Nguyễn Vân Khánh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
-Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận (dùng lý lẽ và dẫn chứng để thuyết phục người tài ra giúp nước).
Câu 2:
-Chủ thể: Vua Lê Thái Tổ (Lê Lợi).
Câu 3:
-Mục đích chính: Kêu gọi, tìm kiếm và trọng dụng những người có đức, có tài từ mọi tầng lớp trong xã hội để cùng nhà vua gánh vác việc nước, xây dựng đất nước thịnh trị sau chiến tranh.
-Các đường lối tiến cử được đề cập:
+)Các quan đại thần tiến cử: Các quan từ tam phẩm trở lên mỗi người phải tiến cử một người (có thưởng nếu người đó có tài).
+)Tự mình đề đạt: Những người có tài năng nhưng chưa được biết đến (ở hàng quan nhỏ, lính tráng, dân dã) được phép tự tiến cử mình.
Câu 4: Dẫn chứng và nhận xét
-Các dẫn chứng: Người viết đã sử dụng hệ thống dẫn chứng từ lịch sử Trung Quốc (đời Hán, Đường):
+)Tiêu Hà tiến cử Tào Tham.
+)Nguy Vô Tri tiến cử Trần Bình.
+)Địch Nhân Kiệt tiến cử Trương Cửu Linh.
+)Tiêu Tung tiến cử Hàn Hưu.
-Nhận xét về cách nêu dẫn chứng:
+)Xác thực và giàu sức thuyết phục: Đây đều là những tấm gương điển hình về việc người hiền tiến cử người hiền tạo nên những triều đại hưng thịnh.
+)Cách diễn đạt trang trọng: Việc liệt kê liên tiếp các cặp tài danh cho thấy sự hiểu biết sâu rộng và thái độ trân trọng giá trị của nhân tài.
+)Tính kế thừa: Khẳng định việc cầu hiền không phải là ý muốn nhất thời mà là quy luật trị quốc từ xưa đến nay.
Câu 5:
-Qua văn bản, ta thấy vua Lê Thái Tổ là một vị minh quân với những phẩm chất đáng quý:
+)Khiêm nhường và thành tâm: Dù là vua một nước nhưng ông luôn "sớm khuya lo sợ", tự nhận mình đang gánh vác trách nhiệm nặng nề và khao khát có người hiền giúp đỡ.
+)Tầm nhìn xa trông rộng: Hiểu rõ gốc rễ của sự thịnh trị nằm ở việc dùng người tài ("Được thịnh trị tất ở việc cử hiền").
+)Tư tưởng dân chủ, tiến bộ: Không câu nệ tôn ti, địa vị; sẵn sàng mở cửa cho cả những người bình dân, lính tráng tự tiến cử.
+)Lòng yêu nước, thương dân: Luôn đặt lợi ích của quốc gia và sự bình yên của nhân dân lên hàng đầu.
Câu 1:
Nguyễn Trãi không chỉ là một nhà quân sự lỗi lạc mà còn là bậc thầy về văn chương chính luận, điều này thể hiện rõ nét qua nghệ thuật lập luận bậc thầy trong văn bản "Chiếu cầu hiền". Trước hết, hệ thống lập luận của bài chiếu được xây dựng trên một bố cục logic chặt chẽ, đi từ lý thuyết đến thực tiễn. Tác giả mở đầu bằng việc khẳng định một chân lý khách quan: người hiền tài là báu vật của quốc gia, từ đó dẫn dắt đến trách nhiệm của đấng minh quân là phải biết trọng dụng nhân tài. Cách đặt vấn đề này vừa tôn vinh người hiền, vừa khéo léo tạo ra một sức ép đạo đức nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. Tiếp theo, Nguyễn Trãi sử dụng những lý lẽ xác đáng kết hợp với dẫn chứng thực tiễn về tình hình đất nước sau chiến tranh để chứng minh sự cấp thiết của việc tìm người giúp nước. Đặc biệt, nghệ thuật lập luận còn nằm ở sự linh hoạt trong cách thức cầu hiền: không chỉ chờ đợi người tài tìm đến mà còn khuyến khích tự tiến cử – một tư tưởng dân chủ vượt thời đại. Với giọng điệu hùng hồn, tha thiết, kết hợp nhuần nhuyễn giữa "chí" và "tâm", Nguyễn Trãi đã tạo nên một sức thuyết phục tuyệt đối, khiến người tài không thể chối từ trách nhiệm với non sông.
Câu 2:
"Hiền tài là nguyên khí của quốc gia" – lời khẳng định của thân nhân Trung trên bia Tiến sĩ Văn Miếu vẫn còn nguyên giá trị cho đến ngày nay. Tuy nhiên, trong kỷ nguyên toàn cầu hóa, khái niệm "nguyên khí" ấy đang đối mặt với một thực trạng đầy trăn trở: hiện tượng "chảy máu chất xám". Đây không chỉ là một vấn đề về di cư lao động, mà còn là một bài toán hóc búa về việc bảo tồn và phát huy nguồn tài nguyên trí tuệ của Việt Nam trên bản đồ thế giới.
Trước hết, chúng ta cần hiểu "chảy máu chất xám" là sự dịch chuyển nguồn lực trí thức – những người có trình độ chuyên môn cao, kỹ năng ưu tú – từ trong nước ra nước ngoài để sinh sống và làm việc lâu dài. Biểu hiện rõ nhất chính là thực tế nhiều thủ khoa, du học sinh xuất sắc hay các chuyên gia đầu ngành sau khi học tập tại các quốc gia phát triển thường chọn ở lại thay vì trở về cống hiến. Điều này cho thấy sự mất cân bằng giữa cung và cầu trong thị trường lao động trình độ cao tại quê nhà.
Vậy, vì sao hiện tượng này lại diễn ra mạnh mẽ đến thế? Nguyên nhân sâu xa không đơn thuần chỉ nằm ở vấn đề thu nhập, mà cốt lõi là sự khác biệt về "hệ sinh thái" phát triển. Tại các quốc gia tiên tiến, người tài được làm việc trong một môi trường minh bạch, nơi năng lực thực sự được tôn trọng và đãi ngộ xứng đáng. Họ có cơ hội tiếp cận với cơ sở vật chất hiện đại, tự do học thuật và mạng lưới hợp tác toàn cầu. Ngược lại, tại Việt Nam, đôi khi những rào cản về cơ chế hành chính, sự thiếu hụt trang thiết bị nghiên cứu hoặc cách đánh giá nhân sự chưa thực sự công bằng đã vô tình tạo ra áp lực đào thải. Câu chuyện về những quán quân "Đường lên đỉnh Olympia" phần lớn định cư tại Úc là một ví dụ điển hình. Sự ra đi của họ là một lựa chọn cá nhân để tìm kiếm sự khẳng định giá trị, nhưng lại là một sự tổn thất lớn về tiềm năng phát triển của quốc gia.
Hậu quả của việc "chảy máu chất xám" là vô cùng nghiêm trọng. Nó không chỉ làm chậm nhịp độ phát triển khoa học – công nghệ trong nước mà còn nới rộng khoảng cách kinh tế giữa Việt Nam và các cường quốc. Tuy nhiên, chúng ta cần có một cái nhìn đa chiều hơn. Thay vì chỉ tìm cách "giữ chân" một cách cơ học, chúng ta cần chuyển dịch tư duy sang việc "thu hút" và "kết nối".
Giải pháp bền vững nhất chính là cải thiện toàn diện môi trường làm việc. Nhà nước và các doanh nghiệp cần tạo ra những "đặc khu trí tuệ", nơi người tài có quyền tự chủ và được cung cấp lộ trình phát triển rõ ràng. Bên cạnh đó, chúng ta cần học hỏi mô hình của các quốc gia như Ấn Độ hay Trung Quốc: không nhất thiết phải buộc người tài về nước, mà hãy xây dựng cơ chế để họ đóng đóng góp từ xa thông qua các dự án tư vấn, chuyển giao công nghệ. Như giáo sư Ngô Bảo Châu, dù làm việc tại Mỹ nhưng ông vẫn đóng vai trò cầu nối quan trọng cho nền toán học nước nhà.
Là một học sinh lớp 10 đang ngồi trên ghế nhà trường, em nhận thức rõ rằng tri thức là tài sản quý giá nhất của mỗi người. Việc nỗ lực học tập, rèn luyện tiếng Anh để hội nhập với thế giới là cần thiết, nhưng mục đích cuối cùng không phải là để rời bỏ, mà là để trở về với một tầm vóc mới. Mỗi chúng ta cần nuôi dưỡng lòng tự tôn dân tộc và ý thức trách nhiệm: dù ở đâu, trái tim cũng phải luôn hướng về mảnh đất đã nuôi dưỡng mình.
Tóm lại, "chảy máu chất xám" là một thách thức nhưng cũng là một cơ hội để Việt Nam tự soi chiếu và đổi mới mình. Khi đất nước thực sự trở thành một "mảnh đất lành", những cánh chim hiền tài chắc chắn sẽ biết đường bay về để cùng chung tay xây dựng một Việt Nam hùng cường.
Câu 1:
-Người kể chuyện trong văn bản trên là người kể hạn tri.
_Câu chuyện được kể ở ngôi thứ nhất (nhân vật "tôi").
Câu 2:
-Thành phần chêm xen trong đoạn văn là: (to và nặng gấp đôi một cái ba lô bình thường của khách đi đường).
-Tác dụng:
+)Làm tăng sức biểu cảm, gợi hình.
+)Bổ sung thông tin về đặc điểm, khối lượng của đống tranh.
+)Qua đó nhấn mạnh sự vất vả, sức chịu đựng phi thường của người chiến sĩ khi phải giúp đỡ họa sĩ.
Câu 3:
-Thái độ: là thái độ kiêu ngạo, lạnh lùng và thiếu sự đồng cảm(."Tôi bỗng thấy tự ái", "từ chối khéo bằng cái mặt lạnh lùng").
-Lý do: Do nhân vật "tôi" quá tự mãn với danh xưng nghệ sĩ và bị kẹt trong tư duy phân cấp địa vị. Ông cho rằng mình là "kẻ bề trên" (có tên tuổi, nhiều tuổi hơn) nên nhìn người lính với ánh mắt coi thường, chỉ xem họ là người phục vụ; đồng thời ông quá chú trọng vào hình thức nghệ thuật cao siêu mà quên đi tính nhân văn, giản dị của cuộc đời thực tại.
Câu 4:
Đoạn văn sử dụng điểm nhìn bên trong (từ chính dòng tâm tư của nhân vật "tôi"). Việc sử dụng điểm nhìn này có tác dụng:
-Về nội dung: Diễn tả một cách chân thực và sâu sắc quá trình chuyển biến tâm lý, sự thức tỉnh về nhân cách của người họa sĩ. Từ chỗ tự phụ, coi mình là "bề trên", ông đã nhận ra sự nhỏ bé của bản thân trước tấm lòng độ lượng, cao cả của người chiến sĩ.
-Về nghệ thuật: Tạo sự khách quan trong việc tự phê bình. Những dằn vặt, trăn trở trở nên gần gũi, thuyết phục người đọc hơn vì đó là sự tự lại chính mình. Nó giúp làm nổi bật chủ đề của tác phẩm: vẻ đẹp khuất lấp của những con người bình dị và bài học về cách nhìn nhận con người.
Câu 5:
Từ văn bản, chúng ta có thể rút ra những bài học quý giá:
-Sống không nên định kiến và tự phụ: Đừng nhìn đời, nhìn người bằng sự phân biệt thứ bậc hay địa vị xã hội. Giá trị của một con người không nằm ở danh tiếng hay tuổi tác mà ở cách họ đối nhân xử thế.
-Lòng độ lượng và sự tử tế: Sự tử tế không cần sự đáp đền ("cho thế nào nhận thế ấy"). Lòng độ lượng có sức mạnh cảm hóa rất lớn, nó có thể làm thay đổi cái nhìn và tư duy của người khác.
-Biết ơn và nhìn lại mình: Cần biết trân trọng những hy sinh thầm lặng của người khác và luôn có tinh thần tự vấn để hoàn thiện nhân cách bản thân thực tại.
Câu 1: Trong đoạn trích "Bức tranh" của Nguyễn Minh Châu, nhân vật người họa sĩ đã để lại cho người đọc nhiều suy nghĩ về sự thay đổi trong cách nhìn nhận con người và cuộc sống. Ban đầu, người họa sĩ hiện lên là một người khá tự phụ và coi trọng danh tiếng cá nhân. Khi được người chiến sĩ nhờ vẽ chân dung, ông đã cảm thấy "tự ái" và từ chối một cách lạnh lùng vì cho rằng mình là một nghệ sĩ có tên tuổi, không phải người vẽ thuê. Lúc này, ông vẫn nhìn đời bằng con mắt phân biệt "bề trên" với "người dưới". Thế nhưng, trên chặng đường gian khổ tiếp theo, thái độ của ông đã hoàn toàn thay đổi. Khi bị ngã dưới suối và kiệt sức, chính người chiến sĩ mà ông từng từ chối đã không quản ngại nguy hiểm để cứu giúp, thậm chí còn gánh thay ông tất cả hành lý nặng nề trên vai. Chứng kiến sự hy sinh thầm lặng và lòng độ lượng đó, người họa sĩ cảm thấy vô cùng hối hận và xấu hổ. Ông nhận ra rằng bấy lâu nay mình đã quá ích kỷ và hẹp hòi. Câu nói "Tôi xin lỗi đồng chí..." cùng lời hứa vẽ một bức tranh thật đẹp ở cuối bài chính là minh chứng cho sự thức tỉnh của ông. Qua nhân vật này, tác giả muốn nhắc nhở chúng ta bài học về sự khiêm tốn và lòng biết ơn: đừng bao giờ đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài hay địa vị, mà hãy nhìn vào tấm lòng chân thành của họ.
Câu 2:
Ralph Waldo Emerson từng khẳng định: “Được là chính mình trong một thế giới luôn cố gắng biến bạn thành người khác là thành tựu lớn nhất”. Câu nói này như một kim chỉ nam nhắc nhở chúng ta về giá trị của sự khác biệt. Trong dòng chảy hối hả của xã hội hiện đại, cách thể hiện bản thân của giới trẻ đã trở thành một chủ đề nóng hổi, mở ra nhiều suy ngẫm về việc làm thế nào để tỏa sáng theo cách tích cực nhất.
Thể hiện bản thân bản chất là việc bộc lộ cá tính, sở thích, năng khiếu và quan điểm riêng của mỗi cá nhân ra bên ngoài. Giới trẻ ngày nay thể hiện mình rất đa dạng: từ gu thời trang "phá cách", những video sáng tạo trên mạng xã hội đến việc dám theo đuổi những ngành nghề mới lạ. Ý nghĩa của việc này không chỉ giúp chúng ta không bị hòa tan trong đám đông mà còn là cách để mỗi người tìm thấy vị trí của mình, đóng góp những màu sắc độc đáo cho cộng đồng.
Vậy tại sao giới trẻ lại cần thể hiện bản thân? Bởi lẽ, tuổi trẻ là quãng thời gian rực rỡ nhất để khám phá tiềm năng. Nếu cứ mãi giấu mình trong cái bóng của người khác, chúng ta sẽ đánh mất cơ hội được thấu hiểu và sẻ chia. Thực tế cho thấy, nhiều bạn trẻ như “siêu đầu bếp nhí” Bảo Anh hay các bạn học sinh đạt giải quốc tế đã thể hiện mình qua sự nỗ lực bền bỉ và tài năng thực thụ. Nhìn vào họ, ta thấy việc thể hiện bản thân không phải là sự khoe khoang, mà là thành quả của quá trình rèn luyện, giúp lan tỏa năng lượng tích cực đến mọi người xung quanh.
Tuy nhiên, làm thế nào để thể hiện bản thân một cách đúng đắn? Giải pháp nằm ở sự cân bằng giữa "cái tôi" và "chuẩn mực xã hội". Chúng ta nên tự tin nhưng không tự phụ, khác biệt nhưng không dị biệt. Thay vì gây chú ý bằng những hành động sốc hay phát ngôn thiếu chuẩn mực trên mạng, giới trẻ có thể chọn cách thể hiện qua hành động tử tế và kết quả học tập. Chẳng hạn, một bạn trẻ tham gia các chiến dịch tình nguyện như “Nuôi Em” chính là đang khẳng định giá trị nhân văn của bản thân một cách lặng lẽ mà cao đẹp. Qua đó, ta thấy rõ: giá trị thực sự của một người nằm ở những gì họ cống hiến, chứ không phải ở số lượt "like" ảo trên màn hình.
Việc khẳng định bản sắc cá nhân có vai trò quan trọng như hơi thở của sự sáng tạo. Là một học sinh lớp 10, tôi hiểu rằng thể hiện bản thân bắt đầu từ những điều nhỏ nhất: là khi tôi dám bảo vệ ý kiến đúng của mình trong giờ thảo luận, hay đơn giản là theo đuổi đam mê vẽ tranh dù chưa thật xuất sắc. Tôi chọn thái độ tự tin, cầu thị và luôn nhắc nhở bản thân: "Hãy là bản sao tốt nhất của chính mình, đừng là bản sao của bất kỳ ai".
Tóm lại, mỗi chúng ta là một hạt mầm mang trong mình những tiềm năng riêng biệt. Như lời một câu danh ngôn: “Hãy hướng về phía mặt trời, bóng tối sẽ ngả sau lưng bạn”. Khi bạn tự tin thể hiện những điều tốt đẹp nhất, bạn không chỉ làm đẹp cho cuộc đời mình mà còn thắp sáng cho cả thế gian.