Nguyễn Thu Hồng
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Bài thơ “Khán ‘Thiên gia thi’ hữu cảm” của Hồ Chí Minh thể hiện quan niệm sâu sắc về thơ ca trong thời đại mới. Hai câu thơ đầu gợi ra đặc điểm của thơ xưa: thiên về vẻ đẹp của thiên nhiên với những hình ảnh quen thuộc như núi, sông, hoa, tuyết, trăng, gió. Bằng biện pháp liệt kê, tác giả đã làm nổi bật một thế giới thi ca giàu chất mộng mơ nhưng phần nào xa rời thực tiễn. Trên nền tảng đó, hai câu thơ sau mang tính chuyển ý mạnh mẽ, thể hiện quan niệm mới mẻ: “Hiện đại thi trung ưng hữu thiết / Thi gia dã yếu hội xung phong”. “Thép” ở đây không chỉ là sự cứng cỏi mà còn là tinh thần chiến đấu, ý chí cách mạng. Theo tác giả, thơ ca không chỉ dừng lại ở việc miêu tả cái đẹp mà cần gắn bó với cuộc sống, phản ánh hiện thực và cổ vũ con người hành động. Nhà thơ vì thế cũng phải là người tiên phong, dấn thân vì lý tưởng chung. Bài thơ tuy ngắn gọn nhưng hàm chứa tư tưởng lớn, thể hiện rõ sự đổi mới trong quan niệm nghệ thuật của tác giả, đồng thời khẳng định vai trò tích cực của văn học đối với cuộc sống.
Câu 2:Nhà văn Nam Cao từng khẳng định: “Một dân tộc không biết giữ gìn văn hóa của mình là một dân tộc tự đánh mất chính mình.” Trong bối cảnh toàn cầu hóa diễn ra mạnh mẽ, khi các nền văn hóa giao thoa và ảnh hưởng lẫn nhau từng ngày, vấn đề ý thức giữ gìn, bảo tồn và phát huy những giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc trong giới trẻ càng trở nên cấp thiết và mang ý nghĩa sống còn. Giữ gìn, bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa truyền thống trước hết là việc trân trọng, lưu giữ những nét đẹp được hun đúc qua hàng nghìn năm lịch sử như phong tục, tiếng nói, trang phục, lối sống, tín ngưỡng… đồng thời làm cho những giá trị ấy thích ứng với đời sống hiện đại và tiếp tục lan tỏa. Tuy nhiên, thực trạng hiện nay cho thấy một bộ phận giới trẻ đang dần xa rời cội nguồn: sính ngoại, chạy theo trào lưu, thờ ơ với văn hóa dân tộc, thậm chí xem nhẹ tiếng Việt, coi thường những giá trị truyền thống. Từ đó đặt ra một vấn đề đáng suy ngẫm: nếu người trẻ – chủ nhân tương lai của đất nước – không ý thức giữ gìn văn hóa, thì bản sắc dân tộc sẽ đi về đâu? Vấn đề này đặc biệt quan trọng bởi văn hóa chính là “linh hồn” của dân tộc. Một quốc gia có thể nghèo về vật chất nhưng không thể nghèo về văn hóa. Thực tế đã chứng minh, những quốc gia như Nhật Bản hay Hàn Quốc phát triển mạnh mẽ chính nhờ biết giữ gìn và quảng bá bản sắc riêng. Ở Việt Nam, nhiều bạn trẻ cũng đang góp phần lan tỏa văn hóa theo cách rất sáng tạo. Chẳng hạn, hiện tượng âm nhạc kết hợp dân gian như ca khúc “See Tình” hay việc các nghệ sĩ đưa yếu tố truyền thống vào sản phẩm đã giúp văn hóa Việt tiếp cận gần hơn với giới trẻ và bạn bè quốc tế. Hay hình ảnh tà áo dài xuất hiện trong các sự kiện lớn, trong đời sống học đường không chỉ là trang phục mà còn là biểu tượng của bản sắc dân tộc. Những bạn trẻ làm nội dung trên mạng xã hội giới thiệu ẩm thực, lịch sử, phong tục Việt Nam cũng đang âm thầm góp phần “giữ lửa” văn hóa. Sở dĩ họ làm được điều đó vì nhận thức rõ rằng: văn hóa không phải là thứ cũ kỹ cần bỏ đi, mà là nền tảng để phát triển bền vững. Để phát huy vấn đề theo hướng tích cực, giới trẻ cần bắt đầu từ những hành động nhỏ nhưng thiết thực: nói và viết đúng tiếng Việt, tìm hiểu lịch sử dân tộc, trân trọng các giá trị truyền thống trong đời sống hằng ngày. Đồng thời, cần biết sáng tạo, “thổi hồn mới” vào cái cũ để văn hóa không bị lãng quên mà trở nên hấp dẫn hơn trong thời đại số. Ví dụ, việc đưa họa tiết dân gian vào thời trang hiện đại, hay sử dụng nền tảng số để kể những câu chuyện lịch sử theo cách gần gũi đã chứng minh rằng truyền thống và hiện đại hoàn toàn có thể song hành. Từ đó có thể khẳng định: giữ gìn và phát huy giá trị văn hóa truyền thống là trách nhiệm tất yếu của mỗi người trẻ. Tuy nhiên, cần phê phán những lối sống lai căng, sính ngoại, đánh mất bản sắc. Bên cạnh đó, cũng phải tránh tư tưởng bảo thủ, đóng kín, giữ gìn văn hóa một cách cực đoan mà không tiếp thu tinh hoa nhân loại. Là học sinh, mỗi chúng ta cần ý thức rõ vai trò của mình: học tập, tìm hiểu, tự hào về văn hóa dân tộc và lan tỏa những giá trị tốt đẹp ấy bằng chính hành động của mình. Văn hóa là gốc rễ, là cội nguồn làm nên sức mạnh của một dân tộc. Khi người trẻ biết trân trọng và phát huy truyền thống, đó không chỉ là cách giữ gìn quá khứ mà còn là nền tảng vững chắc để dân tộc vươn mình mạnh mẽ trong tương lai.
Câu 1: Bài thơ “Khán ‘Thiên gia thi’ hữu cảm” của Hồ Chí Minh thể hiện quan niệm sâu sắc về thơ ca trong thời đại mới. Hai câu thơ đầu gợi ra đặc điểm của thơ xưa: thiên về vẻ đẹp của thiên nhiên với những hình ảnh quen thuộc như núi, sông, hoa, tuyết, trăng, gió. Bằng biện pháp liệt kê, tác giả đã làm nổi bật một thế giới thi ca giàu chất mộng mơ nhưng phần nào xa rời thực tiễn. Trên nền tảng đó, hai câu thơ sau mang tính chuyển ý mạnh mẽ, thể hiện quan niệm mới mẻ: “Hiện đại thi trung ưng hữu thiết / Thi gia dã yếu hội xung phong”. “Thép” ở đây không chỉ là sự cứng cỏi mà còn là tinh thần chiến đấu, ý chí cách mạng. Theo tác giả, thơ ca không chỉ dừng lại ở việc miêu tả cái đẹp mà cần gắn bó với cuộc sống, phản ánh hiện thực và cổ vũ con người hành động. Nhà thơ vì thế cũng phải là người tiên phong, dấn thân vì lý tưởng chung. Bài thơ tuy ngắn gọn nhưng hàm chứa tư tưởng lớn, thể hiện rõ sự đổi mới trong quan niệm nghệ thuật của tác giả, đồng thời khẳng định vai trò tích cực của văn học đối với cuộc sống.
Câu 2:Nhà văn Nam Cao từng khẳng định: “Một dân tộc không biết giữ gìn văn hóa của mình là một dân tộc tự đánh mất chính mình.” Trong bối cảnh toàn cầu hóa diễn ra mạnh mẽ, khi các nền văn hóa giao thoa và ảnh hưởng lẫn nhau từng ngày, vấn đề ý thức giữ gìn, bảo tồn và phát huy những giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc trong giới trẻ càng trở nên cấp thiết và mang ý nghĩa sống còn. Giữ gìn, bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa truyền thống trước hết là việc trân trọng, lưu giữ những nét đẹp được hun đúc qua hàng nghìn năm lịch sử như phong tục, tiếng nói, trang phục, lối sống, tín ngưỡng… đồng thời làm cho những giá trị ấy thích ứng với đời sống hiện đại và tiếp tục lan tỏa. Tuy nhiên, thực trạng hiện nay cho thấy một bộ phận giới trẻ đang dần xa rời cội nguồn: sính ngoại, chạy theo trào lưu, thờ ơ với văn hóa dân tộc, thậm chí xem nhẹ tiếng Việt, coi thường những giá trị truyền thống. Từ đó đặt ra một vấn đề đáng suy ngẫm: nếu người trẻ – chủ nhân tương lai của đất nước – không ý thức giữ gìn văn hóa, thì bản sắc dân tộc sẽ đi về đâu? Vấn đề này đặc biệt quan trọng bởi văn hóa chính là “linh hồn” của dân tộc. Một quốc gia có thể nghèo về vật chất nhưng không thể nghèo về văn hóa. Thực tế đã chứng minh, những quốc gia như Nhật Bản hay Hàn Quốc phát triển mạnh mẽ chính nhờ biết giữ gìn và quảng bá bản sắc riêng. Ở Việt Nam, nhiều bạn trẻ cũng đang góp phần lan tỏa văn hóa theo cách rất sáng tạo. Chẳng hạn, hiện tượng âm nhạc kết hợp dân gian như ca khúc “See Tình” hay việc các nghệ sĩ đưa yếu tố truyền thống vào sản phẩm đã giúp văn hóa Việt tiếp cận gần hơn với giới trẻ và bạn bè quốc tế. Hay hình ảnh tà áo dài xuất hiện trong các sự kiện lớn, trong đời sống học đường không chỉ là trang phục mà còn là biểu tượng của bản sắc dân tộc. Những bạn trẻ làm nội dung trên mạng xã hội giới thiệu ẩm thực, lịch sử, phong tục Việt Nam cũng đang âm thầm góp phần “giữ lửa” văn hóa. Sở dĩ họ làm được điều đó vì nhận thức rõ rằng: văn hóa không phải là thứ cũ kỹ cần bỏ đi, mà là nền tảng để phát triển bền vững. Để phát huy vấn đề theo hướng tích cực, giới trẻ cần bắt đầu từ những hành động nhỏ nhưng thiết thực: nói và viết đúng tiếng Việt, tìm hiểu lịch sử dân tộc, trân trọng các giá trị truyền thống trong đời sống hằng ngày. Đồng thời, cần biết sáng tạo, “thổi hồn mới” vào cái cũ để văn hóa không bị lãng quên mà trở nên hấp dẫn hơn trong thời đại số. Ví dụ, việc đưa họa tiết dân gian vào thời trang hiện đại, hay sử dụng nền tảng số để kể những câu chuyện lịch sử theo cách gần gũi đã chứng minh rằng truyền thống và hiện đại hoàn toàn có thể song hành. Từ đó có thể khẳng định: giữ gìn và phát huy giá trị văn hóa truyền thống là trách nhiệm tất yếu của mỗi người trẻ. Tuy nhiên, cần phê phán những lối sống lai căng, sính ngoại, đánh mất bản sắc. Bên cạnh đó, cũng phải tránh tư tưởng bảo thủ, đóng kín, giữ gìn văn hóa một cách cực đoan mà không tiếp thu tinh hoa nhân loại. Là học sinh, mỗi chúng ta cần ý thức rõ vai trò của mình: học tập, tìm hiểu, tự hào về văn hóa dân tộc và lan tỏa những giá trị tốt đẹp ấy bằng chính hành động của mình. Văn hóa là gốc rễ, là cội nguồn làm nên sức mạnh của một dân tộc. Khi người trẻ biết trân trọng và phát huy truyền thống, đó không chỉ là cách giữ gìn quá khứ mà còn là nền tảng vững chắc để dân tộc vươn mình mạnh mẽ trong tương lai.