Nguyễn Tiến Dũng
Giới thiệu về bản thân
Tại vị trí cân bằng, lực đàn hồi bằng trọng lực :
\(l1=\frac{m1\cdot g}{k}=\frac{0,5\cdot10}{100}=0,05m=5\operatorname{cm}\)
\(V=\frac{60*4+100*3}{60+100}=3.375\)
Câu 1: Thể thơ: Thất ngôn bát cú Đường luật
Câu 2: Những hình ảnh nói về nét sinh hoạt đạm bạc, thanh cao:- Công cụ lao động: mai, cuốc, cần câu
- Thức ăn: măng trúc, giá .
- Sinh hoạt: tắm hồ sen, tắm ao .
- Câu 3:
- Biện pháp liệt kê: mai, cuốc, cần câu.
- Tác dụng:
- Liệt kê những công cụ lao động gắn liền với nhà nông.
- Điệp từ "một" kết hợp với phép liệt kê tạo nhịp điệu thong dong, thể hiện tư thế sẵn sàng, chủ động và niềm vui trong lao động của tác giả.
- Khẳng định lối sống giản dị, tự tại, tách biệt khỏi danh lợi.
- Quan niệm "dại - khôn" của tác giả rất đặc biệt ở chỗ:
- Tác giả sử dụng cách nói ngược (mỉa mai): Tự nhận mình "dại" khi chọn "nơi vắng vẻ" , và gọi người khác là "khôn" khi đến "chốn lao xao"
- Thực chất, cái "dại" của Nguyễn Bỉnh Khiêm là cái dại của một bậc đại trí, nhìn thấu sự phù phiếm của tiền tài. Cái "khôn" của người đời thực ra là cái khôn của sự bon chen, đánh mất bản ngã. Đây là cách khẳng định bản lĩnh và triết lý sống thanh cao, lánh đục tìm trong.
- câu 5
- Vẻ đẹp nhân cách của Nguyễn Bỉnh Khiêm hiện lên qua bài thơ là một nhân cách cao khiết, trọng nghĩa khinh tài. Ông là người yêu thiên nhiên tha thiết, tìm thấy niềm vui trong lao động bình dị và lối sống đạm bạc. Giữa xã hội đầy rẫy những toan tính, ông chọn cách sống hòa hợp với tạo hóa, giữ cho tâm hồn luôn trong sạch, không bị danh lợi làm vẩn đục. Thái độ coi thường phú quý như một giấc chiêm bao cho thấy một trí tuệ minh triết, một bản lĩnh cứng cỏi của một bậc đại ẩn luôn kiên định với lý tưởng sống "nhàn" - nhàn tâm, nhàn thân nhưng không hề lánh đời, vô trách nhiệm.
câu 1
Trong đoạn trích "Bức tranh", nhân vật người họa sĩ hiện lên với một hành trình thức tỉnh đầy tính nhân văn. Ban đầu, ông mang nặng cái tôi cá nhân và sự kiêu ngạo nghề nghiệp. Khi được người chiến sĩ thỉnh cầu vẽ chân dung, ông đã từ chối bằng thái độ lạnh lùng, tự ái vì cho rằng mình là "họa sĩ" chứ không phải "thợ vẽ truyền thần". Tuy nhiên, biến cố trên đường đi đã làm thay đổi hoàn toàn nhận thức của ông. Chứng kiến sự hy sinh thầm lặng, lòng độ lượng vô điều kiện của người chiến sĩ — người không chỉ thồ giúp đống tranh nặng nề mà còn cứu mạng và chăm sóc ông lúc hoạn nạn — người họa sĩ đã rơi vào trạng thái hổ thẹn và dằn vặt. Ông nhận ra sự nhỏ nhen của bản thân trước vẻ đẹp tâm hồn cao thượng của người lính. Câu nói cuối đoạn trích: "Tôi xin lỗi đồng chí... Đến mai, thế nào tôi cũng phải vẽ đồng chí" chính là lời tạ lỗi chân thành, đánh dấu sự chiến thắng của lương tri và sự trân trọng chân giá trị của con người. Qua đó, Nguyễn Minh Châu khẳng định: nghệ thuật chân chính phải bắt nguồn từ sự thấu hiểu và lòng biết ơn đối với cuộc đời.
câu 2
Trong hành trình trưởng thành, khao khát được khẳng định cái tôi và để lại dấu ấn cá nhân là một nhu cầu tâm lý hoàn toàn chính đáng, đặc biệt là đối với thế hệ trẻ – những người đang tràn đầy nhiệt huyết và sức sáng tạo. Tuy nhiên, giữa một xã hội hiện đại đa chiều và sự bùng nổ của công nghệ số, cách thể hiện bản thân của giới trẻ đang trở thành một vấn đề đáng suy ngẫm, với cả những gam màu rực rỡ và những khoảng tối cần soi tỏ. Trước hết, cần khẳng định rằng thể hiện bản thân là cách để mỗi cá nhân tìm thấy vị trí của mình trong cộng đồng. Giới trẻ ngày nay, với tư duy cởi mở và tiếp cận nhanh chóng với tri thức toàn cầu, đã có những cách khẳng định mình vô cùng ấn tượng. Có những bạn trẻ thể hiện bản thân qua những dự án khởi nghiệp sáng tạo, những nghiên cứu khoa học mang tính đột phá hay những thành tích xuất sắc trên đấu trường quốc tế. Lại có những bạn chọn cách thể hiện cái tôi qua nghệ thuật, thời trang hay những hoạt động thiện nguyện thầm lặng. Họ không chỉ nói về mình, mà dùng hành động và kết quả công việc để minh chứng cho giá trị của bản thân. Đây là cách thể hiện tích cực, dựa trên nền tảng năng lực thực tế và khát vọng cống hiến, giúp cá nhân phát triển và thúc đẩy xã hội tiến bộ. Tuy nhiên, bên cạnh những hướng đi đúng đắn, một bộ phận giới trẻ hiện nay đang có những quan niệm lệch lạc về việc "tỏa sáng". Trong thế giới của những nút "Like" và "Share", nhiều người lầm tưởng rằng thể hiện bản thân đồng nghĩa với việc phải trở nên nổi tiếng bằng mọi giá. Họ chạy theo những giá trị ảo, phô trương sự hào nhoáng không có thật, hoặc thậm chí sử dụng những hành động gây sốc, ngôn từ phản cảm trên mạng xã hội để thu hút sự chú ý. Cách thể hiện này giống như một "lâu đài cát", dễ dàng sụp đổ vì thiếu đi cốt lõi đạo đức và tri thức. Tệ hơn, sự kiêu ngạo và lối sống vị kỷ – như nhân vật người họa sĩ trong đoạn trích "Bức tranh" từng mắc phải – khiến nhiều bạn trẻ coi mình là trung tâm, thiếu đi sự thấu cảm và tôn trọng đối với những người xung quanh. Vậy, làm thế nào để thể hiện bản thân một cách đúng đắn và bền vững? Bài học từ người chiến sĩ trong tác phẩm của Nguyễn Minh Châu đã cho ta câu trả lời sâu sắc: Giá trị của một con người không nằm ở danh xưng hay vẻ ngoài kiêu hãnh, mà nằm ở hành động và lòng độ lượng. Người chiến sĩ không cần một bức chân dung hào nhoáng để chứng minh mình là ai; anh thể hiện bản lĩnh của mình qua sự tận tụy, hy sinh và giúp đỡ đồng đội trong lúc hoạn nạn. Tương tự, giới trẻ cần hiểu rằng thể hiện bản thân không phải là "diễn" cho người khác xem, mà là sống thật với giá trị tốt đẹp của chính mình. Sự khẳng định cái tôi đẹp nhất chính là khi chúng ta biết dùng tài năng để phục vụ cuộc sống, biết lắng nghe để thấu hiểu và biết hạ thấp cái "tôi" cá nhân để nâng cao cái "ta" chung của cộng đồng. Tóm lại, thể hiện bản thân là một nghệ thuật sống đòi hỏi sự cân bằng giữa cá tính riêng và trách nhiệm xã hội. Các bạn trẻ hãy dũng cảm là chính mình, nhưng hãy là một phiên bản có tri thức, có trái tim và có sự khiêm nhường. Thay vì cố gắng để được "thấy", hãy cố gắng để trở nên "có giá trị". Bởi lẽ, những ánh hào quang ảo sẽ sớm vụt tắt, chỉ có vẻ đẹp từ nhân cách và những đóng góp chân chính mới để lại dấu ấn sâu đậm nhất trong lòng mọi người.câu 1
Trong đoạn trích "Bức tranh", nhân vật người họa sĩ hiện lên với một hành trình thức tỉnh đầy tính nhân văn. Ban đầu, ông mang nặng cái tôi cá nhân và sự kiêu ngạo nghề nghiệp. Khi được người chiến sĩ thỉnh cầu vẽ chân dung, ông đã từ chối bằng thái độ lạnh lùng, tự ái vì cho rằng mình là "họa sĩ" chứ không phải "thợ vẽ truyền thần". Tuy nhiên, biến cố trên đường đi đã làm thay đổi hoàn toàn nhận thức của ông. Chứng kiến sự hy sinh thầm lặng, lòng độ lượng vô điều kiện của người chiến sĩ — người không chỉ thồ giúp đống tranh nặng nề mà còn cứu mạng và chăm sóc ông lúc hoạn nạn — người họa sĩ đã rơi vào trạng thái hổ thẹn và dằn vặt. Ông nhận ra sự nhỏ nhen của bản thân trước vẻ đẹp tâm hồn cao thượng của người lính. Câu nói cuối đoạn trích: "Tôi xin lỗi đồng chí... Đến mai, thế nào tôi cũng phải vẽ đồng chí" chính là lời tạ lỗi chân thành, đánh dấu sự chiến thắng của lương tri và sự trân trọng chân giá trị của con người. Qua đó, Nguyễn Minh Châu khẳng định: nghệ thuật chân chính phải bắt nguồn từ sự thấu hiểu và lòng biết ơn đối với cuộc đời.
câu 2
Trong hành trình trưởng thành, khao khát được khẳng định cái tôi và để lại dấu ấn cá nhân là một nhu cầu tâm lý hoàn toàn chính đáng, đặc biệt là đối với thế hệ trẻ – những người đang tràn đầy nhiệt huyết và sức sáng tạo. Tuy nhiên, giữa một xã hội hiện đại đa chiều và sự bùng nổ của công nghệ số, cách thể hiện bản thân của giới trẻ đang trở thành một vấn đề đáng suy ngẫm, với cả những gam màu rực rỡ và những khoảng tối cần soi tỏ. Trước hết, cần khẳng định rằng thể hiện bản thân là cách để mỗi cá nhân tìm thấy vị trí của mình trong cộng đồng. Giới trẻ ngày nay, với tư duy cởi mở và tiếp cận nhanh chóng với tri thức toàn cầu, đã có những cách khẳng định mình vô cùng ấn tượng. Có những bạn trẻ thể hiện bản thân qua những dự án khởi nghiệp sáng tạo, những nghiên cứu khoa học mang tính đột phá hay những thành tích xuất sắc trên đấu trường quốc tế. Lại có những bạn chọn cách thể hiện cái tôi qua nghệ thuật, thời trang hay những hoạt động thiện nguyện thầm lặng. Họ không chỉ nói về mình, mà dùng hành động và kết quả công việc để minh chứng cho giá trị của bản thân. Đây là cách thể hiện tích cực, dựa trên nền tảng năng lực thực tế và khát vọng cống hiến, giúp cá nhân phát triển và thúc đẩy xã hội tiến bộ. Tuy nhiên, bên cạnh những hướng đi đúng đắn, một bộ phận giới trẻ hiện nay đang có những quan niệm lệch lạc về việc "tỏa sáng". Trong thế giới của những nút "Like" và "Share", nhiều người lầm tưởng rằng thể hiện bản thân đồng nghĩa với việc phải trở nên nổi tiếng bằng mọi giá. Họ chạy theo những giá trị ảo, phô trương sự hào nhoáng không có thật, hoặc thậm chí sử dụng những hành động gây sốc, ngôn từ phản cảm trên mạng xã hội để thu hút sự chú ý. Cách thể hiện này giống như một "lâu đài cát", dễ dàng sụp đổ vì thiếu đi cốt lõi đạo đức và tri thức. Tệ hơn, sự kiêu ngạo và lối sống vị kỷ – như nhân vật người họa sĩ trong đoạn trích "Bức tranh" từng mắc phải – khiến nhiều bạn trẻ coi mình là trung tâm, thiếu đi sự thấu cảm và tôn trọng đối với những người xung quanh. Vậy, làm thế nào để thể hiện bản thân một cách đúng đắn và bền vững? Bài học từ người chiến sĩ trong tác phẩm của Nguyễn Minh Châu đã cho ta câu trả lời sâu sắc: Giá trị của một con người không nằm ở danh xưng hay vẻ ngoài kiêu hãnh, mà nằm ở hành động và lòng độ lượng. Người chiến sĩ không cần một bức chân dung hào nhoáng để chứng minh mình là ai; anh thể hiện bản lĩnh của mình qua sự tận tụy, hy sinh và giúp đỡ đồng đội trong lúc hoạn nạn. Tương tự, giới trẻ cần hiểu rằng thể hiện bản thân không phải là "diễn" cho người khác xem, mà là sống thật với giá trị tốt đẹp của chính mình. Sự khẳng định cái tôi đẹp nhất chính là khi chúng ta biết dùng tài năng để phục vụ cuộc sống, biết lắng nghe để thấu hiểu và biết hạ thấp cái "tôi" cá nhân để nâng cao cái "ta" chung của cộng đồng. Tóm lại, thể hiện bản thân là một nghệ thuật sống đòi hỏi sự cân bằng giữa cá tính riêng và trách nhiệm xã hội. Các bạn trẻ hãy dũng cảm là chính mình, nhưng hãy là một phiên bản có tri thức, có trái tim và có sự khiêm nhường. Thay vì cố gắng để được "thấy", hãy cố gắng để trở nên "có giá trị". Bởi lẽ, những ánh hào quang ảo sẽ sớm vụt tắt, chỉ có vẻ đẹp từ nhân cách và những đóng góp chân chính mới để lại dấu ấn sâu đậm nhất trong lòng mọi người.lực ma sát :
Fms = \(\mu *m*g=0,05*2000*10=1000N\)
lực kéo của động cơ
Fk = m * a + Fms = 800 + 1000 = 1800 N
công của động cơ (A):
A= Fk * s = 1800* 45 = 81000 J
công suất trung bình
p= A/t = 81000/ 15 = 5400 W
- lực kéo của động cơ
Fk = m \(Fk=m*a=2000*0.4=800N\)
công của động cơ:A \(=Fk*s=800*45=36000J\)
công suất trung bình
\(P=\frac{A}{t}=\frac{36000}{15}=2400\) W
\(\)