Ma Phương Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Ma Phương Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Trong cuộc sống, mỗi cá nhân là một bản thể duy nhất với những nét tính cách, quan điểm và lối sống riêng biệt. Chính vì vậy, việc tôn trọng sự khác biệt đóng vai trò vô cùng quan trọng để tạo nên một xã hội văn minh. Trước hết, tôn trọng sự khác biệt giúp ta mở rộng tầm nhìn và làm giàu vốn sống của chính mình; thay vì nhìn đời qua một lăng kính hẹp hòi, ta học được cách tiếp nhận những giá trị mới mẻ. Khi chấp nhận rằng "khác biệt không phải là sai trái", chúng ta sẽ loại bỏ được những định kiến độc hại, giảm bớt những phán xét khắt khe – nguyên nhân của sự rạn nứt trong các mối quan hệ. Hơn nữa, việc tôn trọng lẫn nhau tạo ra một môi trường an toàn để mỗi người tự tin bộc lộ tài năng và bản sắc riêng, từ đó thúc đẩy sự sáng tạo và phát triển chung. Một vườn hoa chỉ đẹp khi có nhiều sắc hoa, và xã hội cũng chỉ thực sự rực rỡ khi mỗi "cái tôi" đều được trân trọng. Tóm lại, tôn trọng sự khác biệt không chỉ là biểu hiện của lòng bao dung mà còn là chìa khóa để con người xích lại gần nhau hơn trong sự thấu hiểu và hòa hợp.

Câu 2

Trong dòng chảy của phong trào Thơ mới (1932 – 1945), nếu Xuân Diệu là tiếng reo vui gấp gáp, Huy Cận là nỗi sầu ảo não trước vũ trụ, thì Lưu Trọng Lư lại mang đến một điệu hồn phiêu diêu, bảng lảng với những kỉ niệm xa xăm. Bài thơ "Nắng mới" là một trong những thi phẩm trong sáng và cảm động nhất của ông, nơi tiếng lòng của người con hiếu thảo hòa quyện cùng bức tranh làng quê thanh bình để tạc nên hình tượng người mẹ dịu hiền. Mở đầu bài thơ, tác giả khơi gợi nỗi nhớ từ một tín hiệu thị giác rất đỗi quen thuộc: "Mỗi lần nắng mới hắt bên song, Xao xác, gà trưa gáy não nùng," "Nắng mới" là cái nắng đầu mùa, mang theo sự hanh hao và trong trẻo. Thế nhưng, trong tâm tưởng của thi sĩ, cái nắng ấy không rực rỡ mà lại "hắt" qua song cửa, gợi lên sự tĩnh lặng đến mênh mông. Kết hợp với âm thanh "xao xác" của tiếng gà trưa "não nùng", không gian bỗng trở nên cô quạnh, hiu hắt. Từ láy "não nùng" và "xao xác" đã chạm đúng vào sợi dây cảm xúc, khiến lòng người "rượi buồn theo thời dĩ vãng". Nhà thơ đang sống trong hiện tại nhưng tâm hồn lại "chập chờn sống lại những ngày không" – những ngày tháng hư ảo của quá khứ, nơi có một bóng hình không bao giờ phai nhạt. Ngược dòng thời gian, hình ảnh người mẹ hiện lên gắn liền với kỉ niệm tuổi lên mười đầy ấm áp: "Tôi nhớ me tôi, thuở thiếu thời Lúc người còn sống, tôi lên mười; Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội, Áo đỏ người đưa trước giậu phơi." Khác với cái nắng "hắt" buồn bã ở đầu bài, nắng trong kí ức là nắng "reo ngoài nội" – một cái nắng có sức sống, có âm thanh của niềm vui. Trong không gian ngập tràn ánh sáng ấy, hình ảnh người mẹ hiện lên thật đẹp với chiếc "áo đỏ" đang phơi trước giậu. Sắc đỏ của chiếc áo hòa cùng sắc vàng của nắng tạo nên một điểm nhấn rực rỡ, ấm áp, xua tan đi cái lạnh lẽo của sự chia lìa. Đó là hình ảnh của sự chăm sóc, tần tảo và bàn tay vun vén cho gia đình. Ở khổ thơ cuối, nỗi nhớ được đẩy lên thành những nét vẽ chân thực và lay động lòng người: "Hình dáng me tôi chửa xoá mờ Hãy còn mường tượng lúc vào ra: Nét cười đen nhánh sau tay áo Trong ánh trưa hè trước giậu thưa." Dù thời gian có trôi qua, hình dáng mẹ vẫn "chửa xóa mờ", vẫn hiển hiện "lúc vào ra" trong từng góc nhà, kẽ sân. Đặc biệt nhất là chi tiết "nét cười đen nhánh". Đây là một hình ảnh mang đậm màu sắc văn hóa truyền thống với tục nhuộm răng đen của phụ nữ Việt Nam xưa. Nụ cười ấy không chỉ đẹp về ngoại hình mà còn toát lên vẻ hiền hậu, đoan trang và tình yêu thương vô bờ bến. Hình ảnh mẹ che miệng cười sau tay áo là một cử chỉ tế nhị, duyên dáng, để lại một dấu ấn sâu đậm trong tâm hồn đứa con thơ. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ bảy chữ với nhịp điệu chậm rãi, ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức biểu cảm. Cách sử dụng các từ láy và hình ảnh đối lập giữa hiện tại (hiu quạnh) và quá khứ (ấm áp) đã làm nổi bật nỗi lòng bâng khuâng, thương nhớ của tác giả. Tóm lại, "Nắng mới" không chỉ là một bức tranh phong cảnh làng quê đẹp và buồn, mà còn là một bài ca cảm động về tình mẫu tử. Qua ngòi bút tài hoa và đa cảm của Lưu Trọng Lư, hình ảnh người mẹ hiện lên thật giản dị mà thiêng liêng, trở thành bến đỗ bình yên cho tâm hồn mỗi người khi nhớ về nguồn cội và những người thân yêu.


Câu 1. Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản. Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận (Tác giả đưa ra những quan điểm, lý lẽ và dẫn chứng để bàn về việc phán xét và định kiến trong cuộc sống). Câu 2. Chỉ ra 2 cặp từ, cặp cụm từ đối lập được sử dụng trong đoạn (1). Bạn có thể chọn 2 trong số các cặp sau: Tằn tiện đối lập với Phung phí. Hào phóng đối lập với Keo kiệt. Thích ở nhà đối lập với Ưa bay nhảy. Câu 3. Vì sao tác giả lại cho rằng "đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng"? Tác giả đưa ra lời khuyên này vì: Mỗi người có một lăng kính và tiêu chuẩn riêng (người tằn tiện nhìn người khác là phung phí, người hào phóng lại thấy người kia keo kiệt). Phán xét dễ dàng thường dựa trên góc nhìn chủ quan và sự ích kỷ của bản thân mà thiếu đi sự thấu hiểu hoàn cảnh của người khác. Việc phán xét vội vàng chỉ khiến chúng ta mệt mỏi và tạo ra những khoảng cách, hiểu lầm không đáng có.

Câu 4. Anh/Chị hiểu như thế nào về quan điểm của tác giả: "Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó"? Câu nói này có thể hiểu là: Đánh mất bản sắc: Khi ta để định kiến của người khác (hoặc của chính mình) điều khiển, ta không còn được sống là chính mình mà chỉ sống theo những tiêu chuẩn áp đặt. Sự thụ động: "Buông mình" thể hiện thái độ cam chịu, không dám đấu tranh để bảo vệ sự khác biệt và giá trị riêng. Hệ quả: Nó khiến cuộc sống trở nên ngột ngạt, tồi tệ hơn cả việc bị phán xét, vì ta đã tự tước đi quyền tự do tư tưởng và niềm cảm hứng cá nhân. Câu 5. Anh/Chị rút ra thông điệp gì cho bản thân? Bạn có thể chọn một trong các thông điệp sau hoặc kết hợp chúng: Sự tôn trọng sự khác biệt: Hãy học cách chấp nhận rằng mỗi người có một lối sống riêng, đừng dùng thước đo của mình để áp đặt lên cuộc đời người khác. Sống bản lĩnh: Hãy lắng nghe "lời thì thầm của trái tim" và tin tưởng vào giá trị của bản thân thay vì sợ hãi định kiến xã hội. Sự thấu hiểu: Trước khi đánh giá một ai đó, hãy thử đặt mình vào vị trí của họ để có cái nhìn bao dung hơn.

Câu 1: Cảm nhận đoạn thơ "Phía sau làng" (Khoảng 200 chữ)

Đoạn thơ trong tác phẩm "Phía sau làng" của Trương Trọng Nghĩa là một nốt trầm đầy trăn trở về sự thay đổi của làng quê trước làn sóng đô thị hóa. Với thể thơ tự do và giọng điệu tâm tình, tác giả đã tái hiện một cuộc hành trình ngược dòng thời gian đầy xót xa. Hình ảnh những người bạn "rời làng kiếm sống" vì đất đai không đủ nuôi người, vì "mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no" đã phản ánh thực tại nhọc nhằn của người nông dân. Sự thay đổi không chỉ nằm ở kinh tế mà còn ở văn hóa: thiếu nữ không còn hát dân ca, mái tóc dài truyền thống cũng dần biến mất. Những biểu tượng của làng quê như "lũy tre xanh" bị thay thế bởi "nhà cửa chen chúc". Cụm từ "đi về phía tuổi thơ" nhưng lại đối diện với thực tại "mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy" tạo nên một sự tương phản sâu sắc. Nghệ thuật liệt kê và đối lập đã làm nổi bật nỗi lòng tiếc nuối của một người con xa quê trước cảnh cũ người xưa đang dần đổi thay. Đoạn thơ không chỉ là niềm riêng của tác giả mà còn là tiếng thở dài chung của những ai đang chứng kiến sự rạn nứt của các giá trị truyền thống giữa thời đại mới.

Câu 2: Ý kiến về mạng xã hội trong cuộc sống hiện đại (Khoảng 600 chữ)

Trong kỷ nguyên số, mạng xã hội (Facebook, TikTok, Instagram...) đã không còn là một công cụ xa lạ mà trở thành "thế giới thứ hai" của con người. Nó như một cơn bão vừa mang lại sinh khí mới cho sự kết nối, vừa cuốn đi những giá trị thực tại nếu chúng ta không đủ tỉnh táo để đứng vững.

Trước hết, mạng xã hội là kho tàng thông tin khổng lồ và nhanh chóng. Chỉ cần một cú click, chúng ta có thể kết nối với bạn bè khắp năm châu, xóa bỏ khoảng cách địa lý. Nó là môi trường tuyệt vời để học tập, giải trí và kinh doanh. Nhiều chiến dịch thiện nguyện, những thông điệp nhân văn đã được lan tỏa mạnh mẽ nhờ sức mạnh của cộng đồng mạng, giúp thay đổi số phận của nhiều người yếu thế.

Tuy nhiên, mạng xã hội cũng là "con dao hai lưỡi". Sự lạm dụng quá mức khiến con người rơi vào trạng thái sống ảo, dần xa rời thực tế. Chúng ta mải mê đếm "like", trông chờ những lượt tương tác ảo mà quên mất việc trò chuyện trực tiếp với người thân. Nguy hiểm hơn, vấn nạn tin giả (fake news), bạo lực ngôn từ và sự xâm phạm quyền riêng tư đang trở thành nỗi nhức nhối. Nhiều người trẻ dễ bị cuốn vào những trào lưu độc hại, dẫn đến sự lệch lạc về nhận thức và đạo đức.

Sở dĩ mạng xã hội có sức hút lớn vì nó đánh vào tâm lý muốn được khẳng định mình và nhu cầu giải trí nhanh. Thế nhưng, nếu không có "màng lọc" văn hóa, người dùng sẽ dễ dàng bị nhấn chìm. Thay vì biến mình thành nô lệ của thuật toán, chúng ta cần trở thành những người dùng thông thái. Hãy sử dụng mạng xã hội như một phương tiện để nâng cao giá trị bản thân, thay vì dùng nó để xả những cảm xúc tiêu cực hay tấn công người khác.

Mỗi cá nhân cần tự thiết lập cho mình một "chế độ xanh" khi tham gia không gian mạng: kiểm chứng thông tin trước khi chia sẻ, dành thời gian cố định cho mạng xã hội và ưu tiên những trải nghiệm thực tế. Gia đình và nhà trường cũng cần định hướng cho giới trẻ cách ứng xử văn minh trên môi trường số.

Mạng xã hội tốt hay xấu hoàn toàn phụ thuộc vào bản lĩnh của người sử dụng. Hãy để những nút "Like" mang lại giá trị thực và để mạng xã hội trở thành cây cầu nối liền những trái tim, chứ không phải là bức tường ngăn cách con người với cuộc đời thực tại.

Câu 1. Xác định thể thơ: Thể thơ: Tự do. Câu 2. Những tính từ miêu tả hạnh phúc: Các tính từ: Xanh, thơm, im lặng, dịu dàng, vô tư, đầy, vơi. Câu 3. Nội dung đoạn thơ "Hạnh phúc đôi khi như quả / thơm trong im lặng, dịu dàng": Hạnh phúc không cần phô trương hay ồn ào; nó hiện hữu một cách khiêm nhường, bình dị và mang lại cảm giác ngọt ngào, nhẹ nhàng cho tâm hồn. Câu 4. Tác dụng của biện pháp tu từ so sánh "Hạnh phúc đôi khi như sông": Gợi hình: Cụ thể hóa khái niệm trừu tượng "hạnh phúc" trở nên sinh động, gần gũi như dòng sông chảy trôi. Biểu cảm: Nhấn mạnh vẻ đẹp của sự tự do, tự tại và tinh thần cống hiến thầm lặng (vô tư trôi về biển) mà không cần bận tâm đến được mất của bản thân. Câu 5. Nhận xét quan niệm về hạnh phúc của tác giả: Hạnh phúc của tác giả rất giản dị, gần gũi và sâu sắc. Đó không phải là điều gì cao xa mà nằm ngay trong những sự vật bình thường của đời sống, gắn liền với thái độ sống lạc quan, vô tư và biết trân trọng những giá trị tinh thần âm thầm.

Chọn mốc thế năng ở mặt đất Ta có : { � = � đ + � � � đ = 1 , 5. � � { W=W đ +W t W đ =1,5.W t ⇔ � = 2 , 5 � � = 2 , 5. � . � . � ⇔W=2,5W t =2,5.m.g.z ⇔ � = � 2 , 5. � . � = 37 , 5 2 , 5.10.3 = 0 , 5 ( � � ) ⇔m= 2,5.g.z W = 2,5.10.3 37,5 =0,5(kg) tương tự � = 5 3 � đ = 5 3 . 1 2 . � . � 0 2 W= 3 5 W đ = 3 5 . 2 1 .m.v 0 2 Vận tốc vật là : � 0 = ± � 5 6 � = ± 3 10 v 0 =± 6 5 m W =±3 10 (m/s)

Đổi: 21,6 km/h = 6 m/s m = 2 tấn = 2000kg Ta có Vt = Vo + at => a = (Vt - Vo) / t = (6-0) / 15 = 0,4 m/s^2 Quãng đường xe đi được là: S = (Vt^2 - Vo^2) / 2a = (6^2-0^2) / 2.0,4 = 45m a) Ta có: F = ma = 2000.0,4 = 800 N A = F.S = 800.45 = 36000 J P = A / t = 36000 / 15 = 240 W b) Ta có Fms = 0,005.N = 0,005.2000.10 = 1000 N ADĐL II Newton: F - Fms = ma => F = Fms + ma = 1000 + 2000.0,4 = 1800 N A = F.S = 1800.45 = 81000 J P = A / t = 81000 / 15 = 5400 W


-Các loại nguồn lực phát triển kinh tế

+Vị trí địa lý

+Nguồn lực kinh tế - xã hội

+Nguồn lực tự nhiên

-Phân tích tác động của nguồn lực vị trí địa lý

+Tạo thuận lợi hoặc gây khó khăn trong việc giao lưu kinh tế

+Định hướng phát triển các ngành kinh tế

+Tác động đến an ninh quốc phòng



-Dân cư và lao động

+Thị trường tiêu thụ

+Lực lượng sản xuất

-Chính sách phát triển nông nghiệp

+Hỗ trợ vốn và công nghệ

+Định hướng phát triển

Nếu các nhân tố tự nhiên (đất, nước, khí hậu...) là tiền đề thì các nhân tố kinh tế - xã hội là quyết định mức độ phát triển và sự phân bố cụ thể của ngành nông nghiệp.