Ngô Nhật Duy
Giới thiệu về bản thân
gửi ảnh đây xem
tôi:Haidep09 nik này tôi mua
đèn giao thông
ko
Trong suốt những năm học Tiểu học, kỷ niệm mà em nhớ mãi nhất chính là buổi lễ khai giảng đầu tiên khi em bước vào lớp 1.
Hôm ấy, trời trong xanh, nắng vàng nhẹ chiếu xuống sân trường rợp bóng cờ hoa. Em theo mẹ đến trường từ rất sớm, lòng vừa háo hức vừa lo lắng. Ngôi trường Tiểu học với dãy lớp học sơn vàng, những khóm hoa mười giờ đang nở rộ khiến em vừa ngỡ ngàng vừa thích thú. Trên sân khấu, các anh chị lớp lớn đang chuẩn bị biểu diễn văn nghệ, tiếng nhạc rộn ràng vang lên khắp nơi.
Khi tiếng trống trường đầu tiên của năm học mới vang lên, tim em như rung lên theo từng hồi trống. Âm thanh ấy vang xa, ấm áp và thiêng liêng lạ thường. Cô hiệu trưởng mỉm cười nói lời chào mừng học sinh mới, còn em thì ngồi ngay ngắn, chăm chú lắng nghe mà lòng ngập tràn niềm vui. Sau buổi lễ, cô giáo chủ nhiệm dẫn cả lớp về phòng học. Cô nhẹ nhàng giới thiệu từng bạn, rồi dạy chúng em bài hát "Ngày đầu tiên đi học". Bài hát ấy khiến em cảm thấy mình thật sự đã lớn, đã trở thành học sinh Tiểu học.
Buổi khai giảng hôm đó là một trải nghiệm không bao giờ em quên. Đó là khởi đầu cho một hành trình học tập mới, là ngày em học được cảm giác háo hức khi cắp sách đến trường, và cũng là ngày em cảm nhận được tình yêu thương của thầy cô, bạn bè. Mỗi khi nghe tiếng trống khai giảng vang lên, ký ức trong sáng ấy lại ùa về trong tâm trí em.
Câu 1. Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2. Theo câu chuyện, không rõ ai là người trồng cây hoàng lan.
Câu 3.
– Biện pháp tu từ nhân hoá: “khoác trên mình” – vốn là cụm từ chỉ hoạt động của con người, trong trường hợp này được gán cho vật (cây hoàng lan).
– Tác dụng:
+ Làm cho hình ảnh cây hoàng lan trở nên sinh động, gần gũi.
+ Nhấn mạnh sự hồi sinh, sức sống căng tràn của cây hoàng lan khi mùa xuân tới.
Câu 4 giải thích được việc Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ” là do:
– Hà xúc động, bất ngờ khi thấy kỉ vật của ông còn lưu giữ – những cánh hoa đã héo khô nhưng vẫn phảng phất hương thơm.
– Hà cảm nhận được sự thiêng liêng của kỉ niệm, thấu hiểu tình yêu thương sâu nặng mà bà dành cho ông.
– Hà biết trân trọng, chia sẻ với bà tình cảm gắn bó với cây hoàng lan.
Câu 5.
– Nội dung: tập trung nêu suy nghĩ về vai trò của gia đình đối với cuộc sống của mỗi người (là cái nôi nuôi dưỡng về mặt vật chất và tinh thần của con người; là động lực để mỗi người phấn đấu, cố gắng;...).
Ta có \(\left(\right. n + 3 \left.\right) \left(\right. n + 3 \left.\right)\) với mọi số tự nhiên \(n\).
nên \(2 \left(\right. n + 3 \left.\right) = 2 n + 6 \left(\right. n + 3 \left.\right)\)
Mà: \(2 n + 12 = 2 n + 6 + 6\)
Do đó để \(\left(\right. 2 n + 12 \left.\right) \left(\right. n + 3 \left.\right)\) thì \(6\) chia hết cho \(n + 3\) nên \(n + 3\) thuộc Ư{1;2;3;6}
Giải từng trường hợp ta được: \(n = 0 ; n = 3.\)
) Diện tích mảnh vườn hình chữ nhật \(A B C D\) là:
\(35.20 = 700\) (m\(^{2}\))
b) Quãng đường ông Đức đi một vòng xung quanh vườn dài:
\(\left(\right. 35 + 20 \left.\right) . 2 = 110\) (m)
c) Diện tích trồng hoa là:
\(700 - 35.20 : 2 = 350\) (m\(^{2}\))
24⋮x;48⋮x;16⋮x và \(x\) lớn nhất.
\(\Rightarrow x =\) ƯCLN\(\left(\right. 24 ; 48 ; 16 \left.\right)\)
\(24 = 2^{3} . 3\) ; \(48 = 2^{4} . 3\); \(16 = 2^{4}\)
ƯCLN\(\left(\right. 24 ; 48 ; 16 \left.\right) = 2^{3} = 8\)
Suy ra, \(x = 8\).
Vậy cô giáo có thể chia nhiều nhất là \(8\) phần quà. Khi đó, mỗi phần quà có:
\(24 : 8 = 3\) (quyển vở)
\(48 : 8 = 6\) (bút bi)
\(16 : 8 = 2\) (gói bánh)
a) \(5. 4^{x} + 4^{2 + x} = 336\)
\(5.4^{x}+4^2.4^{x}=336\)
\(4^{x}.\left(\right.5+4^2=336\)
\(4^{x} . 21 = 336\)
\(4^{x} = 336 : 21\)
\(4^{x} = 16\)
\(4^{x} = 4^{2}\)
\(x = 2\).
Vậy \(x = 2\).
b) Các bội của \(11\) là: \(0 ; 11 ; 22 ; 33 ; 44 ; 55 ; \ldots\)
Mà \(10 < x < 40\)
Vậy x∈{11;22;33}.