Nguyễn Thùy Dương
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Truyện được kể theo ngôi thứ ba. Câu 2. Quỳnh thuộc kiểu nhân vật thông minh, láu lỉnh, nhanh trí, có tài ứng đối linh hoạt. Câu 3. Nghĩa hàm ẩn trong lời Quỳnh: “Bung ống nỏ đây này! Tiếng cơm, tiếng gạo, tiếng cá, lợn… chứ có phải tiếng chữ, tiếng sách đâu!” → Quỳnh đánh lạc hướng câu hỏi của ông chủ, cố ý hiểu “tiếng sách” theo nghĩa tiếng động của đồ ăn để che giấu việc chưa đọc sách, qua đó thoát khỏi tình huống khó. Câu 4. Thủ pháp gây cười của truyện là: Chơi chữ, nói nước đôi Tạo tình huống bất ngờ → Khiến câu chuyện trở nên hài hước, thú vị. Câu 5. Tác giả sáng tác truyện nhằm: Ca ngợi trí thông minh, óc ứng biến nhanh nhạy của Trạng Quỳnh Phê phán nhẹ nhàng thói khoe chữ, thích thử tài người khác. Câu 6. Câu chuyện mang lại cho em nhiều bài học ý nghĩa. Trí thông minh và sự nhanh trí giúp con người vượt qua những tình huống khó khăn trong cuộc sống. Tuy nhiên, mỗi người cũng cần trung thực, chăm chỉ học tập để có kiến thức thật sự. Trí tuệ chỉ có giá trị khi được sử dụng đúng lúc, đúng chỗ.
Câu 1. Bài thơ được viết theo thể thơ tự do (các dòng thơ dài ngắn linh hoạt, không gò bó vần luật). Câu 2. Bài thơ là lời người con nói với mẹ (qua những câu hỏi “Quê hương là gì hở mẹ”). Câu 3. Bốn hình ảnh miêu tả quê hương, ví dụ: “chùm khế ngọt” “đường đi học rợp bướm vàng bay” “con diều biếc” “con đò nhỏ ven sông” → Nhận xét: Các hình ảnh đều gần gũi, mộc mạc, gắn với tuổi thơ, thể hiện quê hương bình dị nhưng rất đỗi thân thương, sâu nặng nghĩa tình. Câu 4. Biện pháp tu từ so sánh được dùng xuyên suốt bài thơ (quê hương được so sánh với chùm khế, vòng tay ấm, người mẹ…). → Tác dụng: Làm khái niệm “quê hương” trở nên cụ thể, sinh động Gợi cảm xúc ấm áp, thiêng liêng, giúp người đọc cảm nhận quê hương không trừu tượng mà rất gần gũi. Câu 5. Hai dòng thơ khẳng định: Quê hương là duy nhất, không thể thay thế Quê hương thiêng liêng như người mẹ, là cội nguồn nuôi dưỡng tâm hồn con người → Qua đó nhắc nhở mỗi người phải trân trọng, yêu thương và ghi nhớ quê hương, bởi quên quê hương cũng là đánh mất một phần nhân cách.