Hà Thị Phương Trâm
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Thể loại: Đây là kịch bản kịch nói
Câu 2:
Hình thức ngôn ngữ chủ yếu: Ngôn ngữ đối thoại
Câu 3:
Một số lời chỉ dẫn sân khấu thường gặp
"Thầy Thông Thu bước vào, vẻ mặt say rượu, lè nhè...";
"Mẹ thầy ngồi lẩm bẩm cầu khấn, tay cầm hương...";
"Thầy Thông Thu cầm chén thuốc độc, tay run run, nhìn quanh nhà...";
Chỉ dẫn về cử chỉ: "cười khanh khách", "khóc nức nở", "quăng chén xuống đất", "im lặng hồi lâu"...
Câu 4:
Hồi thứ Hai:
Thầy Thông Thu ban đầu vẫn còn ở trạng thái say sưa, vô tư, sa đọa: mê đàn ca, rượu chè, chơi bời, vung tiền như rác.
Khi gia đình bắt đầu gặp khó khăn (nợ nần lộ rõ, gia sản suy kiệt), thầy bắt đầu tỉnh ngộ, xót xa, ân hận vì đã không nghe lời khuyên của bạn (thầy giáo Xuân).
Tâm lý chuyển biến từ vui vẻ, vô trách nhiệm → lo lắng, day dứt, tự trách mình.
Hồi thứ Ba:
Bi kịch lên đến đỉnh điểm: gia đình phá sản, nợ nần chồng chất, nguy cơ tù tội, mất danh dự.
Thầy Thông Thu rơi vào tuyệt vọng, đau đớn tột cùng. Thầy giãi bày trong đoạn độc thoại nổi tiếng: suy ngẫm về cuộc đời mình, trách móc bản thân và xã hội, giữ chút chí khí kẻ sĩ.
Tâm lý thay đổi mạnh: từ day dứt, hối hận → tuyệt vọng, quyết định tìm đến cái chết bằng chén thuốc độc (muốn tự giải thoát để giữ danh dự).
Cuối cùng (theo kịch bản gốc), thầy được bạn khuyên ngăn và có tin vui từ người em gửi tiền về, nên chuyển sang tỉnh ngộ, hy vọng làm lại cuộc đời.
→ Diễn biến tâm lý thầy Thông Thu là một quá trình từ sa đọa → tỉnh ngộ → tuyệt vọng → hướng thiện, thể hiện bi kịch của trí thức thời kỳ chuyển tiếp.
Câu 5: )
Em không đồng tình với quyết định tìm đến cái chết của thầy Thông Thu.
Quyết định uống chén thuốc độc của thầy xuất phát từ sự tuyệt vọng trước bi kịch gia đình (phá sản, mất danh dự, tù tội), nhưng đó là lối thoát tiêu cực, hèn nhát. Là một người trí thức có chí khí, thầy nên mạnh mẽ đối mặt với hậu quả, sửa chữa lỗi lầm và đứng lên làm lại cuộc đời thay vì bỏ chạy bằng cái chết. Trong xã hội, con người cần sống có trách nhiệm với gia đình và bản thân; cái chết không giải quyết được vấn đề mà chỉ khiến gia đình thêm đau khổ. May mắn thay, kịch bản gốc đã cho thầy một cái kết tích cực (nhờ bạn khuyên ngăn và tiền cứu trợ), khẳng định thông điệp: vấp ngã thì phải đứng dậy, sống tốt đẹp hơn thay vì tìm đến cái chết. Quyết định ấy chỉ làm bi kịch thêm sâu sắc chứ không phải giải pháp.