Nguyễn Quốc Thái
Giới thiệu về bản thân
Đổi: 21,6 km/h = 6 m/s m = 2 tấn = 2000kg Ta có Vt = Vo + at => a = (Vt - Vo) / t = (6-0) / 15 = 0,4 m/s^2 Quãng đường xe đi được là: S = (Vt^2 - Vo^2) / 2a = (6^2-0^2) / 2.0,4 = 45m a) Ta có: F = ma = 2000.0,4 = 800 N A = F.S = 800.45 = 36000 J P = A / t = 36000 / 15 = 240 W b) Ta có Fms = 0,005.N = 0,005.2000.10 = 1000 N ADĐL II Newton: F - Fms = ma => F = Fms + ma = 1000 + 2000.0,4 = 1800 N A = F.S = 1800.45 = 81000 J P = A / t = 81000 / 15 = 5400 W
Câu 1: Bài làm: Trong một thế giới đa dạng với hàng tỷ cá thể, việc tôn trọng sự khác biệt chính là chìa khóa để xây dựng một xã hội văn minh và hạnh phúc. Tôn trọng sự khác biệt trước hết là thừa nhận và chấp nhận những điểm riêng biệt về tính cách, lối sống, quan điểm hay hoàn cảnh của người khác mà không dùng định kiến để phán xét. Ý nghĩa lớn nhất của thái độ này là giúp xóa bỏ rào cản giữa người với người, giảm bớt xung đột và tạo ra một môi trường sống an toàn, nơi mỗi cá nhân đều tự tin phát huy bản sắc riêng. Khi ta ngừng phán xét một người "ưa bay nhảy" hay "thích ở nhà", ta không chỉ giải phóng họ khỏi "tấm lưới định kiến" mà còn làm giàu thêm vốn sống của chính mình bằng những góc nhìn mới mẻ. Ngược lại, nếu thiếu đi sự tôn trọng này, thế giới sẽ trở nên đơn điệu, đầy rẫy sợ hãi và thù ghét. Tóm lại, tôn trọng sự khác biệt không chỉ là biểu hiện của một tâm hồn bao dung mà còn là nền tảng bền vững để kết nối trái tim và thúc đẩy sự tiến bộ của nhân loại. Câu 2: Bài làm: Nỗi nhớ về mẹ luôn là mạch nguồn cảm xúc dạt dào trong thi ca Việt Nam, nhưng có lẽ hiếm có bài thơ nào lại trong trẻo, nhẹ nhàng mà ám ảnh như "Nắng mới" của Lưu Trọng Lư. Bài thơ không chỉ là một bức tranh kỷ niệm đầy màu sắc mà còn là tiếng lòng thổn thức của người con dành cho người mẹ đã khuất, thể hiện qua những vần thơ giàu tính nhạc và họa. Mở đầu bài thơ, tác giả đánh thức nỗi nhớ bằng một tín hiệu thị giác đặc trưng: "Mỗi lần nắng mới hắt bên song, Xao xác, gà trưa gáy não nùng" "Nắng mới" không chỉ là ánh nắng đầu mùa mà còn là ánh sáng của ký ức. Âm thanh "xao xác" phối hợp với tiếng gà trưa "não nùng" đã tạo nên một không gian tĩnh lặng đến mênh mông, khiến nỗi lòng người con bỗng "chập chờn sống lại" những ngày xưa cũ. Cái hay của Lưu Trọng Lư là dùng ngoại cảnh để khơi gợi tâm cảnh, biến một buổi trưa bình thường trở thành một khoảng không gian đầy hoài niệm. Bức chân dung người mẹ hiện lên không phải qua những nét vẽ cầu kỳ mà qua những chi tiết vô cùng giản dị, gắn liền với sinh hoạt đời thường: "Tôi nhớ mẹ tôi, thuở thiếu thời Lúc người còn sống, tôi lên mười; Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội, Áo đỏ người đưa trước giậu phơi." Hình ảnh "áo đỏ" phơi trước "giậu" dưới làn "nắng mới reo" tạo nên một gam màu ấm áp, rực rỡ và tràn đầy sức sống. Màu đỏ ấy như sưởi ấm cả bài thơ, tượng trưng cho tình mẫu tử nồng nàn và sự chăm chút, tần tảo của người mẹ. Dù khi ấy tác giả mới chỉ là một đứa trẻ lên mười, nhưng hình ảnh đẹp đẽ ấy đã găm sâu vào tâm khảm, để rồi mỗi khi nắng về lại trở nên sống động như vừa mới hôm qua. Đặc sắc nhất trong bài thơ chính là những câu kết, nơi vẻ đẹp của mẹ được kết tinh trong một nét cười: "Hình dáng mẹ tôi chửa xóa mờ Hãy còn mường tượng lúc vào ra: Nét cười đen nhánh sau tay áo Trong ánh trưa hè trước giậu thưa." "Nét cười đen nhánh" là một hình ảnh ẩn dụ tuyệt đẹp, gợi nhắc về tục nhuộm răng đen của phụ nữ Việt Nam thời xưa. Cái cười ấy lấp lánh sau "tay áo" vừa kín đáo, dịu dàng, vừa mang đậm vẻ đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt. Người mẹ không còn ở đó, nhưng "hình dáng" và "nét cười" vẫn luôn hiện hữu, "vào ra" trong tâm trí người con như một sự bảo bọc vô hình. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ thất ngôn với nhịp điệu chậm rãi, mang âm hưởng của một khúc hát ru buồn nhưng thanh thản. Ngôn ngữ thơ giản dị, trong sáng, giàu hình ảnh gợi cảm. Việc kết hợp nhuần nhuyễn giữa bút pháp cổ điển (nắng, song, gà trưa) và cảm xúc cá nhân hiện đại đã tạo nên một sức hấp dẫn riêng biệt cho thi phẩm. Tóm lại, "Nắng mới" là một bài ca bất hủ về tình mẫu tử. Lưu Trọng Lư đã thành công trong việc bất tử hóa hình ảnh người mẹ qua những rung cảm tinh tế nhất. Bài thơ nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết trân trọng những phút giây bình dị bên người thân, bởi đó là những hành trang tinh thần quý báu nhất theo ta suốt cuộc đời.
Chào bạn, đây là lời giải chi tiết cho phần Đọc hiểu từ đoạn trích "Lắng nghe lời thì thầm của trái tim" của tác giả Phạm Lữ Ân trong hình ảnh bạn vừa gửi: I. PHẦN ĐỌC HIỂU (4.0 ĐIỂM) Câu 1.Trả lời: Phương thức biểu đạt chính là nghị luận. (Tác giả đưa ra các ý kiến, lý lẽ và dẫn chứng để bàn về việc con người thường phán xét lẫn nhau dựa trên định kiến). Câu 2. Trả lời: 2 cặp từ, cặp cụm từ đối lập được sử dụng trong đoạn (1) là: * Phung phí đối lập với tận tiện. * Hào phóng đối lập với keo kiệt. * Thích ở nhà đối lập với ưa bay nhảy. Câu 3.Trả lời: Theo văn bản, tác giả cho rằng như vậy vì: * Mỗi người đều có sự khác biệt riêng trong lối sống và lựa chọn cá nhân. * Những phán xét thường dựa trên định kiến của bản thân chứ không phải sự thấu hiểu thực sự về đối phương. * Việc phán xét dễ dàng khiến chúng ta phớt lờ những kinh nghiệm quý giá và góc nhìn mới mẻ từ người khác. Câu 4. Trả lời: Quan điểm của tác giả là : * Khi chúng ta "chấp nhận buông mình", nghĩa là ta để định kiến của xã hội hoặc của chính mình điều khiển suy nghĩ và hành động. * Điều này khiến con người mất đi khả năng tư duy độc lập, trở nên sợ hãi, khép kín và không dám sống đúng với bản chất thật của mình. * "Tấm lưới" là hình ảnh ẩn dụ cho sự trói buộc, làm thui chột sự sáng tạo và niềm hạnh phúc cá nhân. Câu 5. Trả lời: thông điệp* Sống là chính mình: Đừng để định kiến của người khác định nghĩa giá trị của bản thân. * Học cách thấu hiểu và tôn trọng sự khác biệt: Thay vì phán xét, hãy mở lòng để lắng nghe và học hỏi từ những người xung quanh. * Tỉnh táo trước định kiến: Luôn tự vấn bản thân để không bị cuốn vào những cái nhìn phiến diện, hẹp hòi.
Câu 1: Bài làm : Đoạn trích trong bài thơ "Phía sau làng" của Trương Trọng Nghĩa đã khắc họa một nỗi niềm hoài niệm đầy xót xa trước sự thay đổi của làng quê trong cơn lốc hiện đại hóa. Về mặt nội dung, đoạn thơ là hành trình "đi về phía tuổi thơ" nhưng tác giả lại đối diện với thực tại nghiệt ngã: những người bạn rời làng vì nhọc nhằn mưu sinh, vì "đất không đủ cho sức trai cày ruộng". Hình ảnh làng quê thanh bình xưa kia với lũy tre, câu dân ca và mái tóc dài thiếu nữ giờ chỉ còn là dĩ vãng, thay vào đó là sự "chen chúc" của nhà cửa và "nỗi buồn ruộng rẫy". Về mặt nghệ thuật, thể thơ tự do cùng ngôn ngữ giản dị, giàu sức gợi đã diễn tả trọn vẹn sự tương phản giữa quá khứ và hiện tại. Phép liệt kê (thiếu nữ không hát dân ca, thôi để tóc dài, nhà cửa chen chúc...) nhấn mạnh sự đứt gãy của những giá trị truyền thống. Đoạn thơ không chỉ là tiếng thở dài nuối tiếc cho vẻ đẹp làng quê cũ mà còn là lời nhắc nhở thấm thía về sự đánh đổi giữa kinh tế và văn hóa trong cuộc sống hiện đại. Câu 2: Bài làm: Trong kỷ nguyên số, mạng xã hội đã không còn là một công cụ giải trí đơn thuần mà trở thành một "thế giới thứ hai" không thể thiếu đối với con người. Tuy nhiên, sự bùng nổ của nó giống như một con dao hai lưỡi, mang lại nhiều lợi ích nhưng cũng tiềm ẩn không ít hệ lụy sâu sắc. Trước hết, không ai có thể phủ nhận vai trò tích cực của mạng xã hội. Nó xóa tan mọi khoảng cách địa lý, cho phép con người kết nối và chia sẻ thông tin chỉ trong một cái nhấp chuột. Mạng xã hội là kho tàng tri thức khổng lồ giúp chúng ta học tập, cập nhật tin tức thế giới và lan tỏa những giá trị nhân văn qua các chiến dịch thiện nguyện. Trong công việc, đây là môi trường lý tưởng để quảng bá thương hiệu và phát triển kinh doanh. Có thể nói, mạng xã hội đã thúc đẩy sự tiến bộ của xã hội theo hướng cởi mở và hiện đại hơn. Thế nhưng, đằng sau ánh sáng rực rỡ đó là những mảng tối đáng ngại. Mạng xã hội đang dần khiến con người trở nên "xa cách trong khi ở gần". Hình ảnh những thành viên trong gia đình ngồi cạnh nhau nhưng mỗi người chăm chú vào một chiếc điện thoại đã trở nên quá quen thuộc. Sự lạm dụng mạng xã hội dẫn đến tình trạng "sống ảo", nơi giá trị của một con người đôi khi bị đong đếm bằng lượt "like" hay "tim". Nguy hiểm hơn, đây cũng là nơi phát tán tin giả, những ngôn từ tiêu cực (toxic) và các hành vi bắt nạt qua mạng, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe tâm thần, đặc biệt là giới trẻ. Nhiều người mải mê lướt điện thoại mà quên đi việc rèn luyện bản thân, bỏ lỡ những vẻ đẹp thực thực tế của cuộc sống, giống như nhân vật trong đoạn thơ của Trương Trọng Nghĩa mang nỗi buồn của ruộng rẫy lên phố, chúng ta đôi khi cũng mang những nỗi buồn vô hình từ mạng xã hội vào đời thật. Vậy chúng ta cần làm gì? Theo tôi, giải pháp không phải là bài trừ mạng xã hội mà là học cách "sống chung" một cách thông minh. Mỗi cá nhân cần trang bị kỹ năng lọc thông tin, biết phân biệt thật giả và đặt ra giới hạn thời gian sử dụng mỗi ngày. Hãy dùng mạng xã hội để làm giàu tâm hồn chứ không phải để tiêu tốn thời gian vô bổ. Quan trọng nhất, hãy trân trọng những kết nối trực tiếp, những ánh mắt và nụ cười thực sự ngoài đời thay vì chỉ qua những icon vô cảm. Tóm lại, mạng xã hội là sản phẩm tất yếu của văn minh nhân loại. Nó là người đầy tớ tốt nhưng sẽ là người chủ tồi nếu chúng ta không biết kiểm soát. Hãy là một người dùng mạng xã hội tỉnh táo để công nghệ thực sự phục vụ cho hạnh phúc và sự phát triển của con người .
Câu 1. Trả lời: Thể thơ của văn bản là: Thể thơ tự do. (Dấu hiệu: Số chữ trong các dòng thơ không bằng nhau, cách ngắt nhịp linh hoạt). Câu 2. Trả lời: Các tính từ miêu tả hạnh phúc trong văn bản là: xanh, thơm, im lặng, dịu dàng, vô tư, đầy vơi. Câu 3.Trả lời: Đoạn thơ cho thấy một góc nhìn về hạnh phúc không cần phải ồn ào, phô trương. Hạnh phúc được ví như trái chín ("quả"), nó kết tinh từ sự nỗ lực, bền bỉ và tỏa hương một cách tự nhiên. Đó là trạng thái bình yên, ngọt ngào trong tâm hồn, là sự thấu hiểu và trân trọng những giá trị giản dị, lặng lẽ quanh ta. Câu 4. Trả lời: * Tác dụng gợi hình: Làm cho khái niệm trừu tượng là "hạnh phúc" trở nên cụ thể, sinh động như hình ảnh dòng sông luôn vận động, chảy trôi. * Tác dụng gợi cảm: Nhấn mạnh vẻ đẹp của sự bao dung, tự tại. Hạnh phúc đích thực là sự dâng hiến, sẻ chia một cách hồn nhiên, không toan tính, không quá bận tâm đến việc mình nhận được bao nhiêu hay mất đi bao nhiêu ("đầy vơi"). * Về nghệ thuật: Tăng sức gợi hình, gợi cảm và làm cho lời thơ giàu nhịp điệu, triết lý. Câu 5. Trả lời: * Quan niệm của tác giả về hạnh phúc rất tinh tế, đa dạng và sâu sắc. * Hạnh phúc không phải là cái gì đó cao siêu mà tồn tại trong những hình ảnh thiên nhiên gần gũi (lá, quả, sông). * Tác giả đề cao sự trải nghiệm nội tâm (im lặng, dịu dàng) và tinh thần vô tư, lạc quan. * Qua đó, ta thấy một thái độ sống tích cực: Hạnh phúc nằm ngay trong cách chúng ta nhìn nhận cuộc sống và sự sẵn lòng hòa mình vào dòng chảy của cuộc đời.