộc. Câu 5: Cấu tứ của bài thơ rất chặt chẽ và có sự vận động rõ rệt: -Hai câu đầu: Tác giả nhìn lại quá khứ, nhận diện đặc điểm của thơ ca cũ (thiên về thiên nhiên, ước lệ). Đây là cái nhìn khách quan nhưng có phần phê phán sự sáo mòn. -,Hai câu sau: Tác giả khẳng định lý tưởng và hướng đi cho thơ ca mới. Sự chuyển biến từ "phong hoa" sang "thép", từ "cổ thi" sang "hiện đại thi" tạo nên một cấu tứ đối lập đầy sức nặng. -Tổng thể: Cấu tứ bài thơ thể hiện một tư tưởng thẩm mỹ cách mạng: Văn học nghệ thuật phải gắn liền với đời sống và sự nghiệp giải phóng dân tộc.